Chỉ là bóng tối của ngọn hải đăng
chưa thức nhận
Của bầy hải âu đang thiên di
Tôi ngồi như loài hải thạch che giấu tiện nghi dưới cát
Phía sau chân sóng là bong bóng vỡ
Nơi đó cát chảy dài suốt con đường một chiều
Con đường mà biển cấm dựng đỏ rực phía chân trời
Dòng hải lưu vẫn chưa thể chảy ngược lại
Loài sao biển năm cánh khô chỉ là hiệu ứng cá biệt
của hình hài san hô sắp buông xuôi.
Thân thể tôi đầy rẫy vết hàu lửa
khắc dấu mạn tàu
Rơi vô thức theo tiếng còi tàu quay mũi
Loảng xoảng mỏ neo va đập ký ức
Đáy biển như mặt phẳng chứa những vật thể lạ lẫm
Vỏ ốc có thể để lại di chứng
Hóa thạch tận cùng trên những ngón chân dẫm
Có đôi khi
Tôi phác họa tôi
nhắm mắt nhìn tôi không bờ không bến
Khi tiếng còi tàu đã xa
Rêu phủ thẳm sâu lục địa
Chỉ còn lại những vệt chân dã tràng
Không tự vệ như loài mực ống
Loài sinh vật biển đêm nghiễm nhiên trở thành đồng loại
Chạy trốn về phía tôi.
07/01/2012
.
bài đã đăng của Nguyễn Quang Vinh
- Về một lối mòn - 24.12.2011