Category: Sáng Tác
đêm & tư duy co giật
cứ tưởng chỉ một mình tôi
sao quá nhiều những con mắt bị đứng tròng
nhìn sông núi nằm ngửa mặt trần truồng
Gieo hạt
Tôi sẽ bắt đầu câu chuyện về lão.
Một ông già thích mặc vest đen, thắt cravat và leo lên bục diễn thuyết.
Dĩ nhiên, lão phải có một thứ gì đó, khiến tôi chú ý ngoài vài đặc điểm hình dạng và tính cách quái đản.
Dân vạn đại tượng nhất thời
Hình như bia đá không đau
Hình như xương máu đã thầu khoán xong
Vinasin chìm bể Đông
Chỉ những pho tượng vươn không sợ gì
Đêm & khỏa thân nâu
Sự trầm lắng lan dần mặt phẳng
Trưa dập dềnh
Nàng ươn ái khỏa thân nâu
Đất xô lệch xám
Náu
Tôi đi học, bọn bạn tôi đi làm. Mỗi đứa một nghề, tôi không biết nghề đứa nào. Bọn nó không giấu nghề, chỉ là không nói và tôi cũng không hỏi. Ai cũng giữ cho mình một bí mật và luôn che giấu bằng cách tiết lộ những manh mối.
Thêm một
bài thơ tình đang chơi vơi ngất ngây
nghe tin bọn lạ bắn ngư dân chết ở Trường Sa
câu thơ ẻo lả
quắn lại cháy khét mùi máu
Sáng nay
Năm năm trước
Tôi tháo vội chiếc băng tang ngày bà mất
Trên đường từ nghĩa trang về nhà nắng xối
Bài tạ ơn 2
nửa khuya thức dậy. chỉ có
tiếng kim đồng hồ xoay vòng
chỉ có tiếng gõ trên bàn phím
và ly thuỷ tinh nước nóng
Dẫu biết vô thường…
Dẫu biết vô thường là thường
mà trái tim vẫn như thắt lại
tôi bàng hoàng ngồi sững
mắt mở lớn mà không thấy gì
Thân xác ♦ Khởi đầu
Ở đây phi vật chất len vào tâm thức
Nên cái chết không là nỗi buồn
Như lá xanh rồi đỏ và lìa cành
An nhiên, thư thái.
Buổi Sáng 11
Như mùa đông được nuôi bằng ánh lửa
ánh lửa được nuôi từ que diêm trong túi áo tôi.
Sáng nay tôi chỉ còn khói,
Một tưởng tiếc
trần gian đầy u tối, đợi giải nỗi
người vừa chạm đối
đương thì. vội xa
gà trưa xuống giọng. quê nhà
Tiễn nhà văn Phùng Nguyễn
Sài gòn cuộc hẹn
ngũ sắc trần đời loạn xạ
bàn tay che bụi
người xa lạ rất quen
Chiều qua viếng thắp nhang cho Phùng Nguyễn…
Chiều ôi chiều nhang khói
cầu siêu xong đậy nắp hòm
chiều ôi chiều nước mắt
vòng hoa tươi cuối phòng
Nhớ Phùng Nguyễn
Bạn hứa Tết về đi loanh quanh Đà Nẵng – Vĩnh Điện – Hội An – Mỹ Sơn
Nắng cuối năm sáng rực khi hay tin bạn đi
Bên kia sông Hàn những cơn gió mông
Quê nhà leng keng tiếng thở
Bốn bài thơ khóc Phùng Nguyễn
Ba ngày sau khi anh mất
Tôi tìm được chiếc vỏ sò trong vườn
Nửa trắng nửa vàng
Anh đã cầm lên, buông xuống, cầm lên lại
Sóng biển đánh rơi khi bơi về phương Nam
Vách đá vỡ ♦ Tiếng phách tròn
Giữa cái nắng chói chang chang
chiếu rụng mỗi sáng trên tháp Bàng An.
Tôi nhớ những mùa xuân kỷ niệm rực
nay đã ám ảnh phù du.
một lần say
anh nói tui với ông đồng tuế đồng hương
ông đủ hai chân sao không quánh tới
còn tôi cẳng rưỡi cũng quất
đến tận cùng bằng số đưa ra thế giới
Không thể
mới đi bộ với Ngô Thế Vinh
ở Huntington Beach. California
mỗi sáng 5 miles
mới thấy ngồi cạnh Trịnh Cung
trong bức hình Lưu Diệu Vân
phùng đi đâu đi đâu…
phùng hứa tới boston
ghé chân phương ngắm biển
lên harvard uống bia
về worcester đấu láo
In Memoriam to anh Phùng Nguyễn
there are row and row of chairs
arranged neatly
đêm nay tôi sẽ ra ngắm trăng
phía bên này quả đất
Tháng mười một, Phùng Nguyễn
Nhưng bạn yêu sự thành thực tới chết,
nên cũng là khó. Bạn ngẫm nghĩ, như là trong cái gien
bảo quản qua tháng năm
đã có sự dị ứng
với lừa gạt, dối mị, tùy tiện,
Em có về thăm lại Paris
Đêm tuyết trắng uống ly vang Bordeaux thẫm đỏ
như bờ môi nồng nàn từ khi em biết làm đàn bà
như trăm ngàn cô gái châu Á trên xứ sở tình
yêu

New Comments