Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện vừa

Biển San Hô -7 27.06.2018 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận

Ðường nhận ra lần đầu tiên anh mới nghĩ đến đàn bà và trẻ em trên tàu. Suốt thời gian từ khi đụng san hô anh gần như không chú ý đến họ, chỉ lo cho riêng sinh mạng của mình và đứa em. Trong sống chết, con người trở nên ích kỷ. Ðường đã biết mà không ngờ chính anh cũng tàn nhẫn với đồng loại. Nước biển mỗi lúc một lạnh,

Biển San Hô -6 26.06.2018 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận

Tiếng la hét của đám người đi bè vang vang, không có tiếng dội, chỉ có tiếng sóng từ xa trả lời. Tiếng sóng mỗi lúc một lớn dần, gầm gừ, rồi sầm sập trong đêm.
“Có sóng, Ðường ơi… Sóng…”
Dzũng và các bạn anh nghe rõ mồn một tiếng sóng lớn dập vào bãi.
“Có sóng tức là có bờ…”

Biển San Hô -5 22.06.2018 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận

Về sau, mỗi sáng mở mắt dậy đều có vài người chết vì kiệt lực, vì xuống tinh thần, hay do rơi ngã xuống biển chết đuối ban đêm, nó không buồn ra xem nữa. Tuy nhiên Biên bị ám ảnh bởi hai cái xác của một ông già và một đứa bé cùng chết trong lúc động kinh. Cái bụng của ông già Tàu chướng lên như phụ nữ mang thai trong khi xác của đứa bé teo lại. Gia đình chủ tàu thắp nhang khấn vái liên tục, mùi nhang u uất phả từng lúc trong khoang

Biển San Hô -4 20.06.2018 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận

Gió biển thổi phần phật, chung quanh tàu là một hình lõm nổi màu tím. Biển màu tím, nền trời màu tím, mây màu tím, chỉ có mặt trăng tròn sáng rợn trên cao. Sao nhiều kinh khủng, chưa bao giờ Biên được thấy nhiều sao như vậy. Cả bầu trời đêm tỏa sáng bát ngát, lồng lộng vần vũ mây và tiếng sóng ào ạt rào rào làm Biên tự dưng quên mất thực tế

Biển San Hô -3 15.06.2018 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận

Tàu thật trở thành Tàu giả, hay Tàu lai trở lại làm Tàu thật? Biên thật sự thắc mắc. Cho đến buổi trưa Mỹ Tho, Biên vẫn tin nó là người Việt, mà chỉ đến buổi trưa này Biên mới ý thức cái tên thật Lưu Gia Biên của nó đầy Tàu, nhưng là một thứ Tàu không được công nhận, giản dị vì là Tàu Quốc gia. Quốc gia?

Biển San Hô -2 11.06.2018 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận

Gần trưa một chiếc Peugeot 504 sơn trắng đỗ trước cổng. Một viên công an mang kính gọng vàng, đeo đồng hồ Rolex và xách cặp táp Samsonite bước xuống nói chuyện với ông Trương Hồng. Sau đó có lệnh tập họp di chuyển. Không khí tự nhiên nao nức cả lên. “Ði, đi… xuống tàu”.

Biển San Hô -1 8.06.2018 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận

Cuối thập niên 70 cùng với những ghe vượt biển mong manh còn xuất hiện những thuyền nhiều tầng được Công an Biên phòng hộ tống ra tận cửa biển, do chính nhà nước đứng ra tổ chức dưới tên gọi Vượt biên Bán Chánh thức. Với chính sách bài Hoa, chính quyền muốn triệt tiêu “đội ngũ Hán gian” nhưng trong thực tế là những gia đình Hoa kiều đã sinh sống nhiều thế hệ trong Chợ Lớn và có cả những thanh niên Việt mua khai sinh Tàu để ra đi.

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 9: Bất Quá Tam 28.04.2016 | Sáng Tác, Tiểu thuyết, Truyện vừa | 0 bình luận

Và lần thứ ba, lần không quyết tâm, không lên kế hoạch. Lão tử thần bước chậm từ ngoài ngõ thảnh thơi vào nhà, từ nhà ung dung vào phòng, từ phòng theo ra bệnh viện, rồi phóc leo lên giường hospice, lão vắt chân thảnh thơi ngồi chờ ngày nhận xác. Lâu lâu, để nhắc chừng, lão giơ búa gõ vào cạnh sườn,

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 1: Madeleine 24.03.2016 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận

nhà việc dập dìu lính tây, xe jeep nhà binh, các chị dập dìu son phấn ra vào, đèn đuốc sáng choang, nhạc tây chộn rộn từ mấy cái máy hát quay tít. Các chị đứng ưỡn ngực trước cửa nhà việc hút thuốc tây phì phèo

Giáo Sĩ 28.09.2015 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Tôn Giáo trong Văn Chương/Nghệ Thuật, Truyện ngắn, Truyện vừa | 1 bình luận Giáo Sĩ

Thời đó, các xóm lương đã gọi giáo đường là Lăng Cha Cả, ai cũng biết giáo sĩ De Rhodes chết từ lâu lắm, vong hồn chưa siêu thoát, còn đợi ngày phán xét cuối cùng chưa xẩy đến, hãy còn quyến luyến Ðông Dương vùng đất ông đã đến truyền giáo và lập chữ viết bản xứ. Tất cả giáo dân kính trọng quyết định của toà thánh, cho phép vong giáo sĩ trở về cai quản địa hạt Cao Bằng, nhưng nhà thờ chính toà đã mục nát lắm.

nhật ký thằng điên- phần 9bis, 10 & 11 29.05.2015 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận nhật ký thằng điên- phần 9bis, 10 & 11

“Nơi ta định đi thì không đi đến và nơi ta định đến thì mịt mờ không thấy đến đâu.

