Category: Sáng Tác
Nhật ký
trở về với những đêm mà tâm hồn mi cô độc mong manh
phải gánh chịu sức nặng của những ngôn ngữ tràn về
xây dựng lên những làng mạc văn bản khao khát lung linh
Không phải âm nhạc ♦ Sợ ♦ Rời đi
khi người đàn ông quyết định rời ngôi nhà của mình
vợ anh ta đã không ngăn lại
phía trên túi hành lý, bầu trời hôm đó thật sâu
Về Một Chuyến Đi
Trong đời thủy thủ, đây là lần thứ ba tôi đối mặt với những hành khách không có giấy tờ, không trả tiền mua vé và có tên là stowaway, tức là người trốn theo tàu. Những lần trước, cách đây hai, ba chục năm rồi, cũng trên vùng duyên hải Phi Châu này, tôi đã gặp và cũng thường nghe nói, có khi năm sáu mạng trốn trong một container trong suốt hải trình.
NGƯỜI BÀ CON CỦA TÔI
Ông “người chân chính” trong văn chương này vốn là “chồng của cô em họ tôi”. Tôi có ý định vẽ chân dung ổng từ lâu nay mới thực hiện được một lần (tôi mắc …
TRÊN ĐỒI LÀ LÔ CỐT
Phía tây thành phố Huế có một ngọn đồi không cao lắm. Trên đồi có một lô cốt bỏ hoang. Trên mặt lô cốt thì có những hòn đá, hòn sỏi mà tụi con nít leo lên chơi bỏ lại. Những hòn đá nằm vô tội và hòa bình hết sức. Tôi chỉ cho người con gái đi cạnh tôi xem những viên đá ấy, nàng không để ý, chỉ bâng khuâng hỏi:
– Lúc trước, mấy người ở trong lô cốt chắc nóng lắm…
Suyễn/Asthma Attack
Khi bị lên cơn suyễn, bạn không thở được. Khi bạn không thở được thì bạn nói năng rất khó khăn. Lượng không khí rất hạn chế trong phổi không cho phép bạn. Rất ít, chỉ khoảng ba đến sáu chữ
CHỖ NGỒI
Tôi bị cuốn theo dòng người xô đẩy mãi về phía trước. Đôi khi tôi chạy sang bên kia đường và lại bị dòng người ngược chiều đẩy lui mải miết. Sao người ta lại vội vàng thế nhỉ? Họ đi đâu và về đâu?
Mùa đông giấu chữ nghĩa
lòng chiều đen sẫm
giữa thành phố giăng đèn
hang tối của những ký ức không chiếu sáng
khăn choàng mùa đông bọc những cô đơn
Tốc lực ♦ Đang diễn ra
bầy khỉ trên cây nhào xuống nhập tiệc
dzô dzô
lũ bồ chao nhao nhao trả đất cho tao
trả đất trả đất trả đất
một chuyến về quê ♦ phút ngỡ ngàng ♦ khỏi lo! ♦ ca dao thời ôn dịch
khẩu trang khẩu súng khẩu chi
vũ trường vũ hán vũ gì cũng ghê
con chim hoàng hạc chớ về
Bức Tĩnh Vật / The Still Life
Bây giờ – ngay ở chỗ lặng im đó,
giữa đau buồn và biết ơn,
những điểm thăng bằng phong sương chúng ta ai chẳng dãi dầu –
con hồng y bay khỏi chiếc cành phẳng phiu trơ trụi,
CHUYỆN NHÀ TÔI
Quá trình (thông thường) khi trâu tìm cọc, người tìm nhà:
1) Nhiều nhà đăng quảng cáo, nhưng đa số thuộc loại “ngó sơ rồi trốn kỹ”.
Sự tuyệt chủng ♦ Thơ ở đâu
Con gấu bắc cực thì gầy & con linh miêu thì
trăm năm hiếm gặp, băng thì chảy
nước thì dâng, có lẽ loài người rồi đây tuyệt chủng, nhưng
Lá rơi ♦ Gửi Y. ♦ Ngợi ca Mimosa
Lá rơi ấy là lát xắt của thu vàng óng
viết bản nhạc cuối cùng trên chiếc bóng của ta.
