Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Đinh Từ Bích Thúy

Đinh Từ Bích Thúy

Đinh Từ Bích Thúy sinh năm 1962 tại Sàigòn, Việt Nam và rời Việt Nam tháng Tư 1975. Sinh sống ở vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn và hành nghề luật trong Bộ Giao Dịch Cổ Phần Hàng Hóa (Commodity Futures Trading Commission) của chính quyền liên bang Hoa Kỳ. Tốt nghiệp cử nhân danh dự song khoa văn chương Anh Pháp năm 1984 và tiến sĩ Luật năm 1987 tại University of Virginia (Charlottesville, Virginia).

Viết tiểu luận, phê bình phim và dịch thơ trong hai ngôn ngữ Việt, Anh. Cùng với Martha Collins, đã dịch hợp tuyển thơ Cm Non (Green Rice) củaLâm Thị Mỹ Dạ(Curbstone Press, 2005),được tuyển chọn trong danh sách Kiriyama Notable Book của năm 2006.

Đã cộng tác với Thế Kỷ 21, Hp Lưu và các tạp chí văn chương Anh ngữ như Manoa, Amerasia JournalRain Taxi Review. Hồi ký Luggage and Shoes đã được in lại trong bộ textbook cho học sinh trung học, Asian American Writers (Nextext: 2001); và trong tuyển tập Once Upon A Dream: Twenty Years of Vietnamese-American Experience (Andrews & McMeel: 1995).

Sơn Nam Xuyên Bờ: Tình Nghĩa Giáo Khoa Thư ở Đầu Thế Kỷ 21

19.08.2008
sonnambyphamvanchau_thumb.jpg

Sơn Nam đã nằm xuống, nhưng những khát vọng của cả một làng văn mang gánh nặng hậu chiến tranh và hậu thuộc địa, là những khát vọng dai dẳng, vượt thời gian và không gian.

Băng Qua Tháp Babel: Salman Rushdie và Dã Sử Vượt Biên

4.07.2008
enchantressofflorencecover_thumb.jpg

Qua cách dã sử hóa những nàng công chúa đã chịu sứ mệnh “băng qua bờ cõi” (còn có nghĩa là những “dịch giả” vì chữ translator theo gốc La-tinh là “băng qua”), Rushdie đã gợi lại trong óc người tham dự nhiều thực trạng buồn thảm trong lịch sử bang giao giữa những thế giới dị biệt.

café diem

4.06.2008

Ở một nước tân thời hậu Xuân Thu có tên nọ không tiền, không nhà, một ngày đẹp trời nhẩn nhơ vào phố Tàu. Đi qua quán cà-phê vỉa hè bên cạnh hàng cháo lòng, …

Đinh Từ Bích Thúy: Xoạc cẳng đo xem đất ngắn dài

19.04.2008

(Trả lời phỏng vấn của Đỗ Lê Anh Đào về Czeslaw Milosz)
Trong nghề luật cũng như trong những bài tiểu luận/biên khảo viết cho Da Màu, tôi thường làm công việc so sánh và phân …

Phẩm tiết Cung Tích Biền: nhìn thẳng vào mặt trời và cái chết

26.03.2008
senecio_thumb.jpg

Cách Cung Tích Biền khuyến khích chuyện ăn thịt người (Qua Sông), chặt từng khúc xác (Xứ Động Vật Vào Ngôi), quật mồ, ngậm xương (Xứ Đông Vật Màu Huyết Dụ), đi tìm một phần hồn bị cắt đôi (Thừa Dư, Xứ Đông Vật Mưa Hồng) là cách nhà văn muốn chúng ta hồi sinh: nhìn thẳng vào cái chết để vượt qua cái chết.

Những thế giới mù của Đinh Linh

29.01.2008

Trong những tác phẩm văn xuôi (và cả thơ) của Đinh Linh, khái niệm mù vừa được dùng như một ẩn dụ trong văn chương, vừa như một sự cảnh giác liên tục trong đời sống người cầm bút có chút ý thức hệ về lịch sử, xã hội và chính trị.

dày dày sẵn đúc một tòa … văn chương

12.11.2007

Cái “nguy hiểm” ở đây không phải là sự trắng trợn khi phát biểu về tình dục, mà là chiều hướng lãng mạn hóa hoặc thẩm mỹ hóa dục vọng, hay chỉ nhìn thú tính qua lăng kính nghệ thuật mà chối bỏ khía cạnh “sơ đẳng” và “tận cùng” của nó. Phương tiện, mục đích nào trong văn chương hay đời sống, dù có chiều hướng lý tưởng hay lãng mạn, vẫn nên được chất vấn, phân tích.

