Category: Sáng Tác
NHỮNG KÝ ỨC VỤN / KHI NHẬN RA GƯƠNG MẶT TỒN TẠI
gày nhận ra gương mặt của tồn tại, người coi giữ nền văn minh đã gọi tôi và em đến chỗ làm việc của ông, làm như thể sắp xảy điều gì hệ trọng, ông có vẻ trang nghiêm, trầm lặng
Tháng mười ở Sài Gòn
Những năm tàn của các vị “trưởng lão”
Tháng mười của nước Nga xa xưa
Tháng mười của thời Trung Hoa phong kiến
Của những cuộc cách mạng không còn để lại dấu vết
với tôi: một cách nhìn
không phải một hình ảnh
đã được photoshop tạo thành
để chúng ta nhìn cho vui mắt
chiếc tàu VN đang chìm dần
Phép thử
cái đầu bảo đừng cái chân lựng chựng
cái tài hoa xụi lơ tình yêu chạy trốn mất
biệt mất tăm tôi đứng như trời trồng vò
đầu bứt tai
Về một bài thơ lưu vong
tôi đã rất nhớ
dù ngày ấy có thể tôi chưa có mặt trên đời
tôi đã nghe lời bài thơ ấy đang trôi trên biển khơi
bài thơ ấy hát cho tôi nghe về nỗi dập dềnh sinh tử
bóng 2
đến
và dịch chuyển
bằng những bước chân không lối thoát
sự trung thành tối nghĩa
buộc ràng nhau
ngày cây xuống tóc. tà huy
khi hàng cây xuống tóc
bầu trời chợt lạnh. đôi vai
và mặt trăng
như đứa trẻ nghèo
Radi
Chúng tôi đứng giữa vài cội hắc dương. Có cái gì hơi sáng nằm kia. Đi, Radi nói, mình nằm ở đấy. Tôi thấy một bộ xương người, như là cái tôi từng biết trong trường học.
nhìn – thấy ♦ hóa thạch
nhìn đôi mắt thấy toàn đôi mắt cá
nhìn vào hồn thấy tảng đá vô tri
nhìn vào sông thấy sông đang tàn tạ
Nàng thơ và tôi
Như hiện giờ
Trong căn phòng trắng của bệnh viện
Tôi nhìn ra chiếc cửa sổ duy nhất
Thấy khoảng trời xanh
Hoạt cảnh lịch sử
Từng trang đời khép lại với bàn tay run rẩy
Tiếng còi xe cứu thương xé nát không gian hấp hối
Bệnh dịch sợ hãi lan truyền nhanh chết khiếp
Đoàn tàu đánh cá ra khơi không hẹn ngày về
Lượt đấu ♦ Xác sống ♦ Đất sét từ thinh lặng
cách duy nhất để hiểu
là chúng ta có những vết thương khủng khiếp bên trong như những cái mồm
cứng bằng kim loại chế tạo ở mỹ
chúng phạch mở bung ra như những chiếc ví và hẻm núi
Gút thắt
Giải đoán và giải mã, để chuyển dịch, bịa đặt, duyệt lại;
ngôi sao trừu tượng, tinh tú có thực;
vượt những biên giới chúng ta chưa hề biết có đó cho tới
khi chúng ta bỗng thấy mình ở bên kia lằn ranh kia.
Piano Sonata 14
Nghi lén nhìn sau lưng sư trưởng và sư trưởng thì nhìn vào bóng tối của con đường vì sư biết đó là Piano Sonata 14 với tiến nhịp của sustenuto, chậm nhưng vĩnh viễn chìm sâu trong bóng tối
trung-việt việt-trung (phần 20)
Đại Việt có Biển Đông mang tầm quan trọng hết sức lớn lao trong sự phát triển trường tồn của mình. Lúc này hơn bao giờ hết, Biển Đông là quyền lợi cốt lõi, là máu của máu người Việt, là thịt của thịt người Việt. ‘Sông có thể cạn núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.’;
mười năm, thơ
lúc mở lòng ra hứng một mình
bên trời thu tịnh nở huyền kinh
là lúc chín cả mầu oan trái
mười năm. thơ ở lẫn cùng tình
Tiếng sấm
chuyến xe lửa. chở anh tới ga sài gòn. cách đây ngoài năm mươi năm. đã rời bến chưa. mà sao anh còn nghe còi hụ
và căn nhà ở con hẻm xóm nguyễn ngọc sương.
Gửi Ukraine…
Tái bút cho những giảng giải giả dối yếu dần
phải thay bằng nắm đấm
có nhiều người ngã xuống giữa đám đông
không cầu mong chạy trốn
mưa sài gòn
sài gòn có những cơn mưa màu đen
của em bé bán vé số
đang trú mưa bên cạnh quán cơm
đã 3 giờ
Rồi chỉ trong chừng mực
bao nhiêu gánh thơ
của biết bao thi sĩ
có cả những quyển còn nguyên chữ ký tặng của tác giả
được rao vẳng xa từ quang gánh ve chai
NGHỀ ĐUỔI QUẠ
Hẳn nhiên là ở chùa xưa nay ai cũng học bài học vỡ lòng là phải biết trân quý hạt cơm như hạt ngọc, do công lao khó nhọc của người nông phu làm nên. Nhưng trân quý đến cỡ thầy tri sự này thì chữ “cơm chùa” sẽ không còn ý nghĩa nữa.
Nghiêm. Nhắm Mắt.
Giữa những lúc Nghiêm, mơ mộng rất cần thiết, tưởng tượng thoát nặng nề, phiêu diêu thoải mái.
Nhìn sự Nghiêm trên mặt một người, nhìn thật kỹ, đừng nháy mắt, nhìn thật lâu. Sẽ thấy họ cười thầm.
Thú dữ trên con đường 24
Những ngón tay không trọng lượng lại kéo nhau đi trên con đường hai mươi bốn.
Đi tiếp.
Và tuyệt vọng đi tiếp. Giữa nguy hiểm thú dữ.
Hãy thận trọng – Tôi lo sợ nhắc – Đừng quên xoá dấu vết.

New Comments