anh tôi thu thập những giấc mơ,
những giấc mơ nho nhỏ, tự do, phiêu lãng, yên hàn
thở trong ngôn ngữ kết hợp tuyệt đối của hy vọng và của tuyệt vọng.
Nơi anh, tôi ca ngợi những giấc mơ,
dấu ấn của tình yêu. Những giấc mơ ngã vào nhau,
run run, dọ dẫm dưới tình yêu thách đố, trịch thượng.
Cũng chỉ để cho anh, những giấc mơ
ngời sáng trên lớp tro ký ức u ám.
Tôi gọi về mơ, những giấc mơ viễn du,
có anh ở trong tất cả
những giấc mơ đã bận rộn
chuyển tình yêu thành một tiếng hát êm ái đi vào cuộc đời,
gần lại mãi mãi, hoài hoài trái tim huyền thoại
Articles by Nguyễn Tuyết Trinh