Đất Khổ: Chứng nhân lịch sử lạc loài

24.10.2007
Dat-Kho-Land-of-Sorrows_thumb.jpg

Vào tháng 5 năm 2007, Công ty sản xuất phim DVD Remis, LLC, cho ra mắt Đất Khổ với tựa đề tiếng Anh là Land of Sorrows. Như một lời mỉa mai cuối cùng của định mệnh, DVD Đất Khổ, mặc dù tượng trưng cho dĩ vãng sống thực của cuộc chiến nhìn từ miền Nam, được hãng Remis mang bán cho dân Hoa Kỳ với bao phim có nền (cờ) đỏ sao vàng.

Đập Cổ Kính Ra Tìm Lấy Bóng …

19.10.2007
LeonidOsipovichPasternak18621945TolstoySittingundertheLamp_thumb.jpg

Tolstoy ngồi dưới ánh đèn với gia đình (tranh của Leonid Osipovich Paternak)
Bản dịch mới nhất cho tác phẩm Chiến Tranh và Hòa Bình (War and Peace) của văn hào Leo Tolstoy do hai …

nữ quyền dép râu

17.08.2007

Nàng Thơ Ngạo Mạn là một tuyển tập còn nhiều khiếm khuyết, nhiều sự vắng mặt. Là một nỗ lực dịch thuật đầu tiên … tuyển tập này có lẽ đã qua nhiều chặng tuyển chọn hoặc kiểm duyệt. Người viết mong rằng sẽ có một tuyển tập đầy đủ hơn được xuất bản trong tương lai, với sự tham gia cởi mở và đồng thời nghiêm túc hơn giữa những nhà thơ, dịch giả phụ nữ trong và ngoài nước.

Cạnh Sườn Đế Quốc

15.07.2007

Naipaul không nhìn nhận Trinidad–nơi sinh quán của mình–như một môi trường trí thức, và ông cũng không tìm được khuây khỏa từ văn minh tôn giáo Hindu là nguồn gốc chính của ông. Naipaul coi nền văn minh Hindu, và những nền văn minh cổ của Á Châu như những môi trường “quá sắc sảo,” “quá thành đạt,” “quá tao nhã,” “quá bền vững,” “quá nghi thức” để cho người nghệ sĩ có cơ hội chất vấn hay phát minh lại. Ngược lại, Naipaul chỉ nhìn nhận văn chương trong tiếng Anh như một cứu cánh thực sự cho nhà văn hiện đại, vì theo ông, môi trường này chính là xúc tác cho “hành trình theo đuổi hạnh phúc”—một hành trình nhu nhuyễn, phổ quát cho tất cả những quốc gia trên hoàn cầu.

Nhã Ca – Một Huy Hoàng Trên Cỏ Mướt

30.06.2007

Trái với nhận định của Võ Phiến, những nhân vật của Nhã Ca không “cực đoan” hay “sôi nổi” hay “bù lu bù loa” vì họ là loại đàn bà thường tình. Họ cũng không coi tự do là quyền người đàn bà đương nhiên được hưởng, mà là cả một cố gắng, chờ đợi, kiên trì.

(hình: Nhã Ca trong lễ trao tặng Huế tác quyền của ‘Giải Khăn Sô Cho Huê’)

Những Bí Ẩn về chị Nhàn

15.06.2007

Một cuối tuần đầu tháng Tư 75, chị Nhàn đi biệt từ tối thứ Bẩy đến qua đêm Chủ Nhật. Thỉnh thoảng cuối tuần chị được bà ngoại hoặc mẹ tôi cho “nghỉ phép,” nhưng chưa bao giờ chị đi qua đêm cả, nói gì đến hai đêm. Mọi người trong nhà chúng tôi lao nhao nhưng không ai đi gọi cảnh sát. Bà ngoại tôi nói, “con hộ pháp đó thì ai làm hại được nó.” Mẹ tôi bảo, hay nó là gián điệp vi xi không chừng.

