Anh ta bước đi, nặng nề, vội vàng, ngày nào cũng vậy. Khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. Gặp người quen thì chào bằng cái gật đầu, hoặc gật đầu khi ai đó chào, hay phúc hơn thì ừ một tiếng rồi đi thẳng. Đặc điểm nhận dạng của anh ta là khuôn mặt khó đăm đăm. Quần jean, áo sơ mi.
Anh ta đến quán ăn. Ăn một cách vội vàng, có nhiều người ăn nhanh như gã, xen lẫn tiếng bà chủ quán, ăn nhanh vậy, ăn mà không thưởng thức à, cứ từ từ, việc gì, … Mà cũng đúng, có gì đâu mà vội chứ. Mỗi ngày bỏ ra mười hai tiếng để làm việc mà không dành nổi mười lăm phút cho mỗi bữa ăn sao. Chắc số khổ, chị ạ, gã uống hai hớp nước, trả tiền. Đi.
Hỏi đi đâu, nhưng đang vội gã không trả lời.
Gã đi gặp một người. Cô Lan này chỉ chơi với bọn con trai nên tính khí có vẻ hơi đàn ông. Cũng tốt bụng, biết phục thiện. Nàng bắt chước bọn con trai rất nhanh, nhất là kiểu ăn nói mà theo họ là mất dạy, một cách tự hào, đằm thắm làm gì, nền nã làm gì.
Lan hỏi tình yêu thế nào rồi. Bình thường, mới chia tay. Nghĩ mình không yêu ai nữa, cứ thề sẽ tôn thờ mối tình đầu, nhưng rồi mối tình thứ hai thứ ba thứ tư thứ năm thứ n đều như nhau, nhạt toẹt mà cứ… Củ chuối lắm. Lan cười, hỏi công việc thế nào. Công việc nhàn nhạ, đồng nghiệp trẻ đẹp, lẳng lơ, dễ lợi dụng, đó là bọn con gái, còn bọn còn trai thì toàn bọn háu gái (ngang ngửa mình), dốt, nói nhiều. Lan cười, anh nói như tả văn hiện thực. Lương lậu như thế nào? Lương ít, sống bằng lương thì chết. Vậy mà cũng leo lên được trưởng phòng. Cách trả lời của anh đ. ai chịu được. Thì chẳng đúng thây.
Cũng như mọi lần, Lan không mặc áo lót, Lan biện luận, giải phóng thân thể. Hôm nay trông Lan thật đẹp và quyến rũ. Gã ăn nhanh, như thường lệ. Nàng lại nói ăn chậm lại. Ăn cho qua thôi, món nào cũng như món nào- làm nàng không có hứng nói chuyện lắm nên cả buổi, nàng dằm dằm thức ăn. Nhìn những cử chỉ này giống cô người yêu cũ, Lan cười, để bát xuống không ăn nữa. Từ độ đó gã yêu Lan, hai tháng sau hai người cưới nhau, hai tháng sau hai người chia tay. Lúc chia tay anh ta trích đoạn một câu danh ngôn, không nên cưới một cô gái chỉ vì một cái lúm đồng. Lan nói đúng, đâu phải chung sở thích là cưới được nhau. Nhưng mà không sao, cứ là bạn bè đi. Thời giờ chuyện ly hôn là chuyện thường tình rồi.
Rồi đường ai nấy đi, thỉnh thoảng hẹn nhau uống cà phê. Chẳng ai còn có định nghĩa tôn thờ tình yêu nữa.
***
Có quá nhiều sự lựa chọn cho một ngày mới. Bạn sẽ bật máy tính lên. Bạn cần biết giá ngoại tệ, giá vàng, giá đất lên xuống tăng giảm thế nào. Giá chung cư Phú Mỹ Hưng. Giá mỹ phẩm hàng xách tay trốn thuế ăn trộm từ nước ngoài. Nếu không lên mạng một ngày bạn nghĩ bạn sẽ chết mất, bạn thấy khó chịu, như què tay, què chân không đi lại được. Bạn ừ đại đến một cuộc hẹn mà bạn chưa biết mình có nên đi hay không. Bạn uống tách cà phê vội vàng như chẳng để làm gì. Bạn cũng nghe nhiều lời hứa, có phớt lờ, có tin. Bạn nghĩ bạn có quyền làm chủ mọi nơi mọi lúc, kể cả niềm tin.
