Những mùa thu èo uột đi qua
như sương giăng lãng đãng
mù
ta tóc rối thành tâm cảm xúc
lượm lặt tứ thơ tập làm thi nhân
Sóng cũng trôi chập chờn giấc phong ba
lặn vào đáy cát giọt mặn
ngồn ngộn vết chân xoá trắng
biển ngàn đời bạc với Dã Tràng
Người hư ảo tạc vào trái tim hình trái cấm
mật ngọt rót xuống nội thức loã lồ
ta chạy trốn bàn tay che mặt
sự trừng phạt lọt qua kẽ hở những ngón khẳng khiu
Rồi cánh buồm cũng xa
nhuốm màu rêu mặt trời lặn
Những lời nồng nàn cũng xa
cơn bão cuốn mắt sâu ảm đạm
Dăm vần thơ khập khiễng để lại lằn roi quất lên vùng ảo thức
Dăm cuộc tình buông tuồng thổi lay miền cơ cực
Một giọt sương vô tình rụng buốt
Tàn phế ta giấc kê vàng.
08/8/2008
.
bài đã đăng của Trần Trình Lãm
- Ngày còn im tiếng lá - 27.09.2010
- Vờ như không - 13.05.2010
- Chết thiêu - 03.04.2010
- Sài gòn đơn giản hơn tôi nghĩ - 08.03.2010
- Vô tâm - 04.03.2010
- Chiều nay tôi về một mình - 15.01.2010
- Lá đổ - 23.12.2009
- Nhạt - 15.12.2009
- Du mục - 10.11.2009
- Trống không - 19.08.2009
- Hiến tạo - 07.08.2009
- Điệp khúc phố - 06.08.2009
- rụng xuống nồng nàn - 09.07.2009
- chùm thơ - 03.07.2009