Thư Tòa Soạn »

6.07.2020

 
Jean-Baptiste Le Paon, Tướng Lafayette và người hầu James Armistead Lafayette (1783)
Bức tranh trên được họa sĩ Pháp Jean-Baptiste Le Paon vẽ năm 1783, tả cảnh Tướng Lafayette chỉ ngón tay về hướng Yorktown, …

Read the full story »
Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu

Bạch hóa

31.05.2007

Chú Sáu nằm trong bóng đêm âm thầm nhớ tha thiết, nhớ dại dột con bò đực vĩ đại của chú. Người tu hành có đức chúa, người đi giải phóng có lưỡi mã tấu, anh lính có cây súng, và chú có con bò đực. Chỉ với nó thôi, cả vũ trụ chú ở đó.

A Shadow in the Sky/ Bóng Mây Trên Trời

31.05.2007

I love the shadows of clouds traversing
over a calm sea, spinnakers silhouetted
in the blazing horizon.

Tôi yêu những bóng mây vắt ngang bầu trời
trên mặt biển lặng, những cánh buồm tam giác in bóng
nơi chân trời rực sáng.

Con gà ống

31.05.2007

An giơ tay vẫy trong nắng, tay kia vẫn ôm chồng sách. Bàn tay thon, ngón tay hồng nhỏ nhắn, ngực còn non mới nhô sau lần áo, má còn lông tơ dịu, môi không son đều đặn.
Tôi thản nhiên nhìn An từ đầu đến chân:
“Em đẹp quá!”
Vài người tò mò dừng lại nhìn chúng tôi. An khoác tay tôi, nói:
“Ba cho con đi ăn cà-rem!”
Chúng tôi đi lẫn vào đám đông.

Điểm “Blog” MỘT Danna – đôi điều cần nói về văn chương Blog

30.05.2007

Một Danna là bút danh của Vũ Hiệp, một nhà thơ trẻ và người suy tư luôn phiêu lưu theo những dải Mobius chóng mặt ấy của các khả thể vô tận của ngôn ngữ, một tâm hồn trăn trở cố chạy đuổi cho kịp với cái biến động không ngừng của ý tuởng. Thơ của anh là một lập ngôn mang nhịp điệu của đời sống thật cho quan niệm triết học mà – theo ý của nguời viết bài này – anh đã phát hiện ra như diễn giải thích hợp nhất cho những trực cảm của mình: triết học giải kiến trúc (deconstructionism)

Làm thơ không biết mệt

15.05.2007

Báo cho em một tin vui, anh vừa đau dậy
Em đừng xuýt xoa, đừng an ủi
Hãy sung sướng cùng anh
Như anh đã sung sướng ốm đau

thơ Vũ Hoàng Chương (#26)

15.05.2007

Hai xác thịt lẫn vào nhau mê mải
Chút thơ ngây còn lại cũng vừa chôn
Khi tỉnh dậy bùn nhơ nơi hạ giới
Đã dâng lên ngập quá nửa linh hồn

Cà Phê Riêng

15.05.2007

cà phê Trung Nguyên
có hơn trăm loại
sao anh dại dột
đòi thích mùi hương của em

Con Suối Ở Miền Đông

15.05.2007

Tại sao mày lại khổ sở thế hở cháu? Bác nghĩ đời thiếu gì thằng chó đẻ, đáng bị hành hạ mà chúng nó cứ sống phây phây. Cách ngôn dạy: khổ sở mới khôn ra vì nó là cái lò luyện người. Bác cho là láo toét. Mấy thằng làm cách ngôn có biết khổ là gì đâu. Chỉ ngồi viết láo. Bác già nửa đời khổ sở, cuối cùng thì đi làm sơn đông bôi hề bán thuốc gạo rang.

Tô Thị

15.05.2007

Đến thứ ba, trời có mưa không nhỉ
Em đứng đâu cho ướt hết vai gầy
Anh không đến như là em sẽ nghĩ
Và một ngày đằng đẵng sẽ qua đi

Nguyễn Bắc Sơn – trích thi tập Chiến tranh Việt Nam và Tôi

15.05.2007

Những ngày lửa
Thị xã chúng ta giống như một chuồng khỉ chật
Nơi đó lũ thị dân đóng đủ trò
Và làm khổ nhau vì những điều thuần tưởng tượng

Bốn mươi lăm năm thi ca Việt Nam

15.05.2007

Trong văn chương Việt Nam, có lẽ thi ca là hình bóng người ta nhìn vào bằng cặp mắt ưu ái nồng nàn nhất. Sự trọng vọng này – nếu đó được gọi như thế – biểu hiệu cho tâm hồn gần gũi gắn bó của người mình, người Việt, với thi ca.