Sáu ngày làm việc, bốn mươi tám máy lạnh. Bạn ăn no ngủ kỹ hay bạn lo lắng cuối tháng tiền nhà, tiền điện, tiền nước, thậm chí là tiền rác. Lúc nào cái đinh kia cũng đính đầy hóa đơn internet, điện thoại bàn, phiếu khuyến mại, quảng cáo rực rỡ màu sắc giấy cứng giấy mềm. Bạn chẳng bao giờ thấy lạ lẫm hay buồn một phút khi bạn đến quán nhậu bạn nghe được chuyện một người khách nói muốn mua chiếc áo cô phục vụ đang mặc. Và cô phục vụ bán lại cái áo cho khách với một cái giá rẻ hơn cả cái đúng với giá của nó cộng với cơ thể bí ẩn của mình.
Bạn cũng có lúc thấy mình thật vô tâm và vô cảm. Bạn thương hại cho mình.
Có khói. Mùi gì khen khét như sắp xảy ra hỏa hoạn.
Anh ta thấy ngọn lửa cháy bùng. Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì. Mặc kệ, anh ta nhâm nhi tách cà phê và thấy nó thật ngon, thật thích thú. Nếu bạn uống cà phê với anh ta, bạn cứ ngồi nguyên đấy, vì không người này có trách nhiệm thì người kia, chứ không phải ai cũng vô tâm như bạn. Nên đừng lo lắng hốt hoảng. Anh ta nhìn ra ngoài, mọi người la lối om sòm, cháy, chết mất, cháy, lửa kìa, lửa, chạy nhanh, ai gọi 115 đi, hình như là 114, gọi nhanh, sao bà không gọi, thì mày gọi đi. Chẳng ai chịu gọi, cứ đùn cho nhau. Anh ta nhếch mép khẽ, bấm điên thoại gọi 115 lẫn 113 lẫn 114. Anh ta thấy tình hình nghiêm trọng và cần những lực lượng đó. Bạn cười, làm gì mà nghiêm trọng quá vậy. Rồi anh ta tiếp tục nhâm nhi tách cà phê. Hút điếu thuốc thật chậm rãi. Bạn và anh ta bàn chuyện động đất ở một nước lân cận, có thể ảnh hưởng đến nước mình. Bạn đã ngồi đấy và đốt năm điếu thuốc. Anh ta đốt nhiều hơn bạn.
Anh ta thừa biết tòa nhà kia sẽ cháy lớn, nhưng quan sát không thấy ai buồn dập. Mình cũng vậy, mong sao bạn đừng nghĩ vậy, lúc này thì không nên, anh ta vứt năm cái bình chữa cháy vào góc cầu thang. Bạn đừng uống cà phê và tán gẫu nữa!
Anh ta uống cà phê và nhìn xuống đường phố. Nhìn những tòa nhà cao vút, vượt hẳn tất cả những ngôi nhà được xây dựng chẳng thông qua một sự quy hoạch nào cả. Nhìn những ngôi nhà chẳng ra nhà, mùi thức ăn cho buổi chiều ấm cùng đoàn tụ đang tỏa ra không khí. Với cái ý thức vứt rác ngoài thùng rác luôn có sẵn trong mỗi công dân làm cho lũ chuột nhảy múa reo hò. Đã thóc lúa đầy đồng lại lắm rác thành phố, chuột của một nước nông nghiệp thật là sang. Anh ta ngồi, đốt thêm một điếu thuốc, nhớ lại hôm qua mình đã cán chết chín con chuột. Dù đã cố lánh nhưng chúng cứ thi nhau chui dưới bánh xe. Chúng bò lồm ngồm rồi chết trợn mặt. Những sợi lông nâu nhạt còn bám đầy kẻ lốp xe. Bọn rửa xe nói làm gì mà tanh mùi máu vậy. Nhìn mặt mũi tái xanh như mới đâm người xong. Anh ta kể chuyện xảy ra với mình làm bạn thấy dợn dợn trong người. Nếu không thấy ngọn lửa kia bây giờ anh ta vẫn còn nằm trên giường. Anh ta chậm rãi giấu mấy bình xịt phòng cháy chữa cháy.
