Chiếc xe chậm chạp lăn trên đường, rời phố. Người bạn cầm tay lái có vẻ sốt ruột vì không thể chạy nhanh. Tuy nhiên, ngồi trong xe, Biên cảm thấy thích thú khi nhìn ngắm quang cảnh bên ngoài.
Cận Tết, cả khu phố xôn xao. Đường Nguyễn Huệ đầy hoa, những chậu hoa muôn màu khoe sắc. Những cửa tiệm trên đường Lê Lợi ê hề hàng hóa, từ ẩm thực đến văn hóa phẩm như lịch treo tường, sách tử vi, tạp chí xuân… Tất cả được bày biện từ trong ra ngoài, nơi những chiếc sạp trên vỉa hè. Người qua kẻ lại nườm nượp, chen lấn, đôi khi tràn cả xuống đường.
Ngắm những người con gái trong bao màu áo tươi vui. Hốt nhiên Biên nghĩ đến Loan, một cô gái thỉnh thoảng hay đến phòng trà nghe nhạc mà tới bây giờ anh mới biết, nếu như cô không tự nói ra. Loan hoạt bát, thông minh và có chút gì ngổ ngáo. Biên nghĩ đến cái hẹn, hẹn mà như không hẹn.
– Giờ anh biết Loan rồi, em sẽ rủ vài đứa bạn đến chơi, nghe anh đàn.
– Khi nào?
– Ngay khi phòng trà mở cửa lại.
– Chắc không? Hứa nhe!
– Hứa mà!
Chỉ vài câu ngắn ngủi cùng một nụ cười. Loan không xác định ngày giờ, nhưng Biên tin cô sẽ trở lại vào ngày mùng Bốn.
Phố chợ nhộn nhịp đã đành, nhưng ngay cả những con đường liên tỉnh cũng không còn cái vẻ đìu hiu cố hữu. Tất cả như bừng sống, tươi vui, chuẩn bị chào đón năm mới.
Kể từ sau biến cố Tết Mậu Thân, không khí đón xuân, mừng Tết khác hơn những năm trước đó. Vòng vây an ninh được thể hiện với nhiều hình thức. Và năm nay, lại càng được thắt chặt hơn vì bản hiệp định hòa bình sắp được ký kết.
Trên những chặng đường cách nhau khoảng một vài cây số, thỉnh thoảng thấy một tấm biểu ngữ giăng ngang. Nội dung kêu gọi quyết tâm giữ nước, không để cộng sản lợi dụng ngưng bắn, xâm chiếm đất đai. Những lá cờ được cắm trên những cành cây dọc hai bên đường. Vườn tược, nhà cửa các quận lỵ phía xa cũng thấp thoáng bóng cờ tung bay trong gió.
Con đường đầy những trạm gác, ngoài những nhân viên cảnh sát hay lính Địa Phương Quân, còn có sự hiện diện của nhiều binh chủng khác. Họ đóng chốt từng khúc đường, khi ẩn khi hiện sau những vòm cây.
Chiếc Toyota thùng của ban nhạc bị chận hỏi giấy tờ nhiều lần. Nhưng lần chận xét này, những thứ nhạc cụ ngổn ngang trong xe dường như gây được thiện cảm với anh nhân viên an ninh. Có lẽ bộ quân phục, nai nịt súng ống này đã khoác lên một tâm hồn trẻ trung, nghệ sĩ.
Người lính nhìn Thuần cười:
– Ban nhạc tên gì vậy?
– The Ousider!
– Tui biết Uprising à, chưa nghe tên này.
Không cần nghe thêm lời giải thích, người lính trả lại giấy tờ rồi ra dấu cho xe chạy tiếp:
– Mấy anh đi chơi vui nhe!
Tâm lý phụ nữ thường hồi hộp lo sợ khi thấy bóng dáng của cảnh sát. Kim Hương và Kim Oanh, hai ca sĩ được mệnh danh là hai Gogo girls thuộc tuýp người bạo dạn, nhí nhảnh. Nhưng trước những nhân viên an ninh, họ ngồi im thin thít cho đến khi xe lăn bánh qua khỏi trạm gác.
