Trút cả tâm hồn
Như chiếc lá đong đưa còn dính vào thân cây
Như mảnh tơ trời rung rung giọt sương
ngọn cỏ
*
Hồn chưa đứt lìa theo những phương chữ
Phương chữ tán tụng thiên cổ
rụng xuống
Rụng xuống càn khôn
*
Khúc dạo đầu trên phím
Rạo rực rạo rực mân mê . . .
Sảng khoái trùng trùng
Hòa nhập vào nhau
Nhắm chặt mắt lại
Không còn thời gian . . .
Thi sĩ và bài thơ là một
*
Có lúc như đang ngần ngừ
trước
Vực sâu
Có lúc như đang
Cào cấu mình
Có lúc đang cắn cổ
Tha nhân
*
Thơ ở đâu bay vụt ra
Mỏng tựa hơi thở
Phả xuống cuộc đời
Có lúc ngắt quãng
Rồi
Tắt lịm
Như
Phút lâm chung
*
Thơ trào ra mật đắng để thở than
Với
chính mình
Thơ mật ngọt
Phả tình yêu thương
Cho
Nhân loại
*
Nếu không có thơ
Thế giới đầy tối tăm bất hạnh
Nếu không có thi nhân
Trái đất sẽ kêu la
Vì mặt trời đã lịm
chết
Đó là ngày tận thế.
.
bài đã đăng của Quỳnh Thi
- MỘT THỜI TUỔI TRẺ DẤN THÂN CHO QUÊ HƯƠNG - 05.11.2014
- Người làm rung chuyển Bắc Kinh: Hoàng Chí Phong (Joshua Wong Chi-fong) - 15.10.2014
- Con khỉ đít đỏ - 02.02.2012
- Đến biển - 24.11.2011
- VÀI SUY NGHĨ VỀ THƠ - 04.10.2011
- Tiếng chim mùa hạ - 16.06.2011
- Vòng lao lý triết học - 15.07.2007
- Vòng lao lý triết học - 15.07.2007
- Vòng lao lý triết học - 14.07.2007
- HÔM GẶP GỠ NHÀ THƠ TRẦN ĐỨC UYỂN ..... - 30.06.2007
- Ăn trộm thơ - 02.10.2006
- à thì ra thế - 09.09.2006
1 Comment To "Khi làm thơ"
#1 Comment By thường mộng On 14/12/2013 @ 7:43 am
Với Q.T.,
Thơ anh mang nhiều “tính ẩn dụ,” tôi thích lắm.Viết về trăng nhưng có được ngọn đền nhỏ trong phòng;viết về núi nhưng mang hình ảnh của một con chuột-nó đòi hỏi một nghệ thuật đỉnh cao.
“… Rạo rực rạo rực mân mê …
Sảng khoái trùng trùng
Hòa nhập vào nhau
Nhắm chặt mắt lại
Không còn thời gian …
anh và em là một
*
Có lúc như đang ngần ngừ
trước
Vực sâu
Có lúc như đang
Cào cấu mình
Có lúc đang cắn cổ
em …”
-Rất ấn tượng, mang nhiều mê cung đồ trong những dòng chữ ngỡ như là nhỏ nhoi kia, của anh.
-Tôi rất thích những nhà thơ- dù có đôi khi thơ họ ốm gầy như con mắm – điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến phong cách của họ – những con người không ngừng nghỉ truy tầm về cái chân thiện mỹ, trong đời.
“… Như chiếc lá đong đưacòn dính vào thân cây
Như mảnh tơ trời rung rung giọt sương
ngọn cỏ
*
Hồn chưa đứt lìa theo những phương chữ
rụng xuống …”
-Đẹp.
-Cảm ơn anh Q.T. – Cảm ơn tạp chí Da Màu.