- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Nỗi buồn YK’Long

ngày luồn vô buôn Dur săn nai

đêm xuyên Ea Nhái đốt lửa

anh sẽ nuốt điệu múa sơn cước của em

như con nưa nuốt bóng trăng ngàn

Nỗi buồn YK’Long

thơ
Phan Ni Tấn

                gởi Trăng Ngàn

Anh trai núi cùng quê em gái núi
đã lạc nhau đâu mà nói biệt ngàn trùng
nỡ bứng cái lòng của em xa anh
làm xôn xao cái bụng người làng
cây cà phê sẽ giận em không thèm đeo hoa kết trái
chim Ka Lơi sẽ hờn em không thèm hót giữa lòng thung
cây Kơ Nia sẽ buồn em không cho hột cầy đập ăn như hồi còn nhỏ
rừng Xà Nu sẽ ghét em mà rỗng ruột thân ngã dưới ngàn
Mẹ Núi sẽ ru nỗi oan uổng của anh sau lũy tre làng
nói thương anh nhiều hơn thương em gái núi

Ơi ơi H’ Ri
anh nhớ sương lầm gió bụi
anh nhớ núi
hồn anh sẽ nương theo rừng em xõa tóc
cõng thơ anh du về nguồn cội
ở đó anh và quá khứ, Yàng ơi, ngày ấy…
khỏe như con trâu đang tắm dưới ao
nhanh như con cá dưới nước
như chim phí bay vút lên tầng cao
anh lại đóng khố
ngậm dọc tẩu thả khói trời bay
cầm sà gạc phạt đàn gió chướng
gùi trên lưng rừng thiêng lấp loáng
anh đi thăm rẫy du canh nghe tiếng hú anh vẫn còn vọng âm
qua ba sườn đồi

Chiều trôi đi hoang vu trên núi
anh bước đi lững thững xuống đồi
như ngày xưa theo em lội qua khe suối
anh lại hóa thành ba ché rượu cần Radhé, M’Nông, Djarai
ngày luồn vô buôn Dur săn nai
đêm xuyên Ea Nhái đốt lửa
anh sẽ nuốt điệu múa sơn cước của em
như con nưa nuốt bóng trăng ngàn
Ơi ơi H’ Ri, ơi em gái núi
đừng có đẩy cái lòng của em xa anh
Yàng sẽ buồn và người làng sẽ không yên cái bụng
Ơi ơi H’… Ri…

Phan Ni Tấn

bài đã đăng của Phan Ni Tấn