- Da Màu Magazine - https://damau.org/en -

Phỏng vấn nghệ sĩ F.O.B. II: Binh Danh

Binh Danh sinh tại một thị trấn đánh cá ở miền Nam Việt Nam năm 1977. Năm 1979, anh và gia đình vượt biên bằng thuyền và được đưa vào một trại tị nạn ở Malaysia. Sau đó, cả nhà đi Mỹ và định cư tại San Jose, California.

Năm 2002, anh tốt nghiệp bằng BFA (Cử Nhân Mỹ Thuật) tại Đại Học San Jose State và năm 2004, bằng MFA (Cao Học Mỹ Thuật) tại Đại Học Stanford.

(Cuộc phỏng vấn thực hiện bằng tiếng Anh, nguyên bản ở phần dưới.)

 

BinhDanh-PulauDa Màu: Xin anh nói về quyết định của mình khi tham gia cuộc triển lãm F.O.B. II: Art Speaks (Nghệ Thuật Lên Tiếng) do Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ tổ chức.

Binh Danh: Tôi muốn tham dự vào cộng đồng của những nghệ sĩ Mỹ gốc Việt.

 

Da Màu: Trong khi sáng tạo một tác phẩm của mình, anh nhắm tới người thưởng ngoạn nào?

Binh Danh: Tôi nghĩ tới quần chúng đông đảo người Mỹ, gồm cả dòng chính lẫn ngoại vi.

 

Da Màu: Anh có nghĩ rằng mình làm nghệ thuật với một chính kiến nào đó?

Binh Danh: Đôi khi, nhưng đó không phải là động lực chính của công việc của tôi. Tôi đang nghĩ theo hướng ký ức và lịch sử, những câu chuyện và cái chung.

 

Da Màu: Anh có chấp nhận cho tác phẩm của mình được triển lãm chung với các tác phẩm bị chống đối?

Binh Danh: Có, tôi chấp nhận. Cũng trong cuộc triển lãm này, tôi không có vấn đề gì với việc loạt ảnh “Thuyền nhân: đảo tị nạn” của tôi được treo bên cạnh những tác phẩm bị chống đối.

 

Da Màu: Theo anh, người nghệ sĩ có nên tránh yếu tố gây chấn động hoặc tranh cãi trong tác phẩm nghệ thuật của mình?

Binh Danh: Không, nhưng nghệ sĩ nên để ý là tác phẩm hoặc những yếu tố trong tác phẩm của mình có thể gây ra một sự giận dữ. Chừng nào họ biết điều đó, thì tất cả đều tốt.

 

Da Màu: Trong trường hợp của những tác phẩm bị chống đối ở F.O.B. II, những người chống đối có lý hay không, tại sao, và trong trường hợp nào?

Binh Danh: Không hẳn (họ có lý, vì) FOB 2 cho thấy nhiều quan điểm khác nhau. Khi người ta đi xem một cuộc triển lãm nghệ thuật, họ không cần phải thích mọi thứ họ thấy. Họ có thể tìm thấy những cái mà họ thich và không thích. Không ai chĩa súng vào đầu họ nói rằng họ phải nhìn nhận mọi thứ họ thấy đều là sự thật. Tôi nghĩ những người chống đối nhầm lẫn giữa nghệ thuật và tuyên truyền. Họ nghĩ rằng hai cái này là một. Đã không có những cuộc tranh luận lễ độ, mà chỉ là: lấy xuống, lấy toàn bộ cuộc triển lãm xuống. Điều làm tôi chú ý là họ đã không đưa ra một bình luận nào, mà tôi được biết, về chủ đề đồng tính ở FOB 2. Tôi đoán chuyện này chắc còn là điều cấm kỵ hơn.

 

Da Màu: Nhiều người lấy cái gọi là “giá trị nghệ thuật” (hay sự thiếu giá trị nghệ thuật) của các tác phẩm này ra làm lý do để chống đối, hoặc đồng tình với sự chống đối. Anh nghĩ sao về quan điểm này?

