- Da Màu Magazine - https://damau.org/en -

Givral

 

Đã từng có nhiều người ngồi nơi đây
nhìn góc phố sau đêm dài ngủ muộn,
khuôn măt trẻ trung non sữa,
hay hằn nét giang hồ hảo hớn.
Những cô gái uể oải sau một đêm nhừ tử,
phấn son loè loẹt,
móng tay sơn đỏ chói, dài và nhọn hoắc như lưỡi lê.
Những cô gái tóc xù tổ quạ,
mặc váy đầm "bùng rền"
hút thuốc đến khô cổ khàn giọng,

Và cũng có những cô bé tóc demi garcon
mắt bồ câu đôi môi hồng phớt nhẹ,
chiếc jupe nhỏ chừng như còn e thẹn khép nép
che cặp đùi thanh tân
đồng trinh hơ hớ.

Đã có một thời
cũng tại nơi này
Người ký giả Tây phương lơ đễnh khuấy ly cafe đen
với một thái độ lạnh lùng dửng dưng, bất cần đời
sau khi hoàn tất một bản tin nhỏ.
Có thể đó là những bản tin của một vùng lửa khói,
vụ nổ đâu đó trong thành phố,
tiền đồn cô quạnh bị bao vây,
vài xác chết nằm co, trương phình bên bờ ruộng,
rồi sẽ được đăng hình lên một trang báo nào đấy
ở bên kia bờ đại dương.

Mái tóc vàng óng Bắc Âu ngồi một mình,
đôi mắt xanh biếc bở ngỡ nhìn Sài gòn nhiệt đới
chiếc ba lô đồng hành đỏ bụi.
Em sẽ ăn sáng bằng bánh mì sandwich
hay lọng cọng với đôi đũa và tô mì nóng bỏng.
Dăm chú bồ câu hiếm hoi vờn qua nóc nhà hát lớn,
nơi đã từng một thời gọi là Hạ nghị viện,
với những chú hề múa may nhăng nhít
làm chính trị như trò chơi
hay xem như canh bạc bịp trong đời.
Ở đó có Continental với các bao lơn
và khung cửa vòm tròn thời thuộc Pháp,
Có Caravelle với đường nét vuông vắn
của thập niên sáu mươi,
có Passage Eden, bồn nước Catina,
Thương xá Charner một thời lừng lẫy.
Ôi lọ nước hoa và thỏi son môi nằm trong tủ kính
và những người đẹp tóc bới
của thành Gia Định xa xưa nào?
đã từng làm đàn ông ngất ngây khờ dại!
Ở đó thỉnh thoảng cũng có
người điên đi qua phố múa may
hát cười lảm nhảm,
hay một đám đông với vô số biểu ngữ băng rôn
tuần hành gào thét,
dưới ánh flash của các camera
trên tay đám phóng viên báo chí.
Ở đó không còn những chiếc xe ngựa từ Hóc môn,
từ mười tám thôn vườn trầu Bà Điểm,
cũng không còn chiếc xe kéo tay
như hình chụp thời trước trong mấy tấm card postal
lũ trẻ con vẫn thường nài bán trên hè phố,
mà chỉ còn
những chiếc xe bóng lộn của Sàigòn đô hội
trong buổi chiều thứ bảy.
Nhưng thời nào thì
cũng vẫn có những giọt nước mắt cô đơn,
trên đôi má phấn son, đêm khuya lầm lũi.
Ở đó có đám thanh niên
tối chủ nhật vô công rỗi nghề
không biết làm gì,
biểu diễn chạy xe đạp , đua xe gắn máy
với tất cả mọi trò khỉ khọn.
Có cả những cặp tình nhân ăn mặc đẹp,
ngồi kế bên nhau trên mấy chiếc xe Dream,
nhìn dòng đời náo nhiệt,
để tự hỏi
rồi đến lượt mình sẽ trôi mãi về đâu?

Góc phố quán Givral,
có những chiếc tàu buồm gỗ con con,
không hề chạy trên biển hay hồ ao sông suối,
mà căng buồm lượn lờ
trên vai đám thanh niên,
đuổi theo từng du khách lang thang.
Ở đó có rất nhiều đồng tiền giả cổ với màu rỉ đồng như thật,
những tấm bản đồ chờ khách
với giá trời ơi đất hỡi,
những chiếc xe mô tô , máy bay
bằng vỏ lon bia vằn vện chữ,
Mấy chiếc áo pull cotton mỏng dính
mang bốn chữ Viêt Nam-Sàigòn.
Những hộp xì gà lậu thuế,
Và bên hè phố
Vài bức tranh chói chang màu sắc
của đám thợ vẽ nhà quê
dành cho người mua tranh dễ tính.

Ở đó có những tà áo dài Việt nam dịu dàng thướt tha,
yểu điệu thục nữ chính hiệu,
và đôi tà áo dài Việt Nam
hớn hở tươi rói
trên mình mấy cô Tây đồ sộ
"Trường túc bất tri lao"
Cũng ở đó
có dăm chiếc nón lá
hòa điệu tỉnh bơ trên đầu mấy cô đầm
mặc quần tây, "bỏ áo vô thùng" cẩn thận.

Có thể không phải là vì ly cà phê,
và những người hầu bàn, cổ áo thắt nơ
mà có thể là vì quán Givral
với mùi bánh Patéchaud thơm bơ
và mấy khung cửa kính
với máy điều hoà không khí
cho buổi trưa hè Sài gòn oi ả
và cũng có thể
vì những thứ linh tinh đó
mà anh yêu góc phố Givral.

Và sẽ có một lúc nào đó
anh sẽ liều mình đánh bạo
giả vờ ngang nhiên chận bước chân em
trên hè phố này
như một gã côn đồ thứ thiệt
để chỉ hỏi rằng
em có thật lòng như anh
yêu góc phố Givral?