Bầy nai thời gian đâm sừng vào thăm thẳm chiều tà
Tưởng tượng, em tắm trong biển sương mù Đà Lạt
Tiếng chuông gióng giả,
đôi mắt em mở to đầy kinh ngạc
Và nỗi u uẩn
mênh mông trải dài khắp núi đồi.
tháng giêng, ký ức mẹ
… tháng giêng năm ấy khi tôi
ra đời mẹ tôi có những giấc mơ huyền ảo giữa trời
và đất, vượt thoát cuộc sống ngày qua ngày cơ cực
Vợ thi sĩ
lúc nào anh cũng nghĩ tới đổi mới thơ
vườn rau héo khô không chịu tưới
nồi cơm điện bữa sống bữa khê
lên face suốt ngày đùa với các cô các cậu
Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Heo?
Tóm lại, trong năm heo tôi đã làm việc phải làm. Chỉ mỗi việc này đáng làm và có ý nghĩa nhất thôi.
Đó là ăn hết một con heo.
Đó là truyền thống.
Vâng, trong một năm qua tôi đã nuốt cả một con heo vào người. Một con heo Mỹ nặng cỡ một trăm kí
Số mệnh
Có ai đó đang ở cạnh tôi. Tôi quay mặt nhìn tấm gương. Một người nữa vừa xuất hiện, ngồi sát tôi, lập lại những động tác của tôi một cách hoàn hảo. Có bao giờ căn nhà này lại có người cùng làm một việc gì đó sát cạnh tôi, lại vào buổi đêm khuya khoắt như thế này.
donotenter
Quãng uống nước tiểu của mình rất chăm chỉ. Riết, đâm nghiện cái mùi vị khai khai của thứ chất lỏng vàng nhờ nhờ hứng từ cơ thể mình đựng trong chiếc chén nhỏ; ngày nào quên uống, nhớ. Thế mà bỗng dưng…
Khút bai khai bút năm ta [chim] chuột
tất cả chúng ta
bàn tán xúm xít
mà chiếc lưới mạng
chưa hề thủng đít
mậu gì! ♦ ở phù mỹ… ♦ gió độc
giao thừa pháo nổ rùm beng
chơi trò “té nước…” súng chen đùng đùng!
tổ tiên chưa kịp mừng xuân
Nỗi niềm cận Tết
búng tay lên trời như lãnh tụ ra lệnh
chẳng thấy ai ngoài ly rượu chơi vơi
bạn đã đi thật xa mang theo lá héo về trời
Đêm nghe núi thở
đêm nghe núi thở
mùi đồng bằng nồng nặc phố phường
ta ôm xác thân rệu rạo
những múi xương lăn trên đồi nương
Sông cỏ (1 & 2)
Tôi nghe đêm, và đêm là nơi chốn tôi trú ngụ, tôi thức, để nhìn ra bóng tối là nơi những chuyển động của đất với bí mật của mình, đêm tôi thấy sông cỏ chảy miên man…
Tám mươi tám
Tôi nhặt được cái USB trong khi đang hối hả ra cửa phi trường Roissy sau 13 tiếng sật sừ trên chuyến bay hơn 10.000 cây số băng từ rìa này của Thái Bình Dương qua rìa kia của Đại Tây Dương.
“Sẵn sàng là thượng sách!”*
Trong cách thu thập những sắc, túi, ví, bóp, Mai muốn chúng vừa trống trải vừa tiềm ẩn, vừa vô dụng vừa khả dụng, vừa ở trong, và ngoài thời gian. Sự thu thập là một cách chế ngự không gian và thời gian. Trong cách thu thập, nhưng không dùng những thứ nàng thu thập, Mai cố duy trì sự căng thẳng tuyệt diệu giữa đam mê và viên mãn.

New Comments