Ga chiều hiu hắt. Khách chờ tàu lặng lẽ như phỗng đá.
Có những hôm như thế, tuyệt nhiên không một sự kiện. Khốc liệt và ngày càng gia tăng như nạn gieo mình xuống đường ray chết cho tan xương nát thịt mới hả: không có. Phiền toái như các vụ đình công của công nhân viên ngành hỏa xa: không có. Lạnh đến khô da nứt thịt: không. Nóng đến bốc hơi chảy mỡ: không.
Tất cả đều tầm tầm. Tuyệt đối bình thường.
Chợt anh đến. Cách anh chọn chỗ ngồi làm nên sự kiện. Có chuyện rồi! Đời sống quan trọng ở chỗ đó. Phải có chuyện. Bất kể tính chất và khổ cỡ. Buồn cũng được, vui cũng được, dễ giận cũng được, dễ nể cũng được. Gì cũng được, miễn là có chuyện.
Ông Bê Rê tằng hắng: Người đâu vô ý! Không biết ăn coi nồi, ngồi coi hướng! Đi đứng phải khiêm cung chứ! Có đâu lại thượng ngang giữa đàng như thế!
Anh Đầu Bím ngứa miệng: Ông nhầm! Đó là người thích hợp quần. Anh ta ngồi giữa, chừa hai chỗ hai bên là có ý mời gọi người khác đến ngồi chung. Một hiệp sỹ.
Bà Váy Bó gục gặc: Anh ta hồn nhiên, phúc lớn đấy.
Chị Lắm Giỏ lắc đầu: Tôi mà như anh ta thì tôi ngồi ghế bìa. Mà bìa phải cơ. Nguyên tắc vẫn thế. Ở nơi công cộng phải giữ tuyến bên phải và chừa các khoảng không gian còn lại cho người khác.
…
Nháo nhào vài câu thế mà cũng giết gọn thời gian. Hùng hồn hùng hổ tưởng đến bóp cổ nhau được, lên tàu rồi ai nấy vô tư ngay. Người ngoẹo cổ ngủ khò, kẻ giở báo đọc tin. Chả ai hơi đâu bận tâm chuyện vừa xào nấu.
Anh, cái thìa khuấy tẻ cho quần chúng, chẳng hay biết gì. Nghe thấy những ình chéo qua lại ấy, anh dễ phì cười! Anh chọn chỗ giữa của băng ghế ba chỗ chẳng qua vì nhìn thấy dưới chân hai ghế bên những bãi nước bọt ai nhổ bậy còn tươi sánh ra đấy. Ghế giữa thì khô, sạch.
Mạch Nha
*Tranh Francis Bacon
bài đã đăng của Mạch Nha
- TÌM NHỊP - 18.11.2006
- Những chữ rồi cũng giống nhau - 10.08.2006