- Da Màu Magazine - https://damau.org/en -

Lời ru đơn thân ♦ Muối

 

 

 

Lời ru đơn thân

 

À… à… con ngủ đi con
Nửa chăn nửa chiếu mẹ bòn chút duyên
Lời ru đắm nửa con thuyền
Rụng nghiêng Ô Thước, lụt miền mắt Ngâu

À… à… con ngủ cho sâu
Buồng cau lại quả lá trầu bỏ khô
Hỏi xem thi sĩ họ Hồ
Quệt bao nhiêu cái thì cô đỏ tình?

Con ơi sao cứ giật mình?
Phải chăng con sợ nhục vinh thói đời
Rằng con là đứa vãi rơi
Khai sinh họ mẹ chẳng nơi nhận thừa

Mẹ con ở dưới sàng thưa
Duyên sau muộn lẽ chẳng đưa đón gì
Thôi con hãy cố ngủ đi
Thế gian chẳng loạn chỉ vì mẹ ngoan

 
(28-10-2011)
 
 

 

 

Muối

 

Em nén hạnh ngộ vào bãi cát
Tiên Dung cười
Chử Đồng Tử
Chảy trôi

Em nén lời thôi nôi vào nỏ yêu
Khoác áo lông
Làm ma không đầu
Chờ Trọng Thủy

Em nén chén giao bôi vào quả hồ lô chưa chín kỹ
Hợp cẩn vội vàng
Men khóc
Rượu ủ chưa?

Em nén những cãi vã vào vại dưa
Bữa cơm khú mùi
Răng ghê
Dạ xót

Giữa mùa rét ngọt

Em nén cuộc hôn nhân vào hũ cà
Mặn chát bổ đôi
Tiếc thương
Duyên đời dang dở

Em nén bàn chân đau trên con đường lỡ
Muối cuộc chung tình
Chờ đợi
Chuyến cuối hồi sinh  

 

 

 

.

Articles by Mạc Mạc

1 Comment (Open | Close)

1 Comment To "Lời ru đơn thân ♦ Muối"

#1 Comment By hoàng chính On 28/05/2012 @ 11:25 am

Lời ru đơn thân.

Một bài thơ đầy ắp hình ảnh. Mỗi hình ảnh, tự nó diễn tả thật khéo léo điều khao khát được nói ra, về thân phận người đàn bà vướng vào mối quan hệ không danh chính ngôn thuận. Những khung hình rất truyền thống; rất Việt Nam: “Nửa chăn nửa chiếu”, “đắm nửa con thuyền”, “buồng cau lại quả”, “lá trầu bỏ khô”, “sàng thưa”.

Ngôn ngữ trong thơ bày tỏ trọn vẹn điều muốn nói – đặc biệt qua “chiêu pháp” đảo ngược: không được “thừa nhận” bởi không ai “nhận” cái “thừa.” Nỗi băn khoăn phải chăng con giật mình vì thân phận “vãi rơi”; vì khai sinh (mang) họ mẹ. Và vì mẹ “duyên sau muộn lẽ”; không một lần đóng vai chính trong lễ đưa dâu, đành “bòn chút duyên”.

Ngay cả tiếng ru cũng không dám đong đầy như “À ơi” hay “ầu ơ” mà chỉ là “À… à” tắt nghẽn, như thể sợ ai nghe thấy, sẽ tung ra khóe cười khinh mạn.

Niềm khắc khoải ấy khoác những dòng lục bát – như tấm khăn choàng dung dị – lên vai, thành một bài thơ, với tôi, làm xốn xang lòng người.

Xin chia sẻ chút cảm nghĩ vụn vặt.

Và cám ơn tác giả.