Category: Sáng Tác
Tâm khúc cho một nhà văn
khi tôi nghĩ đến anh. và viết
võ hoàng
mường tượng thấy
người đứng trên đồi lau
Tiệc tùng vô nghĩa ♦ Khát vọng hòa bình
Tiệc tùng vô nghĩa tôi chán rồi
Những người muốn làm thầy khi say rượu.
Những bông hoa nhựa thích đăng đàn.
Những lời ca vội thoát ra từ túi rỗng
MỘT BUỔI CHIỀU MUỘN
“Anh chàng chiến sĩ đẹp trai thế kia mà bị điên,” cô bạn ngắm anh ta một đỗi lâu, vừa xót thương vừa tiếc rẻ. Nhưng về phần chị, chị có cảm giác lạnh xương sống, khi bất giác thấy đôi mắt anh ta đăm đăm nhìn chị từ lúc nào.
đối thoại với đom đóm ♦ dòng sông và người họa sĩ
Bỗng bật xanh ngọn đèn
những đường bay vô định
tìm chi đom đóm ơi
tìm cái không mà có tìm cái có mà không
Tình Ca Thu
vực các nhà làm xiếc văn học dậy
mặc cho họ đồ tuyền xanh
kêu họ hãy ngậm các bài thơ xanh
trung-việt việt-trung (phần 16)
Hồng Kông vẫn như cậu con trai đã lớn còn bú sữa mẹ. Gần 80% lượng nước dùng hàng ngày được chảy tới đó từ nguồn Nước Mẹ. Cũng vậy, điện và thực phẩm. Hòn đảo vàng không thể văng ra ngoài vòng tay của chúng ta một lần nữa, sau cái thời đen tối nhất vì hoàn cảnh lịch sử nó phải đem thân làm con nhà người. Chúng ta đang nối tiếp tiên tổ từ thời Tần Thủy Hoàng Đế giữ lãnh thổ này trong vòng đai đế quốc Trung.
Nơi Không Kẻ Vãng Lai
Dù ngày hay đêm, chạy băng lục địa nước Mỹ bằng tàu hoả là anh lao vút qua hết thị trấn hoang vu này đến tỉnh lỵ đìu hiu khác nơi không kẻ vãng lai. Hay nói đúng hơn, anh lướt ngang những nơi mà ai chẳng có liên quan, ai chẳng còn cội rễ lưu giữ trong nấm mộ làng quê
Một vài nghĩ & ngợi về em sáu/tám,
Ném rào rào.hạt thóc
Đêm nghe rêu lả
Cúi xuống.bóng ôm hình loang loáng
Ngợp!
đêm ở… ♦ năm năm bụi mù
là đêm đặc quánh thiên đường
có tôi ngã quỵ như tuồng trai tơ
thời gian mê điếng sững sờ
Đàn bà
Đàn bà giống như bọt bia trào xuống tay mình
Không một thằng bợm nào bỏ qua không chấm mút
Nhưng chớ dại nốc cạn cùng đáy cốc
Vẫn Pháo
Ngày nọ, tôi vẽ một quả pháo cháy ngòi trên nền giấy trắng được đánh bóng sậm đen bằng bút chì, thế rồi tôi hoảng hốt và giấu tiệt bức hình. Cũng một ngày nọ, tôi viết về cây pháo to như tên lửa thổi ra những con rồng lửa, và tôi cũng hoảng hốt, giấu tiệt vào ngăn kéo.
