- Da Màu Magazine - https://damau.org/en -

đ . à . n . b . à

những mảnh khô khẳm che đôi mắt đẹp
nhìn nắng che nghiêng
người đàn bà đi đêm tưởng ngày
vải che mắt thánh vải che mắt thánh
người đàn bà hét
tiếng vọng đêm chìm vào đêm thăm thẳm

 

người đàn bà quay mặt vào trong
nửa thôi miên nửa ngập ngừng người đàn bà đứng lên
đôi mắt trời cháy rực ngoài hiên
người đàn bà với nỗi niềm không tên bật nói cười
và không và không không không không
không không không không không

 

người đàn bà đổ hy vọng xuống thinh không
giữa đêm khuya gió nghiêng qua tuổi thơ
người đàn bà đi chân đất mỉm cười
bàn tay thô đưa vào đêm tĩnh lặng
người đàn bà quẩn quanh
người đàn bà chìm vào bóng đêm hoang dã

 

những trái tim nằm nghiêng
người đàn bà xếp hơi thở
nhịp đập vô hình hữu hình lăn tăn trên nấm ngực
người đàn bà vội vã thở thở thở thở
lặng im
ở thinh không có tiếng đếm ngày giờ

 

đáy không gian thời gian
nơi người đàn bà không còn hơi thở
đen đủi những cặp nạng đi vào bóng đen trùm phủ
những ngọn gió nồm phơi phới ngang qua ngang qua
người đàn bà phủ phục
những đốm không trắng ngần

 

người đàn bà đếm với tôi đêm trăng
một hai ba bốn một hai ba bốn
đôi mắt sao người đàn bà sáng trong thơm lên đôi môi mềm
người đàn bà bỗng chợt say
người đàn bà cười quấn quyện váy tốc lên mây
người đàn bà tôi đếm đêm trăng sao

 

cửa đêm tôi mở
một phần hồn lênh đênh
người đàn bà che mặt soi mắt nhìn
lãnh thổ người / ta không là một
người đàn bà quay lưng
tiếng thở dài rơi xuống thềm hoang

 

người đàn bà bị bóng đè kêu la đêm ngày
hơi thở rồi đều hòa
người đàn bà ngồi gậm nhấm
người đàn bà cười ha hả đùa bóng
đẩy gió qua bờ tường người đàn bà thì thầm thì thầm
người đàn bà mất lối ra người đàn bà mất lối ra

 

người đàn bà quay mặt
bóng xoay xoáy vào đêm-ngày người đàn bà trôi êm đềm
nắng cháy đôi môi mềm người đàn bà cười
tôi không tôi không tôi không
người đàn bà vục xuống lòng đêm
người đàn bà quay mặt soi bóng người đàn bà đêm

 

họ không đến họ không đến
người đàn bà loay hoay loay hoay
gió ngang qua thềm
bài thơ xưa thoảng về đậu trên mi mắt
người đàn bà thở dài
họ không đến họ không bao giờ đến

 

dòng chảy nghiệt ngã
người đàn bà trôi trôi trôi
vẫy vùng ai bóng người đàn bà đuối sức trôi
lềnh bềnh
một dòng trôi nghiệt ngã
đầy những nắm không

 

tôi cúi xuống chìm trong đáy mắt người đàn bà
lọn tóc xanh quấn vào gió
người đàn bà mù nhìn mặt trời rên siết
người đàn bà ôm thạch nhủ ru tiếng ru hời
tôi chìm vào mắt người đàn bà mù người đàn bà mù
hồn tôi đâu bóng tôi đâu?

 

lối tôi đi chìm một nửa vào bóng đêm
người đàn bà hoài nghi la hét
dòng chảy đổ xuống bài thơ không tóc trắng
người đàn bà chợt cười rợn
mồ hôi thấm vào đêm thấm vào màu mặn nửa lối tôi đi
chìm xuống bóng đêm

 

con rắn theo tôi vào giấc ngủ
người đàn bà cầm roi đuổi theo người vật
tôi thu lu chìm trong bóng tối cheo leo
người đàn bà vùn vụt
chơi vơi tôi – rắn – đáy vực
người đàn bà không hề hụt hơi quần quật reo réo quất vào thinh không