Category: Sáng Tác
sông tiền đường ♦ hu hu
có thằng học trò bá láp
làm bài luận văn nói thúy kiều
nhảy xuống sông tiền giang tự tử
ai ngờ đó là lời tiên tri thế kỷ
nơi đây, chẳng phải thiên đàng!
quảng trường nơi đây
tự do và an toàn
không có xe tăng cũng như vệ binh đè bẹp một diễn biến
chỉ có đàn bóng bay tự do cùng lũ chim câu hòa bình
Nàng họa sĩ ♦ Con đường ♦ Cử chỉ
Này cô gái của anh
Như một đoá hoa buồn lắm
Không cho ai nhìn mắt mình
Anh cũng nghe lời
Da Màu–phần 3
Tên thượng đế da màu đã phỉnh phờ tôi.
Hắn ra vẻ có uy quyền mà thật ra chẳng dám quyết định gì. Ai thèm làm một tên da trắng hạng bét như thế. Chính tên thượng đế da trắng đã đưa ra những đề nghị béo bở hơn mà tôi còn không màng. Một cuộc sống da trắng trung lưu, nhà rộng có vườn ở ngoại ô, tài khoản ngân hàng triệu bạc,
Ở đây không có khẩu hiệu
từ lương thiện trở thành kẻ ăn cắp
ăn trộm
của công (ở ta) khoảng cách gang
tấc
Nhật Ký Thằng Điên – Chương 4: Búp Bê
-Đừng giỡn nữa, anh. Em đói quá rồi. Chết mất. Đi một cái thôi, anh.
Cái giọng nài nỉ ỉ ôi nức nở khiến hắn phải ngó xuống. Một con búp bê xinh đẹp là chính xác địa chỉ đỏ. Con búp bê bị nhúng nước, ướt nhão tơi tả dầm dề từ ngón chân lên tới đầu. Con búp bê nõn nà héo rũ, run rẩy xác xơ như sắp chết thật.
Không cần thiết
sự thật thế hệ chúng ta hoại tử
thảy đều hoại tử
trên mặt bàn tiệc đầy xương xẩu
đầy tiếng nói cười, ụa mửa, vinh danh
Một chiều nghe hát xanh xao
Khi những ngón tay thời gian thả bung ánh nắng muộn vào những nốt tàn
Ngày rỗng toác bò đi bằng mùi hương ngọc lan chờn vờn ngõ nhỏ.
Tiếng huýt sáo và giọng nam trầm hát trong radio nhà ai đó
ngón nghề
không biết chừng nào mới chịu ngưng
những quả lắc [lắc] đều chi
nơi vị thế trần tình buông thõng
câu kéo. và nhạc
Đêm nô lệ
Tôi mân mê khối vuông bằng đá xanh có những nét chạm trổ kỳ lạ. Giấc mơ đêm qua cũng kỳ lạ. Chưa bao giờ tôi thoát khỏi bàn tay của Dijero và trở về nhà mang theo bùn sình của bãi sông. Có một cái gì đó đã xảy ra quá đột ngột, ngăn cản không cho giấc mơ tách ra khỏi hiện thực. Chúng nối liền vô nhau đưa đêm về nối tiếp ban ngày.
Chuyện tỉ tê đột xuất
tới đời tôi rồi vẫn còn làm câu thơ đầy điển tích
ẩn dụ
phải đọc nhiều sách và đọc kĩ mới hiểu nổi
đấy các bạn đang làm chuyện vô bổ
mùa chết/ phần 107 – 103
Bây giờ, trên màn hình ti vi là một không gian đẹp, đó cũng có thể là một bức tranh thêu và cũng có thể là cảnh thực. Hoàn toàn không thể xác định được. Cảnh vật trên màn hình ti vi như đang thiếp ngủ. Hiện tại không có một âm thanh nào phát ra từ ti vi
Ngủ yên
khi cái đầu còn nằm trên cổ
mọi người yên tâm ngủ
cát đã thấm máu
sự thật chói lọi hào quang
Giọt mưa ủ sa mạc
mi ngả mầu giấc mơ kỳ diệu
kí ức mềm đôi môi
thơm hơi ấm, nồng đôi mắt
giường ngủ mọc cánh tập bay
nghĩ về ngày lễ độc lập
vậy rồi sau đấy hễ bất kì thằng bạn nào
tôi đưa về chơi
sau đấy (i rằng) thảy đều được cô
cho ngủ cùng
Tình yêu ♦ Hương Xưa
Những ánh mắt mò nhau trong chiếc hộp
Nơi tồn tại một ít ánh đèn
Tôi đếm được bốn (và có thể
3,5 hoặc 4,5 trong những trường hợp đặc biệt) cái tròng mắt ngây thơ
trang lọ lem
tôi đứng êm ru nghe bà rù
buổi chiều tăn tăn lên mặt cứng
của da. và một lỗ đồng xu
điện vừa mới cúp trăng nhảy đựng
LỮ QUỲNH, BUỒN NHƯ LY RƯỢU CẠN!
Có thể nói, suốt một ngày dài, anh nói rất ít. Mà lại nói rất nhỏ nhẹ. Nhẹ đến nỗi có lúc tôi giật mình, tưởng cái bóng của anh nói chứ không phải anh.
Một Người Chết Yên Lặng Mầu Hồng
người ngã xuống, chết, áo mầu hồng
bàn tay vẫn cố đưa ra, muốn nắm người
ngón tay quắp lại giữ lấy niềm đau
người đi qua người, không ngó lại
Ô đề
một tập hợp thở, băng ngang, bất chợt, chẳng toan định sau trước
cứ thoát đi, gã nhà ga mòn răng cưa quá khứ
bác trạm vé đào ngũ, mở toang
những nàng ngõ về hay ngã rẽ, hành lang thương tích, trạm xá
Bắt đầu mộng du
Người phụ nữ áo chùng trắng bước ra từ những bụi trường xuân
bà ta bắt đầu kể về những đốm máu cháy khét ở Marathon Boston
khi đó tôi đang đọc Biên niên ký của mưa
Da Màu–phần 1 và 2
Cái cơ hội được biểu tình, hô hào đả phá hay ủng hộ về màu da bao giờ cũng là đề tài hấp dẫn, quyến rũ cho nhiều người nhập cuộc. Mà may mắn thay bao giờ người da đen cũng được cái cơ hội đó thay vì người da trắng. Cái quyền làm “kẻ bị kỳ thị” mạnh hơn cái quyền của người kỳ thị.
Tôi đã nghe
Tôi đã nghe!
Đôi mèo làm tình trên mái tôn mục
Trong một đêm mưa
Lũ cú nham nhở giọng cười mồ mả
Cái chết của một hoa hậu bán thân ngàn đô

New Comments