Hương nói:
– Hú hồn! Làm gì dữ vậy trời.
Biên nghĩ, nếu bữa nay có Bảo Khánh, một ca sĩ đang nổi danh vì tài sắc lẫn đời riêng, có chất giọng mạnh mẽ, cách luyến láy nhừa nhựa da diết, chắc anh cảnh sát sẽ chẳng cần hỏi ban nhạc tên gì.
Trong đám năm nhạc sĩ của ban nhạc Ousider, có hai người vừa bị mời đi lính. Biên và Thuần chỉ mới vào thay thế họ. Anh lính chỉ biết Uprising cũng là chuyện bình thường. Uprising đang được báo chí rầm rộ ca ngợi. Là một ngôi sao sáng nhất trong vòm trời nhạc trẻ.
Xe bắt đầu vào thị xã, Thuần mới cất giấy tờ vào bóp vì tin chắc không còn qua một trạm kiểm soát nào nữa.
Thuần chắc lưỡi:
– Chuyến này coi bộ phiêu! Tết nhất rồi, không biết có chuyện gì xảy ra?
Khách sạn nằm sát bãi trước. Mỗi lần ra chơi nhạc, ban nhạc đều về trọ ở đây, dù câu lạc bộ họ đến trình diễn tối nay nằm ở bãi sau, khá xa hàng quán ven biển.
Những giọt nắng cuối năm dịu dàng hơn những ngày hè. Sóng biển, mặt trời luôn là một quyến rũ mời gọi, dù biển không mấy gì êm ả. Những ngọn gió từ xa thổi về, lao xao bụi cát và những gọng dù che nắng thỉnh thoảng lắc lư, phập phều như muốn ngã.
Vũng Tàu-Sài Gòn không xa. Một đêm ngủ lại, ngày đi ngày về tính ra Biên phải xa Sài Gòn trọn hai ngày. Nhưng sao Biên thấy dài bằn bặt. Chẳng lẽ chỉ vì một cái hẹn bâng quơ. Chẳng lẽ anh đã yêu Loan? Anh chỉ mới gặp cô gái hai lần. Anh không hiểu, nhưng lòng anh nôn nao chờ Tết như đứa trẻ con chờ được mặc áo mới, chờ được nhận những phong bao mừng tuổi đầu năm.
Đám nhạc sĩ trở lên bãi ngồi với những chai bia lạnh, sau khi đã nhào xuống vẫy vùng ngụp lặn trong sóng nước. Riêng hai cô ca sĩ chỉ ngồi nhâm nhi những món quà vặt bán từ các hàng quán trên bãi. Họ thèm được ngâm mình trong vùng nước mát, nhưng không muốn thân thể rám nắng, tóc tai khô nặng vì nước muối. Về khách sạn các cô còn có đủ thời gian để tắm gội trước khi đi hát, nhưng làn da trắng của họ mới là điều quan trọng. Trên những chiếc áo cổ sâu vai hở, nếu có những vết nám đỏ như vừa cạo gió, giác hơi vì cảm cúm thì không thể chấp nhận được.
Kim Hương đứng lên, giọng uể oải:
– Thôi về khách sạn ngủ cho khỏe còn lấy sức đêm nay đi mấy anh. Ngồi đây riết mặt mũi xám xịt đen thui.
– Có ra nắng đâu mà sợ đen.
– Cần gì nắng, gió thổi phần phật vô mặt cũng đủ sạm da.
Anh quản lý người Mỹ gốc Phi châu đến bắt tay từng người, nhe hàm răng trắng nhởn với nụ cười thân mật:
– Chút nữa tôi lên đàn với mấy bạn nhe.
Jack biết chơi organ. Đã có lần gã lên sân khấu xin đàn chung với ban nhạc. Một hứng thú bất ngờ, không hề tập dợt trước nhưng cả ban nhạc và gã nhạc sĩ “lâm thời” đã nhả ra những âm thanh đẹp nhịp nhàng. Jack thích lắm, tối đó gã mang đến bàn cho ban nhạc nước giải khát nhiều hơn bình thường. Ban nhạc quay trở lại lần này cũng do lời mời của gã.