Ngọn lửa bắt đầu lan rộng. Cháy lép bép.
Mười lăm phút trước, nó chỉ là đốm lửa nhỏ, giờ nó lan loang qua bên phải. Cây xà cừ trăm tuổi vẫn đủng đỉnh trong gió. Chắc gió làm lửa lan rộng hơn. Chẳng kịp xỏ dép, mọi người chạy khỏi tòa nhà. Trẻ con khóc, người lớn khóc, bát nháo cả lên. Đoàn xe cứu hỏa đến, còi hú vang, đèn chớp nhặng xị. Rồi cũng như mọi khi, đoàn người nhanh nhẹn làm nhiệm vụ. Kẻ trên cao, kẻ dưới đất. Hăng say. Nhiệt tình. Tốc hành. Một giờ sau, nhiệm vụ hoàn thành. Công tác chữa cháy xin không diễn tả.
Anh ta có sự nhầm lẫn.
Sở điện lực đã cúp từ hai hôm nay. Nhiệt độ tăng hai độ so với ngày hôm qua. Không có ti vi xem, không có máy tính, không chơi game, không có đá tủ lạnh, nước ép trái cây, không điều hòa, không gì cả. Đảo lộn. Không biết chửi rủa mắng nhiếc ai. Ban ngày xám xịt. Ban đêm tối um. Mỗi người có một ngày hai mươi bốn tiếng để tưởng tượng và sống trong thời kỳ của nửa thế kỷ trước- khi chưa có điện và diện bộ quần áo của năm 201X. Trông buồn cười và khệp khểnh, làm mất giá những bộ sưu tập xuân hè 201X. Cáu bẳn. Biết vậy đi quách Vũng Tàu Cà Mau Phú Quốc. Đúng là chó cắn.
Sáng sớm chẳng có tiếng rao báo như thường lệ, chẳng có tiếng loa báo mới báo mới, báo… báo… báo… báo… báo… báo… báo… báo… báo… báo… báo… báo… đưa tin về việc giết người cướp của hiếp dâm hỏa hoạn, … Ngày nào cũng không nghe tiếng rao báo thì cuộc sống xem chừng bình yên, mà tòa soạn đóng cửa sớm thôi. Đã ba ngày, bảy mươi hai giờ không có điện rồi. Trận mưa ập xuống sao mà quái gở, chết tiệt, vô duyên. Mưa cũng làm nó mát mẻ hơn một chút. Tạnh mưa nó lại nóng hơn, nhiệt độ ngoài trời nay đã tăng hơn một độ rưỡi. Bẩn thỉu hôi thối ngột ngạt. Rác dồn lại thành đống thành cồn. Rác rải ra khắp mọi ngõ ngách. Bọn con gái cái miệng cũng không còn xinh nữa, mặt mũi chúng nhăn nhó, chẳng son chẳng phấn che dấu được, tự dưng sinh ra tật chửi thề. Những đứa chưa bao giờ chửi thề, hôm nay, mở miệng nói toàn những điều chẳng lịch sự văn minh, liên hồi.
Ông Tám cảm rảm, tiếc kho sách cháy trụi, thành tro cả rồi, thành tro cả rồi. Ai lại để kho sách quý này cháy?
***
Không ai tìm ra hung thủ hay nguyên nhân, mặc dù người ta đã treo giá rất cao. Cùng một lúc có rất nhiều người bỏ đi khỏi thành phố, cả những kẻ ăn mày, họ nói họ về quê cho nó lành, không thể sống một nơi như thế này thêm giờ nào nữa. Mọi người như ăn phải bã chuột.
Những lời nói vắn tắt, khu phố A hoàn toàn chìm trong hủy diệt, khu phố A bị cô lập, Khu phố A ngập ngụa trong chết chóc và tuyệt chủng. Bọn trẻ cười ha hả, thời đại này mà ăn nói nghe nực cười quá, đúng là lộng ngôn. Biết làm sao thuyết phục được dân chúng không đến thành phố A hay không rời bỏ thành phố A mà đi.
