Bài đã đăng của Đinh Từ Bích Thúy
Đinh Từ Bích Thúy sinh năm 1962 tại Sàigòn, Việt Nam và rời Việt Nam tháng Tư 1975. Sinh sống ở vùng thủ đô Hoa Thịnh Đốn và hành nghề luật trong Bộ Giao Dịch Cổ Phần Hàng Hóa (Commodity Futures Trading Commission) của chính quyền liên bang Hoa Kỳ. Tốt nghiệp cử nhân danh dự song khoa văn chương Anh Pháp năm 1984 và tiến sĩ Luật năm 1987 tại University of Virginia (Charlottesville, Virginia).
Viết tiểu luận, phê bình phim và dịch thơ trong hai ngôn ngữ Việt, Anh. Cùng với Martha Collins, đã dịch hợp tuyển thơ Cốm Non (Green Rice) củaLâm Thị Mỹ Dạ(Curbstone Press, 2005),được tuyển chọn trong danh sách Kiriyama Notable Book của năm 2006.
Đã cộng tác với Thế Kỷ 21, Hợp Lưu và các tạp chí văn chương Anh ngữ như Manoa, Amerasia Journal và Rain Taxi Review. Hồi ký Luggage and Shoes đã được in lại trong bộ textbook cho học sinh trung học, Asian American Writers (Nextext: 2001); và trong tuyển tập Once Upon A Dream: Twenty Years of Vietnamese-American Experience (Andrews & McMeel: 1995).
hôn nhân ♦ cách sống một mình
Tranh chàng bé xíu, gợi ra
những ngôi nhà, và cây là những chấm xanh li ti.
Nàng để ly xuống bàn, phán, hãy vẽ
như anh đang mù, từ ký ức và nỗi đam mê
Thanhha Lai: từ trong ra ngoài rồi bắt đầu lại
Tôi không biết đọc một quyển sách nhi đồng / Có ai tin rằng tôi đã đọc Nhất Linh? / Nhưng rồi ai đây biết ông là ai?
Điếu văn của người em gái cho Steve Jobs
Triết lý thẩm mỹ của Steve làm tôi nhớ đến một thành ngữ đại loại như sau: “Thời trang là những gì trông đẹp mắt lúc này nhưng sẽ thành xấu xí về sau, còn nghệ thuật thì có vẻ xấu xí lúc này nhưng sẽ trở nên đẹp về sau.”
những kẻ khốn cùng và sự vô dụng của thi ca (phần 2)
Với khuynh hướng nghệ sĩ, bạn là một loại kền kền lượn lờ trong đám đông: vì bạn luôn chủ tâm khai thác những … người chung quanh. Mặc dù nghệ thuật, trong khái niệm này, là một sự bóc lột, nó cũng là một cống hiến, và do đó, tương quan với tình yêu. Đôi khi tôi không thể tưởng tượng được sự tuyệt vời và nét đẹp của con người.
Những Kẻ Khốn Cùng và Sự Vô Dụng của Thi Ca (phần 1)
Tôi cũng quá mệt mỏi làm cư dân của xóm thơ nhà lá. Nhà thơ hoàn toàn vô hình và vô dụng trong xã hội này. Trong lúc xã hội Mỹ suy sụp, nhà thơ chẳng có gì để đóng góp vào cuộc hội thoại. Rất ít người lên tiếng, và những người dám lên tiếng cũng chả được ai nghe.
Chưa Đủ Cay: Tiểu sử “phải phép” về Đặng Tiểu Bình
Một cuốn tiểu sử, bởi chính bản chất của nó, cũng nên là một thiên tiểu thuyết – tốt nhất là một thiên tiểu thuyết không bị kiểm duyệt. Sự thẳng thắn tàn nhẫn là một thiết bị cốt yếu của văn chương.
Về Những Vết Sẹo ….
Bệnh tự kỷ–một biến thể của vết sẹo lịch sử –cũng được Faulkner áp dụng trong tiểu thuyết Âm Thanh và Cuồng Nộ để diễn tả hậu quả tâm lý, xã hội và tình dục gây ra bởi cuộc Nội Chiến Hoa Kỳ …. Điều đáng quan tâm không phải là sự “bi lụy quá mức” về những vết sẹo lịch sử, mà là cách những vết sẹo này được khai thác và rao bán trong văn chương di dân.
Ru: Những Vết Sẹo Lưu Niệm
Tên tôi là Nguyễn An Tịnh, và tên mẹ tôi, Nguyễn An Tĩnh. Sự khác biệt bé tỉ ti, một dấu nặng dưới chữ “i” đã phân tách chúng tôi, làm tôi thành riêng rẽ, cho dù tôi là sự nối dài của bà ….Số phận lưu vong khẳng định rằng các con tôi sẽ không bao giờ là những nối dài của bản thân tôi hay lịch sử của tôi.
Vì các con gái tôi đang lớn / Because My Daughters Are Growing
Ồ, mẹ nhện, chúng trêu.
Ồ, mẹ nhện, chúng hát.
Suốt ngày chúng quét, dọn,
tẩn mẩn chơi vỏ trai, sò.
đám cưới tự họa / wedding (self-)portrait
phu nhân Robbins
sẽ không là
món thịt cuốn/
mrs. robbins
will not be
a piece of meat involtini
alexis krikorian: việt nam là vấn nạn chưa từng thấy bao giờ
Từ năm 2006 khi chúng tôi bắt đầu trao giải thưởng này, thì không có người nhận giải nào lại bị khó khăn khi trở về quê hương của họ, kể cả [các cá nhân từ] những quốc gia như Iran, Zimbabwe hoặc Thổ Nhĩ Kỳ. Cho nên Việt Nam là một trường hợp ngoại lệ.