Tam chiến Lã-Bố

15.05.2007

Lúc nước rút bác có cái khoái là mình phải, vợ trái, bác lại cự được vợ mấy câu, vợ cứ phải ngồi yên hết đường cãi lại, nhưng dẫu sao bác cũng phải chịu cái khổ ngủ với lợn trong ít lâu. Có lần bác ngăn được vợ nhưng thấy vợ cả ngày cứ đi ra đi vào, rấm rứt, miệng nói lẩm bẩm, hết cốc đầu đứa nọ lại cốc đầu đứa kia luôn tay nên bác nghĩ thà ngủ với lợn còn hơn.

Taj Mahal

15.05.2007

..nhất là những đêm rằm, ánh trăng đem lại cho Taj Majal một vẻ buồn và đẹp siêu thực. Không có nắng nên không còn màu đào chín của mã não, màu tím của thạch anh, màu hồng của san hô, màu trắng của pha lê… Tất cả chỉ còn màu ngà cũ của cẩm thạch giờ đây mượt mà như da thịt mỹ nhân

Những gã đàn ông không thụ thai

15.05.2007

Nhưng tôi không ngừng nhìn những người da đen hầu rượu và thức ăn đang đi lại với cái lưng thẳng băng, nghiêm trang và lịch lãm. Chỉ cách đây không lâu, tổ tiên họ từng bị săn đuổi như những con vật. Ngày đó không có nhiều sự khác biệt giữa một con trâu rừng và người thổ dân Châu Phi. Người da trắng “nhập khẩu” người da đen trên những con tàu hôi hám đầy bệnh tật chết người…

Rừng mắm

15.05.2007

Chim thầy bói nghiêng đầu dòm xuống mặt rạch giây lát rồi như bị đứt dây treo, nó rơi xuống nước mau lẹ như một hòn đá nặng. Vừa đụng nước nó lại bị bắn tung trở lên như một cục cao su bị tưng, mỏ ngậm một con cá nhỏ.
Cộc ngửa mặt lên trời để theo ông câu kỳ dị và tài tình ấy nữa, nhưng mắt nó bị ngọn dừa nước bên kia bờ rạch níu lại.

Người nhặt tro

15.05.2007

Rồi mẹ nói với anh, giọng êm dịu quen thuộc như hôm nào:
“Ngủ đi con, đã quá muộn rồi đấy!”
Chỉ có thế, rồi mẹ nhẹ nhàng đi vào giữa những ngọn lửa đỏ hồng, lúc ấy chợt chao đi như có làn gió thoảng qua. Anh ngồi lặng người trong giây lát, rồi vội vã chồm về phía trước như muốn níu lại bóng dáng mẹ lần nữa, nhưng phía bên trong khung lò sưởi chỉ còn những tàn lửa lấp lánh nhẹ nhàng bay lên.

Con thằn lằn chọn nghiệp

15.05.2007

Trong am, chỉ có một sư cụ già, thui thủi một mình, quanh năm chẳng được ai thăm viếng. Trước am, nơi giữa sân, chất sẵn một đống củi, vừa lớn , vừa cao ngất, củi sắp vuông vắn, thẳng thắn, dường như được săn sóc chẳng khác một vườn kiểng do một vị lão trưởng giả chăm nom.

Sân Khấu Được Đánh Số 130507

15.05.2007

Về đến nhà trong phòng con gái tôi, tôi thấy môt tấm thiệp cũng mầu phớt hồng gửi cho mẹ. Tấm thiệp có hình chiếc gối thêu ren trắng với những đóa marguerite trắng thứ hoa mà nhà tôi rất thích. Có một con chuột má hồng mi cong mặc váy mini mầu lavender.

