Tôi đi qua tuổi 20
hoang mang và gẫy đổ
mảnh đất này tội nghiệp
nên em tôi
cũng chẳng khác hơn
mùa hè rã rời không định hình được bất cứ phương hướng nào
mọi nỗi buồn đều chông chênh
những ngày né tránh nhau những chuyện không thể nào hiểu nổi
những khoảng trống ken dày
rỗng hy vọng
lẫn kí ức
chẳng điều gì là chắc chắn
ngay cả sự bình yên
trên chính quê hương
Tôi thương bạn tôi
với niềm tin ngu muội mà trong veo đến tội
Tôi thương em
vì chính mình không biết khuyên gì hơn
tuổi 20 thấp thỏm trong âu lo, nhiệt tình trong trái tim tràn đầy những ước mơ hời hợt
Tôi thương hại cả mình
với tất cả những quê mùa lấp lửng
bắt đầu nhìn mảnh đất này như của riêng ai khác . . .
6/2014
.
bài đã đăng của Đoàn Minh Châu
- có rất nhiều điều không hiểu nổi trên xứ sở này - 25.06.2014
- hai bài thơ - 23.07.2009
- M – N và Z - 26.06.2009
- họp kín -tôi cần giết một cái gì lớn - 20.05.2009
- mùa đông/căn phòng mọc hoang trên cỏ - 02.02.2009
- Mất ngủ - 30.06.2007