Binh Danh: Tôi không nghĩ điều đó có chút ý nghĩa nào. Người ta nên có một quan điểm về những gì họ thích và không thích và những tác phẩm mà họ không thèm màng tới, nhưng các giám tuyển là những người giàn dựng nên cuộc triển lãm này. Họ có xứng đáng không? Đây là cuộc triển lãm của họ, họ nên được tổ chức nó theo bất cứ cách nào họ muốn. Những thành phần chống đối có thể tổ chức cuộc triển lãm của họ. Tôi không thấy họ làm gì tốt cho cộng đồng nói chung, ngoài việc làm ra biểu ngữ/tuyên truyền, và làm náo động. Chúng tôi cũng có chuyện rắc rối riêng ở trên miền Bắc California này về (vụ đặt tên) “Little Saigon” hay là “Khu Thương Mại Việt Nam Saigon.” Toàn bộ cuộc hoạt náo chỉ làm tốn thời giờ. Nó làm thành phố tốn nhiều tiền và người ta chán ngấy việc người Mỹ gốc Việt cứ cãi nhau về một chuyện ngu ngốc như thế trong khi có nhiều việc khẩn thiết hơn để lo. Rốt cuộc, kết quả là: không có người Mỹ gốc Việt nào được bầu trong cuộc bầu cử cấp thành phố/quận hạt vừa qua. Những chuyện như vậy làm cộng đồng bị thiệt hại về mặt chính trị. Không có cơ quan nghệ thuật nào còn muốn chú ý tới một cuộc triển lãm mang chủ đề Việt Nam nữa.

 

Da Màu: Anh có cảm nghĩ gì khi VAALA phải đóng cửa cuộc triển lãm trước thời hạn?

Binh Danh: Tôi thất vọng, nhưng tôi hiểu được hoàn cảnh.

 

Da Màu: Trong gia đình anh, có những ý kiến xung đột về sự kiện F.O.B II? Hiện cuộc đối thoại này, nếu có, đã diễn tiến đến đâu?

Binh Danh: Không hẳn, và không ai ngạc nhiên về chuyện đóng cửa cuộc triển lãm. Mọi chuyện vẫn bình thường. Đây là trường hợp thông thường của bất cứ cuộc triển lãm nghệ thuật nào tập trung vào những kinh nghiệm của người Mỹ gốc Việt. Trong công việc, thì tôi không cố gắng liên hệ tới cộng đồng Việt. Tôi tập trung nhiều hơn tới những kinh nghiệm cá nhân của mình, và không cố gắng nói giùm cộng đồng lớn hơn. Nói như vậy, chứ tôi quan tâm tới những vấn đề ảnh hưởng tới thế hệ của tôi.

 

Da Màu: Anh có nghĩ rằng VAALA nên xin lỗi cộng đồng và tại sao?

Binh Danh: Tôi nghĩ VAALA nên xin lỗi những người trong cộng đồng đã đóng cửa cuộc triển lãm, NHƯNG những người chống đối cũng nên xin lỗi VAALA và các nghệ sĩ góp mặt.

 

Da Màu: Trong tương lai, khi VAALA tổ chức triển lãm nữa, anh có nghĩ tới việc sẽ tham dự?

Binh Danh: Có, hãy giữ liên lạc với tôi nhé VAALA.

Binh Danh was born in a fishing town in southern Vietnam in 1977. In 1979, he and his family escaped the country on a boat and were placed in a refugee camp in Malaysia. Eventually, the Danh family emigrated to the U.S. and settled in San Jose, California.

In 2002 Danh received his BFA degree from San Jose State University and in 2004, his MFA degree from Stanford University.

 

Da Màu: Please tell us about your decision when you participate in the exhibit F.O.B. II: Art Speaks (Nghệ Thuật Lên Tiếng) organized by the Vietnamese American Arts & Letters Association.

Binh Danh: I wanted to be a part of a community of Vietnamese-American artists.

 

Da Màu: When you create your artwork, what audience do you aim at?

Binh Danh: I’m thinking of the larger American audience. This includes the mainstream and the margins.

 

Da Màu: Do you think that you are doing arts with a certain political belief?

Binh Danh: Sometimes, but it’s not the main drive of my work. I’m thinking in the line of memory and history, stories and commonality.

 

Da Màu: Do you accept for your works to be displayed together with the artworks that get protested?

Binh Danh: Yes, I do. Also in this exhibition, I don’t mind having my "boat people: refugee island" photographs hung next to the works that got protested.

 

Da Màu: In your opinion, should an artist avoid the shock or controversy element in their work?

Binh Danh: No, but artists should be aware that their work or elements in their work may cause an uproar. As long they know that, then all is good.

 

Da Màu: Concerning the protested artworks at F.O.B. II, are the protesters reasonable, why, and in which cases?

Binh Danh: Not really, FOB 2 did show diverse viewpoints. When people visit an art show, they don’t have to like everything they see. They might find stuffs that they like and dislike. No one is pointing a gun to their head telling them that they must accept everything they see as the truth. I think the protesters were confused between art and propaganda. They think these are the same. There were no civil debates, it was just: take it down, take the whole show down. What interested me was that they didn’t make any comments, to my knowledge, of the gay theme in FOB 2. I guess that was more hush, hush.

