- Da Màu Magazine - https://damau.org/en -

Sọ người và chim

 

Paulina Đàm - Cave Ambiences 

Paulina Đàm, Cave Ambiences (2021)
20’ x 16’ acrylic & ink on wood

 

 

 

Chim từ đâu đến?
Chim dựng tổ trong sọ người
trú ngụ
đợi nguội cơn mưa vần vũ

Sọ đen, sọ đỏ
sọ trắng, sọ vàng
chứa nỗi thống khổ rười rượi bàng hoàng

Sống cũng hoài thôi, thua lúc chết
trăm năm tan tác mộng không bền
muôn sọ lăn lóc bãi cô quạnh
người đẹp khuynh thành vùi xuống biển
chiến trường không dung mạng tóc xanh

Đêm nay em tặng đời một bức tranh
có sọ người có chim lành

Có phải em là chim xanh
chuyển tin hy vọng bên bờ sức khỏe mong manh.
có phải em là chim trắng
thiêu hủy mầm độc hại bằng bão nắng.
có phải em là chim phượng hoàng
cầu mong nhân loại vượt dậy từ tro tàn.
có phải em là chim hạc
cung hiến nhã nhạc, xót đời luân lạc
mỏ ngậm hòn ngọc, canh chừng thời tàn mạt.
có phải em là chim bồ câu
chiêu hồn thời bình minh chưa sâu
cầu hòa bình trong địa ngục
cho xác người hẳn quỵ không lâu.

Xem tranh thốt nhiên vẳng tiếng cười
cố nhân lưu luyến khó xa rời
rượu uống chưa say ngày sum họp
vẫn tỉnh bao năm sau chia phôi
kinh thành chìm xuống trong hận sử
người của lòng ta cũng dạt trôi
hoa nở ngát hương nhuộm mộ địa
mộng thấy hồn ta nép sọ người.

 

 

 

.

Articles by Nguyễn Tà Cúc

2 Comments (Open | Close)

2 Comments To "Sọ người và chim"

#1 Comment By Long Nguyen On 04/04/2023 @ 7:09 am

Một bài một cũng đủ
Tự tay trải chiếc chiếu hoa
Dưới bóng cây đa ngồi chơi
Quạt gió mình ên
Mát rượi

#2 Comment By Nguyễn Tà Cúc On 07/04/2023 @ 6:15 am

Khi tôi viết phê bình là cuộc hành trình tới tìm sự thật của một người hầu như không can dự trực tiếp trong vài trường hợp, nhưng khi làm thơ, cuộc hành trình ấy là một cuộc lữ về quá khứ. Quá khứ của một người tìm mầm sống giữa cái chết của chiến tranh. Quá khứ của một người “Thưở trời đất nổi cơn gió bụi/ Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên”. Quá khứ của những lời hứa không toàn vẹn “Chỉ hai đứa mình thôi nhé/ Trần gian thấy vắng tứ bề/Chỉ hai đứa mình thôi nhé/Trọn câu mong ước nguyện thề…” Bởi thế, tôi hơi nghi ngờ câu thơ bất hủ của nhà thơ Phùng Quán: “Có những phút ngã lòng/Tôi vịn câu thơ và đứng dậy…” Tôi thì khác. Độc giả, chứ chắc chắn không phải Thơ, mới giúp tôi đứng dậy được; đứng dậy không những chỉ khi “ngã lòng” mà thậm chí còn khi ngã quỵ. Độc giả là những người “Ta cũng nòi tình thương người đồng điệu”, có thể cũng không đồng cảnh ngộ, nhưng lòng trắc ẩn và tình nhân bản đã mang đến cho người làm thơ nỗi an ủi vô biên hầu có thể tiếp tục cuộc lữ dù vẫn có thể mang theo quá khứ ấy. Trân trọng cảm ơn Long Nguyễn.