Category: Sáng Tác
Giấc mơ trên sự thối rữa của lịch sử và nụ cười đá xanh
Như con đường nhỏ mầu cá chết
Y nằm xuống trĩu bóng
Vòm ngực co khép lại
Và không chắc là y còn… biết thở
Nhưng khuôn mặt của y đang bị bằm nát bởi lịch sử tráo trở(…)
Hồ Kawaguchiko ♦ Reeds
Bìa nước đi quanh, đi tới trưa
Núi tới độ tan dần
thành những vùng hơi nước, cắt lửng khỏi rễ
ĐẤT MÀU ĐỎ VÀ TUỔI THƠ THÌ MANG MÙI NẮNG
Tôi không ngớt cau có phàn nàn với Ba Mẹ về con đường đất đỏ trước nhà nhất là mỗi khi mùa mưa tới. “Sao hồi đó mình không ở ngoài đường Cái như nhà Bác Hai vậy?” Tôi vừa lèm bèm vừa xách đôi dép bám đầy đất đỏ
Ngoài biên ải
thử hỏi- một người không
làm ra tiền
như tôi có dám mở mắt nhìn
vợ ngoại tình hay không?
khúc requiem. cho ban mai
người bắt đầu cất lời Thánh ca
để thắp sáng ngày
các thị trấn bắt đầu đếm người chết oan khuất
tôi nghe từng đoàn tàu vút qua
Ở NƠI CỔ TỰ
Làm sao tôi có thể viết, khi điều tôi muốn viết không thể thành một câu chuyện như người ta vẫn chờ đợi ở một truyện ngắn. Tất nhiên tôi có thể viết một chuyện bâng quơ, một hình bóng một dáng vẻ như ảo tượng đã đi qua đời tôi,
Nhà thơ ♦ Ru không đúng kiểu
Chúng ta được ru chưa bao giờ đúng kiểu
tiếng ru ồn như băng đảng chia đồ
còn cái nôi luôn co giật thì quá chừng xuống cấp.
Ngoa Ngoắt
Em liếc mắt
Cả dòng điêu ngoa ngoắt
Em khóc gì để cá sấu ăn năn
Vờn tay búp ru trăng ngà ngủ gật
Chim của Đức Giáo Hoàng / The Pope’s Penis
Toòng teng ẩn dật trong áo thụng, lưỡi chuông
tinh tường là tâm điểm của quả chuông
It hangs deep in his robes, a delicate
clapper at the center of a bell.
Con đường mới ♦ Mở cửa
Cô nàng phát thanh viên
giọng trong và cao vút như sóng ngoài hải đảo
tự hào diễn trình lại buổi chào đón nguyên thủ quốc gia hôm qua
hai mươi mốt phát thần công
Thiêu rụi bốn ngàn năm xương máu giống nòi
trôi đi. vẫn các vòng xoáy
di sản đầu mèo. khóc đuôi chuột
hất vòng dây qua. treo cổ bầy đàn
giá mùa buồn. thế hệ bập bênh
chế tác đuốc. tự soi đường soi ngõ
Cú Ngã
Thời con nít của tôi, vì nghịch ngợm nên chẳng bao giờ được phiếu bé ngoan. Cô giáo đã tát tai khi tôi hát sai nhịp. Cái tát không làm tôi khóc dù tôi đã ngã lăn dưới đất.
trung-việt việt-trung (phần 23)
Trước khi vào chuyện nhà binh, độc giả làm ơn xẹt nhanh qua lãnh vực văn hóa Đông Nam Á vốn có bản chất đa văn hóa, đa sắc tộc. Bởi xét cho cùng, chiến tranh cũng là một trò “giao lưu văn hóa” – giao lưu bằng máu lửa.
Hay tiếng kêu vào lương tâm ơi
hay mắt người có khóc hơn tôi
những kêu đòi không thấy trả lời
những trái tim người dính líu tôi
thầm đau chủ quản xích côn đồ
Tôi về Đại Ninh
Có một lần. Không. Có rất nhiều lần
Tôi về Đại Ninh về Vĩnh Minh tự
Có một cây thông có cả rừng thông
Ốm yếu xanh xao co ro tư lự.
Trước một pho tượng bị cụt đầu
Nghĩa sĩ Yên Bái bị giặc chặt đầu vì
cái tội yêu giang sơn tổ quốc mình còn ông
khi đã chết khá lâu còn bị con cháu hò
reo kéo ngã tượng thờ chính nơi ông chôn nhau cắt rún
Chữ ký của loài Hải Hạc
Hôm nay tôi đã xem rất nhiều video tự chạy
của rất nhiều người rủ nhau đánh trống
họ đang cố hết sức để xua loài quỷ đỏ
họ đối mặt với đám người dị dạng…
Sand in my ears, adrift of the world / Có thể yêu nhau, xa lìa thế giới
Tôi nói rằng em đã trở lại, nhưng chỉ còn là vạt tóc rất ngắn
Tôi có biết gì đâu ngoài nhà thờ đã kịp phủ một lớp váng như sữa chua
Rồi vội vã, thu hình tiếng cười nhỏ như lòng bàn tay, kẻ ngốc ấy…
hắn
nói như giỡn chơi hắn có thể chọn gia đình để sinh ra
hắn phải sanh và lớn lên ở phố Lề Phải
học trường chuyên Nói Dối
đầu nhồi toàn bã đậu
lục bát anh năm
soi gương đầu bóng lưỡng. mày
gió quặp râu xuống cọng mây nhà rồng
còi năm tháng điệu cong cong
như lưng con gái nửa vòng xoay nghiêng
Đồng hồ bếp
Thế căn nhà của ông nhất định bị trúng bom vào lúc hai giờ rưỡi, một người đàn ông vừa nói vừa nghiêm trọng trề môi dưới. Cái này tôi vẫn thường nghe. Khi quả bom rơi xuống, đồng hồ đứng lại. Đấy là do sức ép
BẠN CÓ THỂ NÓI GÌ KHI MỘT NHÀ THƠ MỸ XIN LỖI
Một ngày cuối tháng 10, năm 2015, tình cờ sau khi đọc bài của nhà văn Phùng Nguyễn trên Facebook về chiến tranh Việt Nam, tôi gặp một nhà thơ Mỹ. Đó là nhà thơ nổi tiếng, thuộc lớp khá trẻ, thế hệ Rita Dove, Mark Doty, Carolyn Forché, Kay Ryan, Li- Young Lee, tôi ngưỡng mộ đã lâu
khi tôi nhìn
nhìn cái bóng mình
nằm ngửa mặt trong ánh sáng
có thể chiêm nghiệm đến sự hận thù vĩ đại
ánh nhìn tôi cắt giấc mơ chia thành hai nửa

New Comments