Tối thứ năm, mùng 5. 11. 2010, tôi đến hội trường của cơ sở truyền hình SBTN & SET để họp mặt cùng với anh em bằng hữu và cựu đồng ngũ, hầu góp được phần nào sức lực cho nhà văn Cao Xuân Huy đang chống lại sự tàn phá của tật bệnh.
Liên tưởng về trước Bẩy Lăm, tôi còn nhớ đến Y Uyên (Ngựa Tía), Nguyên Vũ (Vòng Tay Lửa, Giặc Cờ Đỏ), và Phan Nhật Nam (Mùa Hè Đỏ Lửa, Tù Binh và Hoà Bình), mấy nhà văn viết về người lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, họ cùng thời với tôi.
Trên hai mươi năm được sống ở ngoài này, tôi thấy trong số những nhà văn quân đội của QLVNCH cũ vẫn tiếp tục xuất bản được khá nhiều tác phẩm, có Cao Xuân Huy. Ông viết ít nhưng hầu hết truyện ông viết đều sắc nét và tràn đầy hơi thở lúc nào cũng nóng hổi của người lính đang chiến đấu tự vệ cho chính bản thân mình, cho gia đình mình và cho xã hội miền Nam, xa hơn nữa là để bảo vệ sức sống còn vươn lên được của cả một dân tộc, giữa thời đại đủ mọi thứ nhiễu nhương.
Với tôi, ngay lúc này, Cao Xuân Huy là một người lính viết văn xúc động nhất.
Cao Xuân Huy mất vào chiều ngày thứ sáu, 12 tháng 11. 2010, sau khi người ta vừa làm lễ Veterans’ Day.
Phạm Quốc Bảo
.
Articles by Phạm Quốc Bảo
- Lời Mở cho Bèo Giạt - 16.06.2014