Cà Phê Riêng

15.05.2007

cà phê Trung Nguyên
có hơn trăm loại
sao anh dại dột
đòi thích mùi hương của em

Phỏng Vấn Chớp 5 – năm phút với tác giả

15.05.2007

“Điện năng trong nhiều ngày tịch tụ lại mỗi lúc một nhiều thêm bên trên mặt đất. Khi bầu không khí đầy ứ điện thì những tảng mây trắng sẽ biến thành những đám mây giông khủng khiếp và từ trong đám mây ấy, từ trong lượng điện dày đặc sẽ phát sinh tia lửa đầu tiên – đó là tia chớp. Mưa rào đổ xuống mặt đất hầu như ngay lập tức sau khi có tia chớp ấy.” (Paustovsky)

Cửa tùng đôi cánh gài

15.05.2007

Người sư đệ vừa trông thấy trong kính thần, hình bóng của mình đứng bên cạnh hình bóng một con yêu to lớn với đôi mắt tối sâu như hai miệng giếng không đáy, hai chiếc răng dài quặp sâu vào chiếc càm vuông, trên một khuôn mặt xám ngoẹt như gà cắt tiết.

phía nam

15.05.2007

em bước ra, trần trụi tay nhấc
vào cơn lũ im lặng của đời sống
mình muốn gì
tìm trong sóng đến chậm trong ngày?

Ký ức về ông Bách Khoa Lê Ngộ Châu

15.05.2007

Thật khó tưởng tượng nổi cảm giác một cậu bé học trò mới tập tành viết lách khi nhận được những lời lẽ trân trọng bằng chính nét bút của Chủ nhiệm một tạp chí nghiên cứu – lý luận – sáng tác uy tín bậc nhất miền Nam. Đó là truyện ngắn đầu tay tôi được in với bút danh Tần Hoa và cũng là sáng tác duy nhất tôi được nhận nhuận bút ( với số tiền gần bằng một tháng lương công chức thời kỳ trước 1975).

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 10)


♦ Chuyển ngữ:
15.05.2007

Làm tình và vẽ. Tôi cởi truồng cầm cọ. Màu sắc trong tranh tôi rừng rực. Ðôi khi tôi quẹt sơn lên cả người Phụng. Tôi vẽ những giấc mơ của con người. Tôi để Phụng tùy thích lăn người trên sơn ướt. Tôi hòa trộn Phụng, tôi, mồ hôi và nước nhờn vào tranh. Da bụng của Phụng mỗi ngày một căng phồng lên, láng bóng.

The Long Road Home – Đường Về Diệu Vợi

15.05.2007

Với tâm trạng lừng khừng (existential ambivalence), các tác giả miền Nam còn lại trong nước sau 1975 bị xem là những kẻ bất tuân chỉ (nonconformist) và do đó có khả năng trở thành mối đe dọa cho viễn cảnh mới của chế độ xã hội chủ nghĩa (the new socialist vision), một chế độ vốn xem sự dễ bảo là một trong những dấu ấn đặc thù.

Đọc "The Long Road Home: Exile, Self-Recognition, and Reconstruction" của Nguyễn Bá Chung

15.05.2007

Liệu có một “số phận” dành cho mỗi nền văn học? Nếu có, số phận dành cho nền văn học Nam Việt Nam giai đoạn 1954-1975 (VHNVN) coi mòi rất gian nan. “Sinh ra đời …

Trong cơn khát

15.05.2007

Trong cơn khát
Ta ngoạm một vốc tuyết vĩnh cửu bắc cực
Nước chảy vào thân thể ta
Ta sống

Phỏng Vấn Chớp 5 – năm phút với tác giả

15.05.2007

“Điện năng trong nhiều ngày tịch tụ lại mỗi lúc một nhiều thêm bên trên mặt đất. Khi bầu không khí đầy ứ điện thì những tảng mây trắng sẽ biến thành những đám mây giông khủng khiếp và từ trong đám mây ấy, từ trong lượng điện dày đặc sẽ phát sinh tia lửa đầu tiên – đó là tia chớp. Mưa rào đổ xuống mặt đất hầu như ngay lập tức sau khi có tia chớp ấy.” (Paustovsky)

Tia chớp tâm linh đã khởi động nhịp bão tiềm ẩn cuồng nhiệt trong nhà thơ Dương Tường và những giọt mưa thâm trầm ngỗ nghịch trong nhà thơ Đỗ Quyên.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)