Jack biến mất khi bản nhạc Jazz chấm dứt. Bình thường khi biểu diễn xong, hắn thường mang bia, nước ngọt ra cho ban nhạc với ánh mắt và nụ cười đầy tự mãn. Biên tự hỏi, mới chỉ hơn chín giờ tối. Không biết gã đi đâu?
Không đầy nửa tiếng sau thì gã manager quay trở lại, vẻ mặt đầy lo lắng.
Gã tiến sát sân khấu, đưa hai cánh tay lên cao, ra dấu mọi người dừng tay.
– Tình hình không yên rồi! Rất tiếc là chúng ta phải ngừng ở đây. Các bạn quay lại khách sạn tìm phương tiện về Sài Gòn đi.
Về Sài Gòn? Những đôi mắt nhìn nhau. Quang cảnh bắt đầu nhốn nháo, những người Mỹ đã đứng lên, lần lượt rời khỏi phòng.
Kim Oanh tiến đến chỗ Biên và Thuần, nét mặt bồn chồn chẳng kém gì buổi sáng lúc đi qua những trạm gác.
Oanh nói:
– Nhắm có chuyện gì không anh? Hy vọng ngày mai mình quay về được Sài Gòn hả?
– Đâu biết chuyện gì, nhưng có lẽ Việt cộng về.
Cả đám giúp nhau tháo gỡ dây điện, thu dọn đồ nghề. Lòng đầy băn khoăn Biên nghĩ, chẳng lẽ lại một “Mậu Thân” tiếp diễn?
Rời khỏi căn cứ đã nghe những tiếng súng nổ lác đác từ xa vọng lại. Khi xe về gần tới trung tâm, ngay con đường chính dẫn vô thị xã đã thấy những người lính đang đứng giăng những dây kẽm gai, bên cạnh là những bao cát.
Gương mặt đầy vẻ căng thẳng, người lính lạnh lùng nhìn vào xe:
– Mấy anh chị cho coi giấy tờ.
Sau khi trả lại giấy tờ cho từng người, anh lính lại hỏi tiếp:
– Các anh định đi đâu?
– Chúng tôi về khách sạn Paradis.
– Tốt!
Anh lính ra dấu người đồng đội cho phép xe chạy tiếp.
Cả đám lại thở phào, may mà còn về được Vũng Tàu. Còn có chỗ ngủ qua đêm.
Ba nhạc sĩ là ba tay lưu linh của ban nhạc bỏ đi ngủ sớm. Có lẽ ba tên mệt vì buổi chiều bơi lội khá nhiều. Thuần rủ Biên ra sân hút thuốc.
Giờ giới nghiêm, khoảng đường trước khách sạn vắng vẻ. Những ngọn đèn đường chiếu từng vũng ánh sáng trắng lạnh trên những rặng cây. Ánh đèn xuyên qua lá cùng gió đêm thả xuống lòng đường những chùm ánh sáng di động, lao xao cợt đùa bóng tối.
Nhà cửa hai bên đường đóng kín. Không biết chuyện gì xảy ra, nhưng có lẽ dưới những mái nhà ấy đang có những khuôn mặt hồi hộp, âu lo. Ít nhiều gì cũng phải lo chuyện di tản nếu như có biến. Chuyện tản cư, chạy giặc đã quen trong đời sống của người dân Việt từ lâu lắm.
Đêm nay, dù biển có xô động tràn bờ, âm thanh phẫn nộ của gió mạnh mẽ cỡ nào đi nữa, hẳn chẳng ai còn quan tâm để ý. Những đôi tai đang lắng nghe tiếng đại bác ì ầm từ xa vọng lại, từ những bản tin được phát trên đài phát thanh thị xã.
Biên búng mẩu thuốc ra xa, anh hỏi Thuần:
– Tình hình lúc này coi bộ không xong rồi. Anh thấy sao? Chẳng lẽ chúng dám tấn công như hồi Mậu Thân?
