- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Saman

Đỗ Lê Anhdao chuyển ngữ

Có điều gì khác giữa những giấc mơ và hiện thực?

Đó là năm 1979. Cha tôi gởi tôi tới một thành phố mới. Đó là một nơi mênh mông, giống như một khu rừng, cho nên mỗi lần tôi chuẩn bị đi học mẹ đều cho tôi hai ổ bánh mì. Một ổ để ăn, một ổ xé làm nhiều miếng nhỏ để tôi có thể để lại một đường vệt cho tôi biết đường về nhà. Tôi học được nhiều thứ từ Hansel và Gretel. Chúng nó cũng có một ông bố ác độc.

Ngôi trường mà tôi đã bị đày tới được xây trong một tòa nhà rất ngộ nghĩnh giữa một dòng sông sâu tới nỗi những con cá cổ xưa sinh sống ở đó. Không ai biết có bao nhiêu con; chúng nó ở đó mấy trăm năm nay và chưa từng ai thấy một con cá chết nổi trên sông bao giờ. Những cái vây tỏa ra một ánh sáng lân quang khi chúng bơi giữa những ké nứt và mương rãnh tối tăm của dòng sông. Nhưng khi chúng bay lên tới mặt nước, vây của chúng bị vướng vào những máng tảo, uể oải và đen thui với thời gian, giống như một mớ tóc. Đám cá ít khi bay lên mặt nước và khi chúng lên thì chỉ ở đó một hai giây, để lại một ấn tượng phù du của gợn sóng và bóng tối. Mặt nước xanh. Rêu xanh.

Những cánh cổng của trường được kéo lên và đóng xuống với một dây xích nhờn dầu. Khi cổng đóng xuống, hàng rào bằng gỗ và thép dựng một cái cầu. Khi tất cả những học trò đã xếp hàng sẵn sàng vào trường thì ông hiệu trưởng quay cái đòn bẩy cho đến lúc cái cổng đóng xuống với một tiếng rầm lớn đến nỗi làm người ta nổi da gà. Học trò nào muốn vượt thoát sẽ bị rơi xuống sông, và những con vật cổ xưa đó sẽ ăn sống nuốt tươi hắn ngấu nghiến hơn là con lươn ăn một cục cứt to, mới, và ấm.

Tôi từng hay khóc tại vì tôi muốn về cái tỉnh nhỏ yên vắng của mình. Nhưng tôi không thể nào trốn thoát được. Chuyện đó không ai làm được.

Vì vậy tôi nhảy múa.

Thân người tôi nhảy múa. Nó uốn cong và quằn quại như một đóa hoa bị trẻ nhỏ cắt từ cành và đặt xuống giữa dòng nước. Tôi thấy chúng khắp nơi, những đứa trẻ chạy theo cành hoa nhảy múa của chúng từ những con đê. Khi tôi nhảy múa xong, chúng vỗ tay.

“Này mấy đứa trẻ kia, chúng mày từ đâu tới?”

“Nguồn gốc của tôi từ người tí hon.”

Chúng cười lớn tới nỗi tôi sắp té.

Tôi thật là con cháu của người tí hon. Tôi từng sống ở một trại toàn phụ nữ nơi trẻ con đứa nào cũng nhảy múa. Chung quanh trại là những đồi có những người khổng lồ sinh sống: con yêu tinh với cái quai hàm lồi, con yêu tinh với mái tóc bốc cháy, con yêu tinh màu xanh, con yêu tinh với cái mũi hình cà tím, con yêu tinh với cái mũi hình cà rốt, con yêu tinh với cái mũi hình củ cải. Những con yêu tinh hung dữ. Chúng vừa là kẻ thù vừa là trò hề cho những chàng hiệp sĩ, những người gạt bỏ chúng một cách khinh bỉ như những kẻ lánh nạn kỳ dị và không quan trọng. Nhưng rồi tôi yêu một con yêu tinh.

Bởi vì những con yêu tinh sẽ bị giết chết nếu chúng bước chân vào trại, đằng sau chỗ ở của hiệp sĩ, tôi thường gặp hẹn chàng trong bí mật dưới gốc cây kepuh. Chúng tôi thường làm tổn thương nhau như một con rắn hoàng gia làm tình với một con rắn thường. Nhưng rồi người làm vườn bắt gặp chúng tôi và mách cha tôi. Ông ra lệnh cho một hiệp sĩ bắt tình nhân của tôi và tôi thì bị đày đến cái tỉnh này. Ở nơi này, mỗi tối ông trói tôi vào giường và rèn luyện cho tôi những quy tắc của tình yêu. Đây là những bài học của ông: Thứ nhất. Chỉ có đàn ông được đặc quyền duy nhất theo đuổi đàn bà. Thứ nhì. Người đàn bà chỉ có thể trao thân cho người đàn ông hợp với mình, người sẽ nuôi cô cho hết cuộc đời. Sau này, khi tôi lớn lên một tí, tôi quyết định là thật ra hôn nhân chỉ là một cuộc mại dâm giả danh giả nghĩa.