mùa nắng tàn ♦ nhà thuê
một người ngồi trên một chiếc ghế và
một người đứng bên cạnh cái bàn không
trong khi đó
con chó nằm giữa
Sa Pa Phiên Chợ Tình Nhân
Sa Pa ngậm giấc mơ
bông vụ xoay đêm cồn cào
đêm tìm về môi đỏ nhàn nhạt hơi khèn
trăng toẽ dòng nghiêng góc bản
Trong vườn sầu riêng ♦ Thấu cảm
Phục kích trong bóng tối khu vườn
Chờ mùi hương sầu riêng chín bói
Ánh trăng choàng tấm lụa lên mặt
Vườn tượng Mai Chửng ♦ Sài Gòn. Chiều mưa ngâu ♦ Dã quỳ đỏ
sẽ về đứng
cùng đá và cây. trong vườn tượng
rạng rỡ cười
tháng chín. chim như mây
Thơ ca Hoa Kỳ tưởng niệm 9.11
Cầm tấm thẻ căn cước vừa nhận chưa kịp gắn vào túi áo ngực, tôi đi qua một hành lang dài kê la liệt những chiếc băng-ca chuyển tới sau tai nạn xe hơi. Trên màn truyền hình ở cuối hành lang, tôi kịp nhìn thấy một tòa nhà cao tầng bốc cháy…
họ đã dịch nó như thế
Liên lạc viên không biết đùa. Cô thiếu óc khôi hài. Cô không thể dịch những mẩu chuyện tiếu lâm. Giống như cha cô là thuyền nhân tới đây từ hai thập kỉ trước. Giống như một nửa cư dân của vùng này bây giờ. Khi đụng đến chuyện hài hước, cô trở nên câm điếc hay chậm hiểu.
NHỮNG NGỌN GIÓ THỔI VỀ TỪ QUÁ KHỨ / ÂM VỌNG NGUYÊN SƠ
Kể từ hôm biết được nguồn gốc tổ tiên của người làng mình, ông Khan như rơi vào một cuộc tồn tại khác. Có vẻ như hết thảy những hiểu biết bấy lâu của ông về thế giới đã bị gãy đứt khỏi chỗ bắt đầu. Nó là bể cả bao la, chứ chẳng phải là cái gì khác: Tổ tiên người làng ta từ nước ngoi lên vào một ngày đám cây cối đã mọc tràn lan nơi mặt đất.
dĂm CăN bịNh kHÔng cẦn ThiẾt đỂ nHẬp ViỆn
những cây thước kẻ nên phết thêm chất keo tòng phục
tôi xoay lưng lại tìm lon mủ cao su vừa được cạo ra từ cây cao su nhược tiểu
NGUYỄN XUÂN HOÀNG vs ELISE TVL
Gi là con gái út. Tôi biết ba đứa nhỏ từ hồi thằng con trai lớn tên Dan của chị chào đời trong căn nhà có ba số bốn ở đường Võ Di Nguy, sau đó là Mi và Gi. Họ dọn sang Chi Lăng rồi Kỳ Đồng, chỗ nào tôi cũng mò tới chơi cho đến lúc cả nhà sang Pháp định cư thì hai chị em mất liên lạc.
Nữu Ước- những điều không thấy
Đầu não, nó đóng vai trò đầu não. Nó đã bắt đầu điều khiển cách con người suy tưởng. Nó muốn con người tự sửa lại cách họ nhìn mọi thứ. Hoặc giữa mọi thứ, những nối kết của đời sống, theo một logic nào khác.
NHỮNG KHÚC HÁT GỬI LÊN TRỜI
em biết không có kẻ hỏi sao không gửi cho ai lại gửi lên trời
ta bảo sợ chẳng ai hát những lời chứa cả những mờ mịt tối tăm của nghìn triệu năm trước
những lời chứa cả những bão táp lầm than
trung-việt việt-trung (phần 15)
Đại Việt đã thổi phồng huyền thoại dân tộc mình nổi danh về sự kiên gan chống cường quốc và về ‘Binh pháp du kích’ đạt đến chuẩn mực từ xưa đến nay, nhất là trong chiến tranh Mỹ-Việt nửa thế kỷ trước: ‘Bí mật, nhanh chóng, tích cực, nay Đông mai Tây, lai vô ảnh, khứ vô tung.’

New Comments