– Dù hiệp định ngưng bắn chưa được thực thi, nhưng chắc tụi nó không dám đâu. Bọn vịt chỉ đang cố giành dân lấn đất theo thỏa thuận “da beo” đó. Thật khốn nạn cho cái hòa bình! Chúng nó còn được quyền ở trong này thì hòa bình cái đếch gì! Bốn bên với năm bên, một lũ khốn nạn!
Thỉnh thoảng ăn nhậu vui mồm vui miệng, Biên vẫn nghe Thuần chửi thề. Thuần chửi như hát, chửi cho vui. Nhưng cách văng tục của Thuần bữa nay đầy phẫn uất.
Tiếng súng nổ như lời hiệu triệu tiến quân của người lính trong tâm thức Thuần. Anh lầu bầu:
– Bà mẹ nó! Những lúc như thế này lại thấy thèm được ra trận đánh đấm như xưa.
Cả đêm Biên bị ám ảnh bởi câu nói của Thuần. Một người lính tác chiến dày dạn, có mặt trên khắp chiến trường. Trước khi vào quân ngũ, Thuần là tay trống của ban nhạc. Nhưng rồi anh phải giã từ vũ khí vì một viên đạn bắn vào chân. Vết thương không biến anh thành kẻ tàn phế. Nhưng đủ để cản bước anh không thể quay lại chiến trường.
Phần hồn lính trong con người Thuần mạnh hơn cái hồn nghệ sĩ. Còn anh, nếu quay lại đời lính biên trấn như những ngày xưa thì Biên không biết mình sẽ như thế nào, có còn chịu nổi nữa không? Rồi có lúc sẽ tới giai đoạn này thôi. Nếu hòa bình không đến như mọi người mong đợi.
Người Mỹ đã và đang rút quân từ từ, rời khỏi Việt Nam trong danh dự để lại cái gọi là “chính sách Việt Nam hóa chiến tranh”. Không còn đồng minh, quân đội miền Nam có còn đủ binh sĩ lấp vào những chỗ trống quân sự, khi đã có rất nhiều người lính bỏ mình ở Dakto, Quảng Trị rồi Bình Long, An Lộc. Những cuộc giao tranh thảm khốc, kéo dài ròng rã trong những ngày qua. Chắc gì khi chiến tranh chấm dứt, tiếng súng sẽ ngưng không còn tiếp diễn nơi mảnh đất này. Hai chữ hòa bình đầy nghi ngại!
Trên hoang tàn đổ nát, người lính dựng lại cờ, người dân dựng lại nhà. Những con người khốn khổ bất hạnh ấy có thời gian và tinh thần để hưởng thụ những thứ gọi là văn nghệ, xa hoa phù phiếm này nữa không. Sự suy nghĩ không phải chỉ vừa lóe lên trong đầu Biên, nó đã có từ lâu.
Lâu rồi, anh chưa đi đàn văn nghệ cho tiền đồn. Bởi vì, chẳng còn một nơi nào bình an để dựng sân khấu hát hò. Một cô ca sĩ theo đoàn ủy lạo đến giúp vui, nâng cao tinh thần chiến sĩ. Cô đang ngân nga, bỗng ngã xuống tức tưởi vì mảnh đạn pháo kích xuyên qua đầu. Không riêng mình cô, mà cả một anh cố vấn Mỹ cùng chịu chung số phận. Cái tin ít nhiều đã làm chấn động, chùn chân những nghệ sĩ trong đoàn văn nghệ Tâm Lý Chiến thủ đô. Chuyện văn nghệ tiền đồn hầu như chẳng còn nghe nhắc tới.
Nắng bắt đầu lên cao, không khí như oi bức hơn vì người và xe như nêm như nén. Xe đậu một hàng dài. Xe đò, xe hàng, xe hơi đủ mọi loại. Quang cảnh chẳng khác một bãi đậu xe dẫn vào một sân vận động đang sắp diễn ra một trận đá banh, đua ngựa, hay một buổi sinh hoạt văn hóa nào đó.
Biết rằng con đường đang bị chặn, cấm xe cộ lưu thông, mọi người vẫn ngồi lì trong xe chờ đợi, hy vọng khúc đường sẽ được giải tỏa.