Trong thành phố xa lạ này, mọi ngày lúc mặt trời lặn cha tôi đều ra lệnh cho tôi bị trói xuống giường. Tại vì nguồn gốc của tôi từ loài người tí hon. Nhưng ông không biết là mỗi tối tôi sẽ dần dần học cách thưởng thức nỗi đau. Mỗi buổi sáng tôi tìm sự khoái lạc khi căng dãn chân tay khi những dây xích được tháo xuống. Ban ngày thì tôi đi học. Toán học, khoa học, xã hội học, tư tưởng chính quyền Pancasila, và thủ công.

Những đứa học trò khác chế nhạo tôi và từng đứa một xa lánh tôi. Chỉ có một con nhỏ kia để ý đến tôi. Tôi chẳng bao giờ biết là nó có tin tôi không hay chỉ thích những câu chuyện tôi kể. Nhưng nó ở bên phe tôi. Tên nó là Laila. Chúng tôi làm bạn từ lúc ấy.

—-

Lúc tôi chín tuổi thì tôi không là trinh nữ. Người ta không coi một đứa con gái chưa có vú như một trinh nữ. Nhưng có những điều tôi không kể cho cha mẹ tôi:

Khi họ biết tin là tôi đã từng trốn lánh hẹn hò với một yêu tinh, mẹ tôi bộc lộ một bí mật lớn: thật ra là tôi được làm bằng sứ. Tượng, chén đĩa và ly tách làm bằng sứ có nhiều sắc màu xanh dương, xanh lá cây, và cả màu nâu nữa. Nhưng chúng không thể vỡ, vì nếu chúng vỡ chúng sẽ bị vụt vào thùng rác hoặc bị làm đồ trang sức cho bia mộ. Mẹ tôi nói tôi sẽ không bao giờ bị vỡ nếu như tôi giữ trinh. Tôi thật không hiểu: làm sao tôi gìn giữ những điều tôi không có. Bà bảo tôi là giữa cặp đùi tôi có ba cái lỗ. Đừng bao giờ đụng vào cái lỗ ở giữa, bà nói, đó là nơi giữ trinh. Sau này tôi thật thất vọng khi biết được là tôi không đặc biệt tí nào. Tất cả con gái đều giống nhau. Chúng nó có thể chỉ là bình trà, tô chén đĩa, hoặc thìa ăn xúp, nhưng chúng đều được làm bằng sứ. Còn những đứa con trai? Chúng làm bằng ngà: và tất cả ngà đều rạn nứt. Khi tôi lớn lên, tôi biết là chúng cũng được làm bằng da thịt.

Khi cha mẹ tôi phát hiện là tôi đang hò hẹn với một yêu tinh từ rừng rú, họ khuyên bảo tôi thêm một điều. Sự trinh khiết là món quà mà một người phụ nữ trao cho người chồng. Và sự trinh khiết giống một cái mũi: khi cho đi rồi thì không thay thế được. Cho nên người ta không thể cho nó đi trước ngày cưới, bởi vì như vậy sẽ bị coi như là đồ bị hư. Nhưng hôm trước ngày tôi bị đày đi chốn này, tôi đem tặng tình nhân yêu tinh của tôi sự trinh khiết của mình.

Đêm cuối đó, dưới một ánh trăng tím, tôi trốn khỏi cái lều và xé rách nó bằng một cái muỗng. Coi nó như một màng nhện đỏ. Tôi bỏ nó vào một cái hộp Jepara bằng gỗ và đem nó cho con chó. Thật ra con chó đưa tin giữa tôi và yêu tinh.

—-

Càng ngày tôi càng không tin là đa số yêu tinh đến từ Ấn Độ; chắc là chúng đến trên những con tàu từ Châu Âu đến tìm đồ gia vị ở miền Đông Ấn Độ. Chúng có tóc bết đầu và da cháy nắng vì mặt trời miền tây chiếu xuống boong tàu. Và hơi không khí mặn. Những con yêu tinh vô đạo này được những thầy tế của chúng đi theo, những thầy tế cũng vô đạo, và ở những hòn đảo vùng Java và Bali chúng gặp những thiếu nữ nâu vàng nhảy múa trần truồng trong nước sông. Thiếu nữ và đàn bà cùng tắm rửa và giặt giũ. Thật ra còn có những người đàn ông nâu vàng gầy ốm tắm trong sông, nhưng mắt người chỉ trông thấy những gì mắt người không chọn.