Gliese 581c

30.04.2007

Để cho Hoa Kỳ tha hồ đến đóng chiếm những quốc gia có những tài nguyên hoặc vị trí chính trị và chiến lược quan trọng, hành tinh 581c sẽ là nơi tị nạn chiến tranh lý tưởng. Nước Mỹ sẽ tài trợ những cuộc vũ trụ vận (spacelifts) và những trang bị cần thiết cho dân tị nạn trong cuộc hành trình 20 năm và 120 ngàn tỉ dặm, nếu đi với tốc độ của ánh sáng, để đến miền đất mới.

Kurt Vonnegut và Những Thành Phố của Tro Bụi

18.04.2007

Đối với tôi, chiến tranh Việt Nam đã được Hoa Kỳ hợp thức hóa, và nó cũng không vớt vát được điều gì. Không như Bắc Việt, tôi không coi chiến tranh này như chiến tranh xâm lăng của người Mỹ, và tôi cũng thấy khó chịu khi người Mỹ bày tỏ mặc cảm tội lỗi và cố xin lỗi tôi về những gì họ đã mang đến cho quê hương và xứ sở tôi. Tuy nhiên, tôi cũng không thể tránh nỗi căm phẫn khi còn nhớ, cách đây 30 năm trước, Jimmy Carter (một vị Tổng Thống Hoa Kỳ được ca ngợi qua nhiều thành tích nhân bản của ông), đã tuyên bố: “Chúng ta không nợ Việt Nam chuyện gì nữa. Sự tàn sát đã nghiêng ngửa ở hai bên.”

speechless

18.04.2007

Chấm cách diễn xuất, hắn quả là một nhân vật Hoa Kỳ, giống quá nhiều kẻ khác để so sánh. Tập tạ, gân guốc, với tóc được tông-đơ sát đầu, đội mũ đen có lưỡi kéo sau gáy, mặc T-shirt đen, hắn đã gia nhập Đội Binh Một Người, sẵn sàng ra trận. Cứ cho tụi nó ló mặt ….

Hoshomon

27.01.2007

Vào mùa Xuân năm 2007, Hà Nội đưa ra đề thi cho phân khoa phê bình giả tưởng như sau:
Phần I:
(1) Hãy định nghĩa ý niệm “phê bình văn chương giả tưởng.” Giả tưởng ở phần “văn chương” hay ở phần “phê bình”? Giả tưởng là “hư cấu” hay “siêu hư cấu”?

Những mảnh vỡ của bài trường ca

20.01.2007

Da Màu số 22 là số thứ ba về chủ đề nữ quyền. Đây không phải là số kết thúc, khép cửa lại không gian của chủ đề, mà chỉ là trạm dừng nhìn lại—một khoảnh khắc lắng đọng để tự xét mình, cùng lúc chuyển bước đến những địa hạt liên hệ khác. Qua những sáng tác, tiểu luận, tác phẩm dịch thuật, truyện chớp, thơ, đã xuất hiện trong tháng Ba này, cũng là tháng ghi nhớ Lịch Sử Phụ Nữ (Women’s History Month), chúng ta đã thấy rằng ý niệm nữ quyền thật sự là một giang sơn bao quát—là Mạch Phôi Sinh, là mother lode cho nhiều đề tài khác trong văn chương.

Lỗ Vận với Tôi

13.01.2007

Sáng nào cũng vậy, sau khi pha cà phê cho tôi, chàng nắn nót viết cho tôi mấy giòng chữ trước khi chàng đi làm. “Anh Thư, chúc chị một ngày thật đẹp. Em sẽ mau về để làm chị vui.” Những chữ chàng viết ngày nào cũng như ngày nào. Chúng chỉ thay đổi có một lần từ dạo trước. Năm ngoái, chàng viết trịnh trọng, “Tôi sẽ về để phụng sự bà.”

Toang Hoang Ngoài Phố Chợ

6.01.2007

Tâm Thư Gửi Nhà Văn Kiệt Tấn

Không những gay gắt, mà giọng văn của ông còn là một cách viết hoàn toàn vắng bóng sự kính trọng cho người đồng nghiệp khác phái. Tôi thất vọng vì sau hơn 30 năm ở nước ngoài, chúng ta vẫn chưa thoát ra khỏi những lối nhìn hẹp hòi, những biên giới hà khắc đã đầy ải và dìm dập chúng ta trong tình cảnh tù đầy và lạc hậu kinh niên.

