gã họa sỹ
(tặng L…)
1
vò xé những gam màu giả dối
gã cố vẽ bức tranh sự thật
phù ngôn bám đầy bức tường lịch sử
những cơn ẩn ức như đám sương khuya giăng mờ góc phố
gã xoáy chiếc cọ
vào từng lọ màu
chấm chấm chấm
và trì chiết tấm voan
gã cố vẽ cơn đê mê
của ả gái làng chơi hết hạn
những giọt kinh nguyệt lẫn vào đêm
phù phiếm nỗi khát khao .
phiên bản lạc phách của mùa xuân chí thánh
bắt đầu hoen mốc trên hốc mắt của những dị tượng
tụng ca
khuya loang thần phách lũ dơi vong nô
thảng thốt trên mái nhà thờ
2
từng đợt sóng suy tưởng
như âm chấn siêu tầng vỗ vào tâm não
chiếc cọ thở dốc theo đôi mắt trợn trừng ngươi xám
gã khuấy tan linh hồn vào dung dịch đêm
lắng nghe và thẩm thấu
tiếng róng riết rên la của những giấc mơ
mùi vị của triệu triệu tế bào hờn oán
chấm chấm chấm
và trì chiết tấm voan
gã cố vẽ khuôn mặt thời gian và những mỹ ngôn hứa hẹn
3
bình minh
những tia nắng như hàng hà mũi kim
đâm vào từng tiểu mạch trần gian ngái ngủ
những lọ màu cạn kiệt
chiếc cọ toe ngòi
gã mệt mỏi nhìn bức tranh
những hình nhân không đầu
cầm tay nhau lết lê trên con đường lỗ chỗ gam màu
mặt biển trào sôi
những đợt thủy triều đỏ!
Áo choàng
1
Người ta mới phát hiện ra một nhà thơ trẻ thiên tài
Điều đó không có nghĩa nền văn học chúng ta sẽ cởi bỏ lớp áo phù phiếm cố hữu
Một con bò mới được thả vào chuồng
Lũ bò vẫn nhẩn nha bởi chúng biết
Người chủ sẽ cho thêm cỏ vào khẩu phần của chúng.
2
Những người viết đã vượt ra hẳn biên giới siêu thực
Điều đó chẳng làm cho
tình yêu bắt tay tội ác
Lưng của những bà mẹ vẫn cứ còng đi theo năm tháng
Và sự thật vẫn bị cưỡng hiếp mỗi ngày.
3
Những ngôn từ đẹp không thể làm no kẻ đói
Cũng chẳng làm giảm thiểu chứng bệnh nan y của một dân tộc
Hồn nhiên giơ đầu cho người ta gõ.
4
Người ta hô hào “ chôn vùi cái cũ”
Và đem cái mới ra thí nghiệm
Mọi quy luật vẫn diễn ra như vốn dĩ
Mưa thì ướt nắng thì khô
Máu tanh và nước mắt thì mặn
Lời nói là vực thẳm vô biên.
5
Chúng ta đang diễn vở kịch lớn
Sân khấu không cần trang hoàng
Và các diễn viên chẳng cần tô son điểm phấn
Mỗi người kiêm luôn đạo diễn biên kịch và nhân vật chính
Cát xê là những chiếc mặt nạ vô hình.
6
Một nhà thơ trẻ thiên tài được đưa lên bệ phóng
Và rất nhiều khói thải ra
Hạnh phúc và khổ đau bị ném vào giữa bầy người hỗn loạn
Tiếng vỗ tay và tiếng khóc thành một mớ âm thanh lùng bùng
Nền văn học của chúng ta hả hê khoác áo bảy màu.
bài đã đăng của Trương Đình Phượng
- Trong tủy sống một ngày thu giãy chết - 29.08.2019
- Bên kia của đức tin ♦ Họa tiết - 14.02.2019
- Sách khóc ♦ Thế kỷ mù lòa - 28.11.2018
- remove the cocoon ♦ breath - 06.10.2017
- Viễn trình đêm - 08.09.2017
- cơn xuất huyết của tiềm thức * phía sau xác ý nghĩ - 13.02.2017
- Trộn lẫn - 31.01.2017
- Và tôi bay theo những cơn đau * Từ những cánh đồng dị tật - 23.01.2017
- Mùa bệnh - 22.12.2016
- TRƯỜNG CA NHỮNG ÁNH MẮT ĐÈN MỜ - 13.10.2016
- rồi đâu lại vào đấy! - 05.06.2016
- này em, mở hãy nhìn vào sự thật - 19.05.2016
- Cho ngày cuối năm - 19.01.2016
- Con đường mới ♦ Mở cửa - 06.11.2015
- Một cuộc hành hình - 29.10.2015
- Đối thoại lệch - 19.10.2015
- Loài chiên và quỷ dữ - 06.10.2015
- Đêm ngủ với nỗi ♦ Huyễn tưởng - 28.09.2015