Hôm sau, có một nhóm người chủ động đến tìm hiểu thành phố A. Được mười lăm phút, chán quá, bỏ về.
Người lãnh đạo cúi đầu xin lỗi dân chúng. Nhưng họ là những kẻ cuồng, họ chẳng thèm nghe. Họ nghênh ngang, nói những lời không cần một giây suy nghĩ rồi bỏ đi, để lại người phát ngôn đứng ngây ra trên bục thuyết giảng.
***
Anh ta một mình đi uống cà phê.
Máy tính nhiều virus quá. Con chó này suốt ngày down phim con heo về, làm cái máy tao chạy chậm hơn rùa. Thì đập mẹ nó đi. Đập cái đầu mày. Đập này. Mày cài máy cho tao nghe chưa? Lắm chuyện, bọn con trai đứa nào mà chả xem phim con heo. Tao xem một mình chắc. 160 Ghi thì có đến 100 Ghi phim con heo. Không down phim thì mua máy tính làm đếch gì.
Nhà thằng cha Toản hắn có một con chó đúng là tuyệt vời, khôn tột bậc. Bình thường từ khôn chỉ dùng để khen người, nhưng với con chó của hắn thì không có từ nào khác. Ước gì ở đây có cuộc thi chó thì hay biết mấy. Nói về nhan sắc, thì con chó nhà Toản có thừa, (từ nhan sắc cũng mượn nốt) tức sẽ đoạt vương miện. Nếu thông minh- nó cũng có thừa, tao không điêu. Thằng cha Toản cán bộ Văn hóa về hưu là một người tốt và trọng danh dự, thông minh. Con chó thông minh lắm, (chỉ số IQ vượt tiêu chuẩn của loài chó, buồn cười quá). Thể dục thể thao, cũng nhất nốt. Khổ quá, cái gì nó cũng chiếm hết thì thiên hạ chó còn ai nữa. Không tin? Tao kể cho nghe, các môn thể thao, hắn đã tập luyện cho con vật cưng như sau, đá bóng, chạy ma-ra-tông, chạy cự ly một trăm mét, … Cứ như con vật này được đào tạo từ rạp xiếc không bằng. Hắn đầu tư kinh thật. Nó còn biết khiêu vũ, hát Karaoke nữa. Nhưng nó hát dở lắm. May mà con chó nhà Toản có cái không xuất sắc lắm như hát Karaoke. Đúng là một con chó thiên tài! Toản xem nó như một thành viên thực thụ trong gia đình. Con bé Út mấy lần phân bì, nói ba không thương con bé bằng chó, ba chỉ biết con chó của ba. Hôm tao vào, đưa lão cái phòng bì khá dày, nhưng lão không nhận, cười chứ biết làm sao. Toản ít lời. Chỉ khi nào tranh luận vấn đề chó, hắn mới sôi nổi.
Mày hư cấu hay quá. Uổng công nghe. Mày quá nguyên tắc, đến nỗi, mày nhớ ông thầy triết học Phương Đông phong cho mày là hệ quả tốt nhất của cái gì ý nhỉ? Cái gì cũng phải rành rọt vô thần, duy tâm, duy vật. Hi hi. Phải rồi. Hắn là một họa sỹ nữa, nhưng địa phương thôi. Mà nghiệp dư mới điên, nửa vời lắm. Có kiểu điên khùng nửa vời sao? Bình thường. Đầy! Đi từ đây lên tới nhà cu Bá, hai trăm mét, không chém hết những thằng điên nửa vời. Khôn như mày khi nào mới chết? Khôn mới mau chết.
Cũng phải mấy tháng rồi không ghé quán người đẹp. Lần này không thấy Tuyết, buồn thật. Bà chủ nói Tuyết đi bán bia ôm. Suýt nữa thì tỏ tình với nàng. Xót xa, mày ơi! Tiếc à? Không, chỉ thấy buồn thôi. Kể ra thì Tuyết vẫn là cô gái tao yêu thật lòng nhất. Nếu không nói quá, Tuyết là thiên thần trong lòng tao. Mày nói như làm thơ vậy! Mối tình thứ n rồi còn gì.