 

Da Màu: Many people use the so-called “artistic merits” (or the lack of artistic merits) of those artworks as the reason for their protest, or to agree with protesting. What do you think of this point of view?

Binh Danh: I don’t think that makes any sense at all. People should have a viewpoint of their likes and dislikes and works they don’t care about, but the curators are the ones putting this show together. What about their merits? This is their show, they should organize it anyway they want. Those opposing factors could have their own show. I don’t see them doing any good for the community at large, other than making banners/propaganda, and making loud noises. We have our own situation up here in Northern California over "Little Saigon" or the "Saigon Vietnamese Business District." The whole hoopla was a waste of time. It cost the city so much money and people were fed up with Vietnamese Americans arguing over such a stupid thing when there was more urgent care to attend to. Well, the result of this outcome: there was no Vietnamese-American elected to service in the last city/county election. Things like this hurt our community politically. No art institution would ever want to focus on a Vietnamese theme show.

 

Da Màu: What feelings or thoughts do you have when VAALA has to close the exhibit before the scheduled time?

Binh Danh: I was disappointed, but I understand the circumstance.

 

Da Màu: In your family, are there conflicting ideas regarding the F.O.B II event?

Binh Danh: Not really, and no one was surprised of the closing of the show. It was business as usual. This is usually the case of any art theme show focusing on the Vietnamese-American experiences.

 

Da Màu: Where does this dialogue, if any, lead to?

Binh Danh: I’m not really sure. In my own work, I don’t try to involve the Vietnamese community. I focus more on my personal experiences and not try to speak for the larger community. Having said that, I am interested in the issues affecting my generation.

 

Da Màu: Do you think that VAALA should aplogize to the community and why?

Binh Danh: I think VAALA should apologize to those in the community who closed the exhibition, BUT those protesters should apologize to VAALA and the artists represented too.

 

Da Màu: In the future, when VAALA organizes another exhibit, do you think of participating?

Binh Danh: Yes, keep me in the loop, VAALA.

1 Comment (Open | Close)

1 Comment To "Phỏng vấn nghệ sĩ F.O.B. II: Binh Danh"

#1 Comment By Hung Tran On 17/02/2009 @ 11:11 pm

Tôi nghĩ rằng có sự mâu thuẫn rất lớn trong việc giải thích một chi tiết, mang tính cốt lõi, của sự kiện triển lãm tranh “chính trị & nghệ thuật” vừa qua, giữa ý kiến của nghệ sĩ Binh Danh và giám tuyển Trâm Lê.

Theo Binh Danh: “Đã không có những cuộc tranh luận lễ độ, mà chỉ là: lấy xuống, lấy toàn bộ cuộc triển lãm xuống” (phỏng vấn trên damau).

Theo Trâm Lê, một cách tự hào: “Tôi muốn nhắc lại với anh rằng chúng tôi không bỏ tác phẩm của Brian Đoàn xuống – chúng tôi đóng cửa toàn bộ cuộc triển lãm” (trong lá thư gửi một nghệ sĩ).

Thế nghĩa là sao?

Theo tôi hiểu như hai thông tin trên thì việc đóng cửa toàn bộ cuộc triển lãm là do quyết định của BTC; còn theo Binh Danh thì nếu chỉ yêu cầu lấy xuống những “tác phẩm phản cảm” (cảm nhận của tôi, và nhiều người khác, các tác phẩm của Steven Toly và của Long Bùi là khiêu khích và phỉ báng chính trị), thì cũng chấp nhận được.

Chỉ một điểm này thôi cũng đã thấy sự thiếu nhất quán của những người trong cuộc.

Tôi thì thấy chẳng có gì để hãnh diện, ngược lại là khác, cho việc không lấy xuống những tác phẩm bị nhiều người lên án là xúc phạm. Nhiều nơi, của nhiều trường hợp, ở nhiều quốc gia cũng từng xảy ra rồi.

Bây giờ thì đã có nhiều v/đ khác được BTC cuộc triển lãm vừa rồi đề cập đến, sau những giải thích ban đầu. Tôi e rồi dần dần sẽ có hàng chục lý do khác nữa được đưa ra để biện minh cho sự “kiên định, viễn kiến, bảo vệ tự do ngôn luận phỉ báng, cùng ý hướng quyết tâm giúp … CĐVN đứng lên khỏi quá khứ yếu hèn” của BTC trong cuộc triển lãm này.