Thuần và Biên rời khỏi xe, cả hai cùng một vài người hiếu kỳ men theo con đường tiến đến chốt chặn. Những người lính đứng trước hàng kẽm gai với những bao cát từ lúc nào đã được dựng lên như một trường thành. Những khuôn mặt lạnh lùng, mệt mỏi.
– Mấy anh quay lại dùm đi, muốn chết hả? Có thấy gì đằng kia không?
Người lính vừa nói vừa chỉ tay về phía xa, nơi có hai chiếc chiến xa 113 đang nả từng loạt đại liên về phía đầm cây xà bần. Đạn dược đủ loại nổ vang trời, khói đen mù mịt.
Người lính gác khác cũng hậm hực không kém, khi thấy hai thanh niên tần ngần chưa muốn đi.
Anh lính mỉa mai:
– Ra khỏi đây cho tui nhờ. Biết bắn súng không?
Khuôn mặt Thuần xạm lại. Khi quay trở về xe, anh lầm bầm:
– Đụ mẹ, cho ông vô đi, súng nào ông chơi cũng được.
Quang cảnh làm Biên nhớ lại những lần hành quân đụng trận ngày trước. Đối với lính, súng như người tình. Một câu sánh ví trong một bài hát nào đó nghe có vẻ sáo sậu, nhưng không phải là hoàn toàn không đúng. Lâu lắm rồi, Biên chưa được cầm đến khẩu súng, mân mê lau chùi nó sau những bận đi kích, đụng trận. Lâu rồi, anh quên mất mùi chinh chiến.
Chờ đợi quá lâu, những chiếc xe vẫn không thể tiến về phía trước. Đã có một số người rời khỏi bãi đậu. Nhưng xe này đi thì xe khác nhích lên.
Hai cô ca sĩ mặt buồn so, Hương lên tiếng:
– Thôi, mình trở lại khách sạn đi mấy anh. Kẹt không biết đến bao giờ đường mới được mở cho đi lại. Coi chừng ai cũng kẹt, khách sạn sẽ không còn chỗ thì chết!
Anh nhạc sĩ organ nói:
– Hương khéo lo, cuối năm khách sạn ế thấy mồ. Mình quay lại cha chủ khoái chết mẹ, ở đó mà lo không có chỗ. Nhưng thôi, chuyện đó tính sau, đi kiếm gì ăn đã.
Chiếc xe lăn bánh chạy về hướng Vũng Tàu. Ngày mới tới, họ chỉ nhìn thấy chút biển chiều, ăn qua loa trước khi đến căn cứ chơi nhạc. Bây giờ cũng là dịp họ được đi dạo, ngắm phố.
Tiếng súng đại bác vẫn nổ ầm ầm. Thị xã mang một khuôn mặt nhốn nháo.
Toán lính tuần tiểu hầu như đi cùng khắp mọi ngã đường. Những chốt chặn dựng đầy các bao cát và giây kẽm gai vẫn được giăng ra khắp những giao lộ. Những chiếc gai nhọn trên hàng kẽm như răng của một con thú nhe ra đe dọa những ai dám đến gần.
Hàng quán vẫn tiếp tục mở cửa buôn bán, tuy nhiên trên nét mặt của kẻ bán người mua đầy những lo âu. Kẻ bán cố nài nỉ bán hết những thứ tôm cá, cua mực còn tươi rói có lẽ lưới được sáng nay. Người mua thì vội vàng hấp tấp để mau chóng trở về nhà. Mọi người đều hiểu rằng sau những dãy núi, ngọn đồi, con đường bụi bặm mờ xa kia đang xảy ra một cuộc giao tranh, nhưng mức độ tới đâu, nghiêm trọng cỡ nào thì không ai đoán được. Nội bất xuất, ngoại bất nhập thì chỉ còn biết lo dự trữ lương thực.
Người đàn bà chủ quán trên bãi mừng rỡ khi thấy đám khách bảy người bước vào. Chị cười đon đả giới thiệu hết món này đến món kia. Tới đâu thì tới, không ăn nhậu thì biết làm gì bây giờ. Biên nhủ thầm.