Anh ta xoay xoay khối rô-bích. Ngày nào cũng xếp, anh ta xếp nhanh thật, không cần nhìn, xếp chán rồi phá ra, xếp lại, cả chục, hai mươi lần. Về nhà có khi lấy rô-bich ra xếp tiếp. Mỗi người ngày càng có nhu cầu nói nhiều, hô hào nhiều, và ít muốn nghe. Sự khác biệt, quái dị đôi khi được gọi là phong cách, cá tính mà.
Chẳng có ai là vô duyên, vô nghĩa đâu. Cà phê đá đi em.
Dạ,
Hôm nay, nó lại đến.
Có sao đâu chị.
Tao thấy thằng đó yêu mày thật lòng, mày không thấy thôi, nhìn mắt là tao biết. Si tình. Nhưng cũng phải cẩn thận với những thằng si tình đó nghe em. Người ta gặp mình được mấy lần mà nói là si tình.
Mấy con bé kia đâu hết rồi? Nhớ muốn chết. Còn mấy con nhỏ mới hả, không biết nghề ngỗng gì hết trơn. Cho nghỉ hết đi chị ơi. Chết, chưa quen việc. Sao em nói như bọn quảng cáo tìm việc làm vậy, lúc nào cũng ưu tiên người có kinh nghiệm, chẳng nhận sinh viên mới ra trường thì làm sao cho người ta kinh nghiệm. Em thông cảm, mấy đứa kia về quê lấy chồng hết rồi, có mấy đứa lấy Đài Loan. Lấy chồng Đài Loan bây giờ cũng bớt mốt rồi. Quán vắng quá!
Một tách cà phê. Nhìn bồn hoa sống đời bên cửa sổ. Nhìn những gương mặt quen. Hỏi sao vậy, nàng nói đang suy nghĩ. Thấy buồn buồn chan chán. Dạo này tự nhiên thích đọc sách. Sách đã không còn là người bạn đáng tin cậy nữa, cũng treo đầu dê bán thịt chó.
Nó nói, dù sao cũng thấy mình may mắn chứ. Nghĩ mà đúng.
Nàng tiếp viên mặt sưng sưng, chắc là bị mắng. Cơn giận của bà chủ kéo dài mười lăm ba mươi phút, nàng nói quen rồi nên những lúc đó hãy im lặng, mà biến đi đâu đừng để thấy mặt là hết..
Cái bọn đó khùng thật. Cả mấy ngàn năm người ta mới phát minh ra quần áo, vậy mà, điên quá, nói không mặc gì nó mới tự do, mới văn minh. Giải phóng cơ thể là vậy. Chẳng đọc sách nên đầu óc mày quá hẹp. Ý tao là, cái gì cũng phải biết một chút. Nhìn thoáng ra đi. Con người đơn giản, là một động vật, có ý thức về cái chết mà thôi.
Nơi này không được phép nói chuyện không vui, tang tóc, đó là quy định của quán cà phê này. Hỏi bà chủ có biết ông già đối diện không, bà ta nói không. Không chơi với bọn nó. Nói mùa này chả ai đi phô-tô cả. Phải đến đầu tháng chín. Mùa thi Tốt nghiệp, Đại học là đắt nhất. Biết rồi, thì ra bọn học sinh chỉ cần phô-tô tài liệu làm phao chứ có gì lạ đâu, chứ ai học thuộc hết mười mấy môn.
Những chuyện vui đã giảm đi nhiều.
Bà ta cầm một tập giấy A4, nói khó khăn lắm mới đi phô-tô được cho em. Không có bọn học sinh làm phao thi thì chẳng có tiệm nào mở cửa. Em lại ăn tối bằng mấy thứ này? Ăn từ từ thôi, vội mà gì. Hôm nay tăng ca. Ăn mà thưởng thức chứ.
Articles by Khiêm Nhu
- NGUYÊN MẪU - 24.02.2015
- ĂN BÁM KẺ CHẾT - 04.02.2015
- Khuôn mặt mang tên Xu Thế - 14.06.2011