Category: Sáng Tác
Những ngày Huế và mưa
Bong bóng vỡ tung chạm thành nửa mắt bùa
Xỉn mờ gương mặt phố quen hơn nửa
Lạ cả lời nói ngày mưa góa bụa
Nhuộm kí ức kín một màu buồn
Bài thơ về con chó
Anh viết bài thơ về con chó
Ngồi gặm nhấm nỗi buồn
Và nhìn đời như những khúc xương bỏ lại
của một thằng bán vé số dạo ăn bún vỉa hè sáng nay
Khúc cầm thu, hóa thạch
đùa ngất trăng thơ cười chưa tắt
nữ tính giọng mềm nhắc long lanh
rượu chờ cạn ly say sóng mắt
tịch mịch trào sắc rượu sang canh
màu của mùa hè
khi trời mới đổi tên em
cành nghiêng bóng mát, én quên cánh dài
nắng cười tươi ngọn cây sai
ngày đi gót nhỏ, tôi bay xuống đời
mùa chết/ phần 91-81
Những ngón tay tím tái lại tiếp tục bấu víu vào không trung. Không gian lại tiếp tục bị xé rách. Con nhện vẫn cố bám vào lòng bàn tay, nó tiếp tục bò lên phía trên, khi bàn tay cử động mạnh nó lại rơi xuống, và rồi cứ thế nó lại tiếp tục bò lên.
Chẳng có gì hơn những cái lỗ buồn ♦ Chiếc bóng
Con bọ hung chui sâu vào ý nghĩ
Lục lọi ra danh từ
Và bài tiết ra ngoài
Thành những giọt nước ban mai
Nếu như đừng có tháng tư
Lòng vòng câu chuyện như vậy mới chỉ là hồi phụ, kịch bản hồi sau mới là chỗ muốn bàn. Cô vợ kể sự thật, lúc này chẳng cần thanh minh cầu xin tha thứ những chuyện đã qua, cô thẳng thắn học lại việc thằng nhỏ vừa khóc và xin Phan Anh suy nghĩ như một tối hậu thư, ‘nếu anh còn thương em, thương con, thì cho em được nối lại tình xưa
Nó Là Một Bài Thơ
Những dòng tin nổi bật hiển thị trên một trang báo mạng
tôi đang đặt nó làm trang chủ để theo dõi cuộc thi viết về quê hương
Khúc vô ngôn tháng Tám
mùa lặng lẽ theo mùa
rơi qua âm u tháng Tám
bỏ lại anh lạc lõng phía câu ca không lời
dẫu hồn nhiên đứng lơ ngơ giữa ngã tư, ngã năm, hay ngã bảy
Bay lên
Chiếc chăn nhung cắn nát buổi sáng của tôi
trên từng mảnh thân thể của mình tôi đã thấy em
mùi thơm từ đường rách của mặt trời ban mai
đậu trên tóc em những giọt bầm tím
bài hát vỡ cả nhịp nằm ngửa trên máy hát
CUỘC VƯỢT. THIỀN
Thời gian tâm lý cho mỗi chặng đường như sau: từ thềm hoang đến hết con đường đá mất nửa ngày. Lội qua dòng sông chảy xiết nhanh nhất cũng phải mất 1 ngày. Mất ít nhất 5 ngày để qua bên kia ngọn núi. Mất chí ít 4 ngày để qua hết vực sâu. Nếu may mắn, tìm được đúng phương hướng ngắn nhất sẽ mất khoảng 9 ngày để ra khỏi khu rừng. Đoạn còn lại phải mất nửa ngày để đến được ngôi nhà hạnh phúc.
Ngã tư quốc tế
chuyện suy nghĩ giờ đây
đối với lão
cực dễ dàng
do biết rõ điều gì sẽ xảy ra sau đó
lão lùng bắt khá nhiều con chữ
Kỷ niệm đã nói dối ♦ Những gương mặt hình tròn
Kỷ niệm đã nói dối
khéo léo uốn cong lịch sử
những phiên bản nằm
trên trục xoay trái đất
đâu có ai
bức bình phong đã dựng
cá tôm rị mọ qua đồng
quần ống chẽn ninh chật cổ loa
tù và ngây ngấy em ơi
Giáo hội khăn rằn
Lễ động quan kẻ bị hành quyết luôn bắt đầu vào buổi chiều tàn, khi ánh nắng cuối ngày lịm dần trên những cánh đồng thuốc phiện. Bốn người phu nhà đòn tất tả gánh cỗ quan tài ra bãi tha ma. Những bàn chân nứt nẻ dẫm ào qua bờ ruộng nhấp nhô, bất kể chuyện làm kinh động thân xác người đã khuất. Họ phải trở về nhà trước khi bóng đêm dày đặc tràn xuống mang theo lệnh giới nghiêm.
Trôi qua bờ lạ
nhìn về nhau từ ánh mắt khác
chờ những cánh tay bão dông
tung lên từng phận số
những số phận đã trả giá thật bọt bèo
Cho người tôi yêu
những ngày không gặp nhau
cứ nhớ nôn nao buổi chiều cùng người ngồi bên sông nghe gió thổi
“lục bình líu ríu về đâu?
giờ này… ♦ mùa du lịch ♦ những giề lục bình… ♦ ông chủ và ôsin
nhìn nhau thẳng đứng
đi em
không còn thương xá
con gà trống gaulois sắp chết
NĂM CUỘC ĐIỆN THOẠI
Bác nhớ không, mặt đá đen như tròng mắt chết một thời chiến tranh mà bố cô, chú cô bị đắm. Cô nói một mạch rồi đột ngột dừng lại. Ông không đợi. Ông biết, cô sẽ dừng lại rất lâu, có khi đến ngày mai, ngày kia, có khi đến mãi sau này nữa, cô mới có thể tiếp tục câu chuyện về người cha.
7PM, thứ Bảy
những cơn mưa đã phá hủy [đâm
chết] cuộc hẹn hò cuối cùng. bên ngoài
mùa hạ mắt lá lân tinh bị vùi
dập. vết thương mù màu. á p t h ấ p n h i ệ t đ ớ i. 7PM
mùa chết/ phần 102- 92
Cũng đã có nhiều lần gã đàn ông người Kinh tiến tới và nắm lấy nắm cửa chính của căn phòng. Gã muốn đi đến một hành động nào đó mà gã không thể gọi tên. Gã cũng đã mường tượng đến khung cảnh bên ngoài căn phòng khi gã mở toang cánh cửa ra. Nhưng tất cả vẫn chỉ nằm trong sự mường tượng của gã.
Hoan lạc
em có biết tại sao có nhiều lúc tôi ngậm miệng
một cách cam chịu không?
chung quy cũng tại con ruồi
Đưa tang nỗi buồn
Bước chậm hơn
để kịp nhìn ra phía sau lần cuối
rằng để thấy chuyến đi cần dài hơn
cuộc sống không muốn cam kết tội lỗi với nỗi buồn
gửi theo trần duyên tưởng
từ sâu thẳm thời gian vang tiếng gọi
hình hài xưa chắp chới giữa sắc màu
tiềm thức ngủ ngàn năm xanh mắt lệ
kinh tâm trầm lay rụng giọt đêm thâu
BỨC TƯỢNG
Tôi là một bức tượng. Tôi được tạc từ đá và đứng dưới chân núi.
Tôi đã nhìn thấy không ít cậu bé ngày trước nhảy chân sáo và ít lâu trở thành một cụ …

New Comments