Ráng chiều trên biển thắc thỏm đìu hiu, gọi mời cơn ngủ. Tiếng cười của tuổi trẻ hòa nhập tiếng sóng rì rào. Cùng gió, sóng phập phều đuổi xua tiếng súng và những đám khói đen mịt mù.
Ông chủ khách sạn không tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy ban nhạc quay trở lại. Không nơi này thì nơi khác. Người dân đã quen với chuyện kẹt đường vì Việt cộng gài mìn, đắp mô, đặt chất nổ.
Người chủ khách sạn hỏi:
– Lại đắp mô gài mìn phải không? Mấy cha Việt cộng cứ đợi Tết là quậy.
Biên nhớ chiếc chiến xa 113 nhìn thấy sáng nay. Anh nói:
– Có đụng độ chứ không phải gài mìn đắp mô đâu ông chủ.
– Vậy sao? Mà từ chiều giờ mấy cậu ở đâu, giờ mới về?
Thuần trả lời tỉnh queo:
– Nhậu ngoài bãi!
– Ừ, tui cũng nghĩ vậy. Nhìn mặt mấy cậu là tui biết mới nhậu xong. Thôi đem hành lý vô phòng nghỉ ngơi. Chờ mấy ông Địa Phương Quân lo. Địa Phương Quân ở đây đánh giặc cũng chì lắm. Thế nào mai cũng được về ăn Tết mà!
Hoàng nhìn hai cô ca sĩ lém lỉnh cười. Quay qua ông chủ khách sạn, anh nói:
– Anh lo phòng liền cho hai cô này đi, cổ cứ lo hết phòng đó.
Hương chống chế:
– Lo sao không lo. Không ai đi được, tưởng tượng nếu từng đó người quay lại kiếm phòng trọ, dám hết thiệt lắm!
– Trời ơi lo chi! Ở đây mấy cô muốn nhiêu phòng cũng có.
Một ngày chờ đợi mệt mỏi trên đường. Những chai bia uống trên bãi chiều giúp mọi người có một giấc ngủ ngon, không lo lắng suy nghĩ.
Biên nhớ trên đường về, dường như anh đã không còn thấy những vòng kẽm gai. Hình như tiếng súng cũng đã ngưng. Tết rồi, tại sao những vòng kẽm gai lại không là những vòng hoa?
Ừ, thì ngủ đi, mai về. Thế nào cũng được về nhà ăn Tết như ông chủ khách sạn nói khi nãy. Còn hai ba ngày nữa mới Tết mà, lòng anh lâng lâng vui. Trong chiến tranh ly loạn, ai cũng mong có một cái Tết vui vầy sum họp. Có lẽ trong đời chưa lần nào anh mong Tết đến thế!
(trích đoạn tiểu thuyết Những Nốt Nnạc Chiến Tranh)
Đặng Mai Lan
Articles by Đặng Mai Lan
- Trích ‘Nốt cuối một hợp âm’ - 08.04.2026
- cuộc rượt đuổi - 20.01.2026
- Nốt cuối một hợp âm – truyện dài Đặng Mai Lan - 15.01.2026
- Nốt Cuối Một Hợp Âm - Chương 8. Câu lạc bộ đồng minh - 14.01.2026
- Da Màu phỏng vấn Đặng Mai Lan - 14.08.2025
- La Tache, tập truyện ngắn Pháp ngữ của Đặng Mai Lan - 14.08.2025
- phòng 111 - 14.08.2025
- Con đường - 04.12.2023
- Một Tuần Một Đời – tiểu thuyết Đặng Mai Lan - 04.04.2023
- Những đôi mắt - 04.04.2023
- ngày đông nhớ bạn - 07.01.2023
- Đặng Mai Lan – Văn Tuyển 30 - 29.07.2022
- Trái tầm xuân - 27.07.2022
- Chuyến tàu cuối năm - 24.09.2018
- Người đi, không đợi mùa xuân - 02.12.2015
- Nhớ anh, tôi đi tìm những trang sách - 02.09.2013
- Trong sương mù - 26.11.2010
- Sœur Sourire, Nụ cười hay nước mắt ? - 10.09.2009
- Tập sống - 26.02.2009
- Vết loang - 25.02.2009