Đạo Văn và Vi Phạm Tác Quyền
Khán giả không bị thiệt thòi bởi trường hợp “bổn cũ soạn lại” trong địa hạt nghệ thuật giải trí, chỉ có những tác giả kém may mắn, khi tác phẩm của họ không le lói màu hoàng kim của những báu vật lấy cắp.
Phan Xuân Sinh: Two Versions in English
Pour me another drink, my friend
Sitting with you here has lifted my spirit
Tomorrow’s tasks are of no consequence
Forget them so we won’t be troubled
Nguyễn Đức Sơn: Vòng Quay Sinh Tử
Đọc thơ Nguyễn Đức Sơn, có lúc tôi như thấy hai thế cực Đông/Tây của mình được phối hợp. Đó cũng là một hạnh phúc không nhỏ cho những con người trong thế hệ “bị xẻ đôi” của chúng tôi.
Thơ dịch của Nguyễn Đức Sơn
To live a life that is unfettered
Get used to losing your balance now
Muốn cho đời sống không cằn
Tập cho quen mất thăng bằng từ đây
Người Tù của Tham Lam
một tên tù
xô lấn vào đám đông của đời em
thật độc địa và đầy tham lam
sẽ chẳng cho em
tự mua bó hoa cho mình,
mẩu kẹo sô cô la, một áo đầm đẹp
Thơ Tình của Lưu Hiểu Ba
băng giá trong người em
tan vào huyền thoại lửa
trong mắt tên đao phủ
sự cuồng nộ biến thành đá
Họa sĩ Jorge Colombo sử dụng chức năng Brushes trong iPhone – phần 1
Trong thời đại hậu hiện đại đa hóa, đa diện, khi con người lúc nào cũng bị ám ảnh bởi những thủ tục, tiến hành, quy trình, v.v… những điều gọi là process, cách vẽ bằng ngón tay của Jorge Columbo giúp ta tìm lại sự trẻ trung, tinh nguyên của mọi trải nghiệm.
Just Picture Me / Hãy tưởng tượng ra em
Just picture me in
a strange new house
alone in my language
Hãy tưởng tượng ra em
một đời sông cát lở
một cuộc tình hư hao
Meditations on Love / Tình sầu
Love as an artillery shell that blinds
the heart.
Tình yêu như trái phá
con tim mù loà.
Umberto Eco: “Danh Sách Cũng Biểu Lộ Sự Bất Tuân [Với Chính Thể]” (phần 2)
Tôi thích những danh sách cũng giống như người thích bóng đá hay có thói đồng dâm con nít. Con người ta có những sở thích đặc thù của họ …. Barthes thích rau xà-lát, quế, các loại phó mát và gia vị. Ông ta không thích người chạy xe gắn máy; đàn bà mặc quần dài, cây phong lữ, quả dâu và cây đàn hạc.
Umberto Eco: “Chúng Ta Thích Những danh sách vì Chúng Ta Muốn được Bất Tử” (phần 1)
Lúc nào chúng ta cũng bị cuốn hút bởi sự vô biên của không gian, bởi những chuỗi sao trời vô tận …. Một con người cảm thấy như thế nào khi ngẩng mặt nhìn trời? Hắn nghĩ hắn không đủ ngôn ngữ để tả những thứ hắn nhìn thấy, nhưng loài người vẫn chưa ngừng chuyện tả trời …
Hành Lý và Giầy
Tôi đã biết mơ trong ngôn ngữ lạ, nhưng tôi vẫn viết, đọc, và nói tiếng Việt hàng ngày. Tôi đã mất, nhưng tôi vẫn còn Việt Nam. Tôi sống trong và bên ngoài quá khứ. Tôi hòa mình với những biến chuyển, nhưng tôi cũng đứng bên lề của thời gian.
Một Người Trong Cuộc Sống / A Man in His Life
Một người cần yêu và ghét cùng một lúc,
cười và khóc cùng hai con mắt,
cùng hai tay ném đá và nhặt đá,
làm tình trong cuộc chiến và gây chiến trong cuộc tình.
thơ Durs Grünbein: Bá Linh sau thống nhất
Là chó như phải theo khi không muốn, muốn
khi không được, lúc nào cũng bị nhòm, rình.
Là chó?
Như mùi hôi dính liền với ngôn từ.
Sa Ngã Nguyên Thủy
Quả cấm không hẳn có màu đỏ. Hình như nó cũng không tròn lẳn. Cũng có thể nó trong suốt như pha lê. Chuyện ăn quả cấm đó đã xảy ra lâu quá rồi. Eva không còn nhớ rõ hình thù của quả cấm nữa. Eva cũng không nhớ ai là người cắn miếng đầu tiên.
giang sơn của những trái mận xanh
Tôi có cảm tưởng khi một người chết đi họ sẽ để lại một bao tải toàn là chữ. Rồi thợ hớt tóc, thợ cắt móng tay, móng chân—tôi lúc nào cũng nghĩ đến họ, vì người chết sẽ không còn cần đến họ. Họ cũng chả bao giờ mất đi những khuy áo.
Hai bài thơ dịch của Gary Snyder
Đạo như quả bơ
có chỗ chín mềm không thể ngờ,
nhưng thật tuyệt.
Có chỗ cứng và xanh, ít mùi vị


Bình Luận mới