“Đó, ngươi tự biết ngươi đang làm gì và đi và đến đâu rồi đó nhé.

Tiếng nói rớt xuống đáy vực sâu hun hút. Chỉ còn nghe tiếng gió thổi xô vào những gờ đá tảng, tiếng sóng vỗ ầm ì ồ bên dưới. Hắn nhướng mắt nhìn lên, trời đầy những đốm lửa nhỏ li ti. Hắn ngoái dòm xuống dưới, một vũng tối đen đậm, mênh mông.

nhật ký thằng điên- phần 7, 8, 9 28.05.2015 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận nhật ký thằng điên- phần 7, 8, 9

-Ta bay.

-Bay? Bay bằng gì?

-Bằng đôi cánh dân tộc xơ xác của ta.

-Đôi cánh dân tộc – thằng cha bĩu môi – là cái thứ thổ tả gì vậy?

-Là từ một sai lầm nho nhỏ do một chiếc nỏ mà ra.

nhật ký thằng điên- phần 5&6 27.05.2015 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận nhật ký thằng điên- phần 5&6

Chủ nhân đã ra người thiên cổ sau một trận đau đớn ê chề thân xác chảy ra một lớp máu vàng vàng từ ngàn ngàn lỗ chân lông, triệu triệu tế bào. Lớp máu vàng sệt ấy bám trên chăn chiếu, ám vào vách tường, sàn gỗ thành loại mùi lưu cửu xú uế thổ tả muốn nổ tung đạn pháo thần công hai lỗ mũi; ruột gan phèo phổi muốn nhảy tót ra ngoài trốn chạy. Sự tình xú uế bị bít kín sau khi các loại dầu thơm rải khắp nhà

nhật ký thằng điên- phần 3&4 26.05.2015 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận nhật ký thằng điên- phần 3&4

Ngọn gió cụt đầu hiu hắt lướt qua. Bầu trời cao vòi vọi. Chỗ hắn vừa rơi xuống, lô nhô những mái nhà địa phủ, một thành phố ma rực rỡ giữa ban ngày và âm u heo hắt về đêm. Những hàng cây săn lẻ, lệ liễu, những ụ mái vòm cắt tỉa hàng dương lù lù mộ địa đội những chiếc nón khổng lồ. Hắn tự hỏi: Những chiếc nón ụ vòm mái ấy có chở che cho những người bước qua thế giới bên kia và còn lại bên này?

Nhật ký thằng điên- phần 1&2 25.05.2015 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận Nhật ký thằng điên- phần 1&2

Ban đầu hắn cũng có nhân dạng, hình hài, tên gọi. Nhưng thời gian càng lùi về sau thì những thứ từng tồn tại trong con người hắn bắt đầu và từ từ biến mất.

Hắn không còn hình hài, tên gọi, tuổi tác…

Mọi người chung quanh, từ người lớn đến trẻ con, từ những người có danh phận chí đến những kẻ khố rách áo ôm thảy đều nhìn và gọi hắn là thằng điên

Những bài tập viết của tôi – phần II 9.11.2010 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận

Còn Nĩnh với Ngần thì vật mình lên xác mẹ. Lũ nó đau lòng không giống người khác. Mẹ sống cũng đau. Mà chết cũng đau.
Dân làng Dầm đi đưa ma, vừa đi vừa rỉ tai nhau:
– Chết no hơn sống thèm là thế.

Những bài tập viết của tôi – phần I 8.11.2010 | Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận

Cách đây không lâu, khi sắp xếp lại tủ sách cũ, tôi vô tình tìm thấy những bài tập chính tả của mình ngày ấy được cuốn chung trong số vở tuồng do cha tôi chép. Đọc lại những bài tập viết ấy mới hay đây là câu chuyện tình khá lý thú, có liên quan đến đất đai sông núi quê tôi. Mẹ tôi đã ngắt truyện ra từng đoạn để đọc cho tôi chép.

Lớp học cũ 26.03.2010 | Kịch, Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận

HẮN MỘT: Tao mù rồi.
TÔI: Thương mày quá. Nhưng tao không còn biết thương hại nữa đâu. Giúp tao đứng dậy với.
HẮN MỘT: Sao tao phải giúp?
TÔI: Tao bị liệt hai chân.

Xứ động vật màu huyết dụ 25.03.2008 | Chuyên Đề, Cung Tích Biền, Sáng Tác, Truyện vừa | 0 bình luận Xứ động vật màu huyết dụ

Phía núi, giải mây hình người đàn bà nằm vẫn bám theo con tàu đang chạy. Hình người có thay đổi đôi chút, cánh đen của áo mây bung cao lưng chừng trời, cái khăn quàng cổ mây kéo dài về phía sống lưng, như một cái đuôi rắn ám ảnh

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)