Tôi không thể nào biết được loài yêu tinh nghĩ gì nếu không phải tôi làm thân với một con. Con yêu tinh đó đã mạo hiểm liều lĩnh vào phía trong và lén lút rình coi tôi nhảy múa ngực trần trong một cái rãnh gần đồi. Nhưng thật ra tôi biết cái gì lén lút, vì vậy cho nên tôi ngồi xuống trên một hòn đá. Sau đó hắn hiện ra từ một bụi lá và giáp mặt với tôi trong kinh ngạc vì tôi không kéo áo che thân.

“Mi là ai?”, hắn hỏi.

“Ở đây người ta tắm ngày hai lần,” tôi trả lời.

Sau đó hắn bú núm vú tôi, một cách không ngừng, và kể tôi nghe tình cảnh của hắn. Đây là lần đầu tiên hắn theo thuyền đi về hướng đông xa như vậy. Xa đến nỗi hắn không tin là mình có thể trở về miền Tây, tuy là đại dương làm ta tin là quả đất tròn. Trong đất nước này người ta nghĩ là ở miền Đông người ta sống theo những tập quán kỳ lạ. Những người đàn ông treo trang sức vào cu của mình, trên mặt da hay xuyên qua. Những người đàn bà, không biết nhục nhã, làm những người đàn ông và kẻ lạ ham muốn họ, vì họ say mê trong tình dục mà không hổ thẹn. Sau đó hắn trao cho tôi một quyển nhật ký: Trong những vùng đất khi Chúa Ta chưa được biết đến, những dân tộc thờ loài vô sỉ. Chúng pha chế rất nhiều loại thuốc từ rễ cây nấu trong vạc để uống cho vui thú, dựng lên các tượng hình phối hợp. Hãy nhìn sang hướng khác nếu thấy đàn bà vì chúng có quyền phép ma thuật. Đàn ông thì nó bắt phải cắt xén bộ phận sinh dục với những vật thể kinh tởm – những hột từ xương và lông thú – để đáp ứng sự thèm khát ác mộng của những phù thủy. Bởi vì ở cõi này không có một ai có con cu lớn hơn ma quỷ. Những đứa con gái khoe vú không nhục nhã, treo như hai quả đu đủ, một loại trái cây mà ta sẽ đem về Âu Châu cho chúng bay. Da trái thì chua, nhưng thịt thì ngọt. Hột trái như núm vú. (V D C Nô tài của Chúa – Người Đi Hành Trình)

Tôi phát cười.

“Tại sao?” hắn hỏi. “Không phải mi đang chiếm hữu ta với sự trần truồng của mi? Và vú của mi như sữa sô-cô-la.”

Sau đó hắn cởi quần ra. Và tôi thấy được là nắng mặt trời đã làm cháy eo, ngực, và cánh tay hắn. Và tôi kể câu chuyện của tôi:

Trong đất nước của ta người ta kể chuyện nước ngươi và nước ta, dân tộc ngươi và dân tộc ta. Chúng ta là dân tộc quý phái của miền Đông. Các ngươi, dân tộc sa đọa của miền Tây. Đàn bà của các ngươi mặc áo tắm hai mảnh ra đường và không coi trinh tiết ra gì. Con cái của các ngươi, trai như gái, sống với nhau ngoại hôn. Trong đất nước ta, tình dục thuộc về người lớn trong hôn nhân dù cho người ta lấy nhau lúc chỉ mới mười một tuổi và được coi như là đã trưởng thành. Ở nước các ngươi, người ta làm tình trên tivi. Chúng tôi không làm tình trên tivi. Chúng tôi có nền tảng vững vàng của miền Đông vĩ đại. Truyền thống phương Tây của các ngươi không quý phái.

Sau đó tôi trao cho hắn một tờ báo tôi đã dùng để gói quần lót. Tờ báo tường trình những quan điểm của các nhà về nguy hiểm của văn hóa phương Tây qua phim ảnh và tiêu dùng. Và thêm những người du lịch trên bãi biển Kuta. Kompas, 1995.

Nhìn hắn có vẻ hoang mang. “Chúng ta đang ở đâu?”
Tôi nói, “Không phải mình đang ở thế kỷ 20?”

Nhìn hắn vẫn bối rối. “Đây là một nơi rất kỳ lạ. Làm sao mà ta có thể ở hai nơi cùng một lúc?”

Tôi nói, “Thời gian là một điều lạ lùng. Làm sao nó có thể tách ta ra khỏi ta của quá khứ?”

Và Đông-Tây chắc chắn là một khái niệm kỳ dị, vì chúng tôi đang thảo luận lễ nghi trong lúc hoàn toàn trần truồng.

Đỗ Lê Anhdao chuyển ngữ từ bản tiếng Anh của Pam Allen.

bài đã đăng của Ayaan Ali Hirsi