Doãn Linh (1945~) nữ thi sĩ Đài Loan gốc Quảng Đông, sinh tại Mỹ Tho,Việt Nam. Năm 1969 rời Việt Nam sang học Thạc sĩ rồi Tiến sĩ Văn học Trung Quốc ở Đại học Quốc lập Đài Loan tại Đài Bắc, Đài Loan, và trường Universite Paris VII ở Paris, Pháp. Sau đó, định cư ở Đài Loan cho đến nay. Từ nhỏ hấp thụ cùng lúc văn hóa và giáo dục Việt, Pháp, Hoa. Đã xuất bản 4 tập thơ viết bằng Hoa ngữ và trải nghiệm qua nhiều thể loại: tản văn, khảo cứu, và dịch thuật (dịch nhiều thơ, tiểu thuyết tiếng Pháp và tiếng Việt sang Hoa ngữ)
Với ít nhiều chi tiết mang tính tự thuật, thơ Doãn Linh tái hiện hình ảnh một quê nhà đã lùi xa, hay bị vùi lấp dưới lớp lớp tro than của chiến tranh và thời gian, từ đó bật ra mối quan hoài không dứt về xứ sở, về thân phận con người, qua những biến cố khôn lường của lịch sử.
Dịp này, hân hạnh giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ “Hồi tưởng hoa hồng tháng Bảy”của Doãn Linh, trích từ tập thơ “ Tóc hay Dòng sông bội phản”, Nguyên tác Hoa ngữ:《髮或背叛之河》, Nhà xuất bản Đường Sơn, Đài Bắc, Đài Loan, 2007.
Chùm thơ nguyên tác công bố trên net:
http://studentclub.tku.edu.tw/~tkuwl/a2009-003-1-3/p31.pdf
Khúc 1:
Dưới trời sao-Mỹ Tho
Thật đấy, con gái à
Đó là thành phố nhỏ xinh khiến ta
Vào mộng dưới trời sao
Buổi tối không mưa
Ban-công lộ thiên là
Đôi cánh thần nơi ông ngoại kể chuyện
Bay vùn vụt về cố quận xa xôi
Chúng tôi yên lặng lắng nghe
Mắt uống cạn ánh sao vàng kim
Dìu dịu đi vào xứ mơ
Sông Mê-kông là chiếc giường dập dềnh thăm thẳm
Trăng sao trên trời và trăng sao dưới lòng sông lắng nhìn
Đời đời kiếp kiếp nói nhau lời ẩn mật vô thanh
Chúng mình trên chiếc thuyền nhỏ
Ngồi tựa nằm
Theo sóng nước trôi vào cõi tiên.
Khúc 2:
Sài Gòn – Điệu tango đã mất
Tango
Điệu tango nhiệt tình nhất
Quick Waltz
Điệu Quick Waltz đẹp nhất
Marocain
Chữ Pháp văn lúc ba tuổi người lính Pháp quốc tịch Maroc dạy tôi
Năm tuổi cùng mẹ uống hai ngụm Bordeaux
Chín tuổi cho Chanel No.5 chạm vành tai
Mười hai tuổi vào trung học Lycée Franco-Chinois
Chateaubriand, Lamartine
Victor Hugo, Baudelaire
Verlaine, Rimbaud, Mallarmé
Quả thực, Sài Gòn mà ta quen thuộc
Làm ra vẻ đô thành hương sắc Paris
Chúng ta nói tiếng Pháp
Thưởng thức món ngon thuần Pháp ở La Cave
Hoặc ngồi ở quán cà-phê ngoài trời Continental
Gọi một ly thơm lừng Arabica
Bắt đầu tán về Hiện sinh của Sartre và Camus
Rồi lại Alain Delon phong nhã hào hoa
Tôi thường tới galeries nổi tiếng
Trên đại lộ Bonnard
Tìm những đĩa nhạc nhập khẩu mới nhất
Yves Montand, Aznavour
Francoise Hardy, Dalida
Sylvie Vartan, Edith Piaf
Chìm đắm vào điệu nhạc lời ca mê say
Đúng vậy, lại còn vào tiệm thực phẩm tinh tế nhất
Trên đại lộ Catinat ra vẻ Pháp nhất
để mua formage mới nhập về
trong hơn 400 loại Made in France
có thể cho tôi mỗi ngày đổi một loại khác
Đương nhiên còn phải kèm thêm rượu thích hợp
và người thích hợp
Trong mùa chiến trận nóng bỏng nhất
Chúng tôi cũng bắt đầu Anh văn giọng Mỹ
Bắt đầu xài hàng Mỹ
Bắt đầu ngày ngày sẵn sàng vĩnh biệt
Bắt đầu đêm đêm ngắm hỏa châu
Nói với người thương đó là đèn trời(*)
Dưới ánh sáng đèn trời cuối cùng mi đã thành qúa khứ
Trở thành tên gọi lịch sử trước1975
————–
Ghi chú : (*) đèn trời, trong Hoa ngữ là thiên đăng(天燈), một loại đèn lồng , theo phong tục của người Hoa, dùng thả bay lên trời, để cầu bình an.
Khúc 3:
Gương mặt- An Lộc
Tháng 7 năm 1973
Với đôi mắt cạn khô
Tôi ôm choàng lấy người
Ôm lấy người thật chặt
Hôn lên gương mặt người đã hoàn toàn hủy hoại
Cả thành phố An Lộc
Chỉ còn mảnh tường nhỏ của giáo đường
Cùng với vô số những hầm hố khổng lồ
Trấn giữ
Thành phố trống tênh
Khúc 4:
Tiến vào – Đại lộ kinh hoàng
Một cô bé nhỏ
Trần truồng
Bị nuốt chửng trong khói lửa hung bạo
Không thốt ra được tiếng kêu nào
Đi vào lịch sử chiến tranh
Đi vào lịch sử Việt Nam
Đi vào lịch sử nước Mỹ
Đi vào lịch sử nhiếp ảnh
Dấu chân tôi
Than khóc trên đại lộ này
Đã có hơn một triệu
Vong hồn chiến tranh.
Khúc 5:
Đà Lạt- Phố núi mộng mơ
Tôi từng mang tháng năm tuổi xuân đời mình
Dâng tặng nàng,
Đà Lạt ơi, Đà Lạt xứ sở hoa hồng đẹp tươi
Tháng ba nàng mang mùa xuân tới
Bàng bạc trên hồ Xuân Hương
Tôi đạp guồng nước
Nhờ hơi xuân mịn mát
Mang nỗi nhớ về ai kia Sài Gòn
Nàng cũng đem chút sắc buồn sầu
Hòa chan vào nước hồ Than Thở
Thi thoảng tiếng thở than của ai chết vì tình
Làm xao động nước mắt của hồ
Nhè nhẹ thôi nhè nhẹ thôi
Nhè nhẹ trào ra
Khúc 6:
Huế – âm thanh duy nhất
Làm sao tôi quên
Đêm ấy
Khi dòng Hương vẫn đang toả hương
Trăng mười sáu
Ở phương đông chầm chậm lên cao
Con thuyền nhỏ chúng mình
Trôi bồng bềnh trong nhè nhẹ tiếng nước
Giọng khe khẽ em
Làm tôi ngẩn ngơ đưa tôi
Chìm đắm vào cảnh đêm đẹp tựa giấc mơ
Chiếc đĩa ngọc tròn vành vạnh
Soi xuống dòng Hương của chúng mình
Soi xuống con thuyền nhỏ của chúng mình
Soi xuống em và tôi
Giọng em nói như mơ
Là điệu nhạc trời vĩnh hằng, suốt cuộc đời tôi.