1
Đứa nhỏ thức dậy trong phòng tối
la lên trả con vịt cho con, trả con vịt cho con
bằng một ngôn ngữ không ai hiểu chút gì—
Không có con vịt.
Nhưng con chó, bọc toàn nhung trắng—
con chó ở ngay kia trong nôi cạnh nó.
Năm này sang năm nọ—đó là bao nhiêu thời gian đã trôi qua.
Tất cả trong một giấc mơ. Nhưng con vịt—
không ai biết chuyện đó ngã ngũ ra sao.
2
Họ mới gặp nhau, bây giờ
họ đang ngủ gần cửa sổ để ngỏ.
Một phần để đánh thức họ, cho họ chắc
rằng điều mà họ còn nhớ về đêm qua là đúng,
bây giờ ánh sáng cần phải vào phòng,
cũng là để cho họ thấy bối cảnh mà điều này xảy ra:
những chiếc vớ lọt một nửa dưới tấm thảm chùi chân bẩn thỉu,
chăn trang trí bằng lá xanh lục—
ánh nắng chỉ rõ
những thứ này nhưng không rõ thứ nọ,
đặt ra những ranh giới, xác quyết, không hề tùy tiện,
rồi rề rà, mô tả
mỗi thứ một cách chi tiết,
kỹ càng, như một bài luận văn bằng tiếng Anh,
cả đến ít máu trên nệm—
3
Sau đó, họ chia tay cả ngày.
Rồi sau đó nữa, tại một bàn giấy, trong siêu thị,
viên quản lý không thỏa mãn với những con số hắn nhận được,
những quả dâu lên mốc bên dưới lớp trên cùng—
như thế để ta lánh xa cuộc đời
ngay khi ta tiếp tục có hành động trong đời—
Bạn về nhà, đó là khi bạn nhận ra đám mốc.
Quá trễ, nói cách khác.
Làm như ánh nắng làm lóa mắt bạn giây lâu.
Theo nguyên tác tiếng Anh “Dawn” trong tập san Poetry, tháng 2/2008
bài đã đăng của Louise Glück
- Cánh cửa sổ mở ♦ Một chuyến đi rút ngắn - 13.10.2020
- Những kẻ đi săn ♦ Tháng Ba - 24.06.2008
- Giữa mùa hè - 17.06.2008
- Những chuyến di hành đêm - 14.10.2007
- Vũng nước - 22.09.2007