- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Giữa mùa hè

 

 

 

Vào những đêm như thế này chúng tôi bơi trong mỏ đá,
bọn con trai chế ra những trò đòi phải lột quần áo bọn con gái
và bọn con gái chiều theo, vì chúng có những tấm thân mới từ mùa hè trước
và chúng muốn phô bày, những đứa bạo gan
nhảy khỏi những tảng đá cao—bao thân thể đông nghẹt dưới nước.

Đêm, tuy nhiên, thường ẩm. Đá mát và ướt,
cẩm thạch dành cho nghĩa trang, cho những tòa nhà mà bọn tôi không bao giờ thấy,
những tòa nhà ở những thành phố xa.

Vào những đêm nhiều mây, bạn bị mù. Những đêm đó các tảng đá thì nguy hiểm,
nhưng nói cách khác đó là việc hoàn toàn nguy hiểm, việc mà chúng tôi theo đuổi.
Mùa hè bắt đầu. Khi ấy con trai con gái bắt đầu cặp đôi
nhưng luôn có vài đứa còn lại sau cùng—thỉnh thoảng chúng canh chừng,
thỉnh thoảng chúng làm bộ ra đi với nhau như bọn kia,
nhưng chúng có thể làm gỉ ở đó, ở trong rừng? Không ai muốn là bọn chúng.
Nhưng đàng nào chúng cũng có mặt, cứ như một đêm nào đó vận may của chúng sẽ thay đổi,
số phận sẽ là một số phận khác.

Lúc đầu và lúc cuối, tuy vậy, bọn tôi tụ lại tất cả.
Sau công việc nhà buổi tối, sau khi những đứa trẻ nhỏ hơn đã đi ngủ,
thì chúng tôi tự do. Không ai nói gì, nhưng chúng tôi biết những đêm chúng tôi sẽ gặp nhau
và những đêm sẽ không. Một hoặc hai lần, vào cuối mùa hè,
chúng tôi có thể thấy một đứa bé sắp ra đời từ tất cả những hôn hít ấy.

Và với hai đứa đó, chuyện đó tệ quá, tệ như là phải một mình.
Trò chơi chấm dứt. Chúng tôi sẽ ngồi trên những tảng đá hút thuốc lá,
lo lắng về những đứa không có mặt.
Và rồi cuối cùng đi bộ về nhà qua những cánh đồng,
vì luôn có công việc phải làm vào ngày hôm sau.
Và ngày hôm sau, chúng tôi lại là trẻ thơ, ngồi trên những bậc thang trước cửa lúc buổi sáng,
ăn một trái đào. Vậy thôi, nhưng có vẻ là điều vinh dự khi có một cái mồm.
Rồi thì đi làm việc, nghĩa là giúp việc ở ngoài đồng.
Có một thằng làm việc cho một bà già, đóng những cái tủ.
Căn nhà rất cũ, chắc xây khi quả núi được xây.

Và rồi ngày dần tàn. Bọn tôi mơ màng, chờ đêm.
Đứng trước cửa lúc chạng vạng, nhìn những cái bóng dài dần.
Và một giọng nói trong bếp lúc nào cũng càu nhàu vì cái nóng,
mong cái nóng tan đi.

Rồi cái nóng tan, đêm thoáng đãng.
Và bạn nghĩ tới đứa con trai hay đứa con gái bạn sẽ gặp lát nữa.
Và bạn nghĩ tới đi bộ vào rừng và nằm xuống,
thực hành tất cả những điều mà bạn học ở dưới nước.
Và mặc dầu đôi khi bạn không thể thấy được người mà bạn ở cùng,
không có gì thay thế được con người ấy.

Đêm hè rực lên; trên cánh đồng, đom đóm lấp lánh.
Và cho những ai hiểu được, thì những ngôi sao đang nhắn những thông điệp:
Bạn sẽ rời khỏi ngôi làng nơi bạn sinh ra
và ở một đất nước khác bạn sẽ trở thành rất giàu có, rất quyền thế,
nhưng luôn luôn bạn sẽ thương tiếc một điều gì bạn bỏ lại, ngay cả khi bạn không nói được đó là điều gì,
và rốt cuộc bạn sẽ trở về để tìm nó.

 

Theo nguyên tác tiếng Anh “Midsummer” trong tập san Poetry, tháng 2/2008

bài đã đăng của Louise Glück