Thức Ăn Dễ Dãi

30.12.2006

Ngay trong miếng ăn, với dấu cắn đầu tiên vào trái cấm, với khóe miệng hài nhi vào núm vú, đã bao hàm cả một mặc cảm tội lỗi—một mặc cảm về thiên nhiên và nhân cảnh không hoàn hảo. Có lẽ nghệ thuật nấu nướng của một văn hóa, hay một quốc gia, khi đã trở thành tinh vi, cũng là cách che đậy mặc cảm tội lỗi đầu đời, hoặc quá trình man rợ và nhàm chán của con người phải ăn để sống còn với thiên nhiên.

Giới Thiệu Truyện Thình Lình (Sudden Fiction)

16.12.2006

Sudden fiction hay “truyện thình lình” là danh từ đặt ra đầu tiên bởi nhà thơ Hoa Kỳ Robert Kelly của nhóm thâm hình tượng (deep image) trong một lá thơ gửi Robert Shapard và James Thomas.

Chả Cá Địa Trung Hải

16.12.2006

Như mọi lần trước, đêm hôm đó nàng mang đến cho tôi món chả cá Hà Nội trong bộ cà-mèn nhôm có quai tráng sứ. Từ ngày nàng mang tôi đến ở trốn trong căn nhà này, đến đêm hôm đó là hơn ba tuần lễ, ngày nào tôi cũng được thưởng thức món chả cá do chính tay nàng sửa soạn, nhưng không hôm nào giống hôm nào, cho nên tôi thấy đêm nào cũng như được nếm món chả cá lần đầu tiên trong đời.

Virginia Hamilton Adair / Lâm Thị Mỹ Dạ

9.12.2006

Mến gửi đến Da Màu ba bài thơ dịch đầu năm. Tháng Giêng, đến sau Noel, làm mọi người nghĩ đến Chúa Hài Đồng như một đứa bé trai nghịch ngợm, khó biết trước sẽ làm gì, hay thử thách người mẹ. Tháng Giêng cũng được coi như trung điểm giữa tàn lụi v&agr…

những chớp đời như vết sẹo

9.12.2006

 
Người đàn bà có ba kỷ niệm chớp—về con gà mái, về con chó thứ nhất, và con chó thứ nhì.
 
Con gà mái của mẹ nàng tên là Lucky, nhưng nó không lucky một tí …

GIỮA HỒI KỊCH TRỐNG MÁI

2.12.2006

Qua những sáng tác được đề cập trong bài, của những tác giả nam phái cũng như nữ phái, hình ảnh phụ nữ đã đưa ra nhiều suy tư có phương hướng siêu hình học (metaphysics), hoặc phổ quát, về ngôn ngữ, văn hóa, lịch sử, và xã hội, đồng thời không quên đi khía cạnh giới tính hay sinh lý học. Gần đây nhất, trong bài thơ Những Mâu Thuẫn Nhỏ, Đỗ Lê Anh Đào đã kết hợp không gian gần gũi của quá khứ, gia thế, giới tính, tình dục với không gian công cộng của cuộc đời sáng tác và tranh đấu.

Siêu Thị và Quái Thai

9.09.2006

Trong môi trường của người cầm bút đa mầu và đa dạng, thế hệ tôi, mỗi người một vẻ, sẽ trà trộn vào những thể loại văn chương đã có, để khai phá hoặc lật đổ những hiện trạng có sẵn. Tôi không nghĩ có một sự phân biệt rõ rệt giữa văn chương được sùng kính và những phương thức của loại “cận văn chương” (paraliterature) như tiểu thuyết mạo hiểm, dã sử, khoa học giả tưởng, hay giữa văn chương da màu và văn chương dòng chính. “Con voi” của người mù không còn được coi như một ngụ ngôn hàm chỉ một “Hiện Thực” tuyệt đối, mà chính nó biểu dương cho cuộc phiêu lưu vô tận về ý niệm tương đối, vừa thê thảm vừa lý thú.

Những Ngụ Ngôn Miền Đất Hoang

10.08.2006

Tháng Tư là tháng ác nghiệt nhất, sinh ra Đinh hương từ đất chết, trà trộn Ký ức và ao ước, khơi dậy …

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)