Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

con non 21.12.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Con sợ súng. Nhà con treo một khẩu súng, của ông. Con chưa từng chơi súng, chưa một lần trầy da bởi đạn giấy ná chun. Thấy súng là con ôm đầu chạy thật xa, có lúc chui trong chăn, không có chăn thì chui xuống gầm giường, cuộn tròn ngoan ngoãn. Gia đình con không bận tâm về triệu chứng này của thằng quý tử. Theo họ thì đứa trẻ nào sợ súng, sẽ hứa hẹn cho một hiền nhi.

BỮA CƠM TÂY 20.12.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận BỮA CƠM TÂY

LTS: một truyện ngắn lôi cuốn, tinh tế, sâu sắc, và gây bất ngờ – không ở cách viết làm dáng hay những tình tiết nguỵ tạo, không cần những tuyên ngôn, không cần cả “làm mới” theo những hình thức văn chương thời thượng – điều này đòi hỏi một sự tự tin và tinh nhạy bẩm sinh trong việc “rình rập” những ý nghĩ, những cảm giác,

HẬU 19.12.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

– Này Hậu khi làm chuyện với cái ấy của Hậu, thường thường ta và hậu cùng im lặng

– Dạ thưa, im lặng vẫn hơn ạ.

– Tại sao? Ta xem ti vi sex thấy bọn loài người thường rên và rú những lúc như thế.

LAN GIẢ HOA 8.12.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Các thứ ấy chuyển dịch mau lẹ đến nỗi chúng như thể chưa xảy ra, trong phút chốc chúng biến mất và phút chốc sau đó là khoảng trống vắng bằn bặt. Người đàn ông im ngó người đàn bà giống người ta nhìn sững bức tượng. Hai người trong giây lát cùng im ngó nhau, hai bán diện thanh tú, nhất là sống mũi thẳng của họ.

NGÀY HUYỄN TƯỢNG 28.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận NGÀY HUYỄN TƯỢNG

Đi ngang bàn làm việc của bà Nhã, như chiếc bóng anh lướt qua đó, chiếc bóng nhập vào chỗ ngồi, chồng bản thảo đặt sẵn trên mặt bàn, và anh, lúc đó là anh, suy tưởng gì đấy hay không suy tưởng gì hết

DI THÊ 27.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận DI THÊ

Cho đến tận bây giờ, đã hai mươi bảy năm sau, tôi vẫn nhớ cái cảnh tôi rơi xuống từ gác gỗ ngôi nhà đầu tiên của gia đình tôi. Từ khoảng vài năm sau, khi tôi bắt đầu đi học, ký ức về những ngày lên ba cứ chập choạng như những giấc mơ.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 4 23.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 4

Quang điên, nhưng thường rất khó chịu khi có ai nhắc nhở tới điều đó. Anh đã làm nhiều cố gắng để trở lại với đời sống bình thường, chịu khó làm việc, suy nghĩ, sinh hoạt như một người tỉnh. Điều đó không ngăn anh đã và còn đang là một người điên. Mặc dù vậy, cái ngày anh gõ cửa xin tá túc với ba tấm giấy — một của dưỡng trí viện, một của ông chủ Phát Lợi, còn tấm kia là giấy hàng tháng phải ra Công An xã trình diện — Má đã hết sức mừng rỡ.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 3 21.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 3

Vậy là hết. Sáu tháng ở trong ngôi nhà này, đã bắt đầu nghĩ đến một bến đậu, một người con gái, một mái ấm; đã nghĩ đến một vận hội mới vừa mở ra cho cuộc đời mình. Không một điều gì có thực cả. Kể cả Thảo cũng chỉ là một chiếc bóng. Một khoảnh khắc. Tình yêu không thể là khoảnh khắc, phải vĩnh cửu. Thảo chỉ là một ước mơ da thịt.

Đêm Oakland. Câu Hỏi 16.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Đêm Oakland. Câu Hỏi

Tôi nghĩ đến nỗi trơ trọi của Đức và những người bạn của hắn trong cuộc hành trình tìm kiếm một ý nghĩa …. Có khi tôi nợ [Đức] không chỉ một câu trả lời cho cái vấn nạn đã lởn vởn phía trên những ly bia sủi bọt và đĩa tiết canh màu đỏ bầm trong ngôi quán ở cái thành phố chúng tôi kéo đến tối hôm qua.

Cua 15.11.2017 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 1 bình luận Cua

Tôi còn nhớ năm ngoái đưa cả nhà ra bãi biển Redondo. Tụi nhỏ đòi ăn cua luộc, tôi mua cho hết cả nhà, mỗi người một con bự. Nhà hàng phát cho mấy cái búa gỗ và một mớ giấy báo cũ. Chúng tôi ngồi ở chiếc bàn gỗ dài gần mé biển, chỗ người ta đến câu cá, vừa ăn vừa cười giỡn với nhau thật là vui. Vui lắm.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 2 13.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 2

Cần mò về nhà ngay buổi sáng hôm sau, bỗng nhiên lại ngoan ngoãn, dễ bảo như cũ. Má Năm tươi tỉnh lên một chút, tới mấy ngày sau thì Má an tâm hẳn. Không khí trong nhà lại vui vẻ, những buổi cơm chiều lại là những phút họp mặt đầm ấm. Tôi với Cần càng được chăm sóc kỹ lưỡng hơn.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 1 10.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 1

Hồi trước khi bịnh còn nặng, ảnh thường bỏ nhà đi luôn nhiều ngày, lần nào người ta cũng tìm thấy ảnh ở khu đó. Nàng tiếp: Ra khỏi rừng chuối vài cây số có cái nghĩa địa cổ, không biết từ đời nào, dân vùng này không bao giờ dám héo lánh tới.

pianissimo 9.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận pianissimo

Đã có lúc tôi nghĩ, nếu lỡ mai tôi trở thành nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, dàn phím vẽ trên bệ cửa sổ chắc chắn sẽ đi vào huyền thoại. Như ông gì nhỉ, Haendel đó. Ông ta đã trốn trên tầng áp mái, đóng kín cửa, tự mày mò chế ra cho mình cây đàn harpe rồi cứ vậy mà âm thầm tập dượt.

À, RA VẬY 2.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Anh nhìn cây súng đã nạp sáu viên đạn, cài nút an toàn.

Trong ánh sáng vừa đủ soi tường vách một phòng ngủ, anh thấy ra một bờ sông, chọn một thảm cỏ, bình thản ngồi xuống.

VỀ ĐÂU (kỳ 2/2) 30.10.2017 | Truyện ngắn | 0 bình luận

Có người bỏ đi một thời gian, gặp trở ngại hay thất vọng gì đó, khi được chính quyền trong nước khuyến khích, bèn trở về sinh sống. Có người chỉ về vui chơi, rồi lại ra nước ngoài sống cho thoải mái hơn về cả hai mặt vật chất lẫn tinh thần. Có người nhất định không về khi chế độ tàn bạo ấy còn tồn tại. Có người về một lần thôi, rồi đi.

VỀ ĐÂU – kỳ 1/2 26.10.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Căn hộ nằm ở tầng thứ 15 của cao ốc Kim Tơ hay Sea View 26 tầng đứng sừng sững giữa vùng Phước Tĩnh thuộc Long Hải. Ba hệ thống thang máy hiện đại chạy lên chạy xuống liên tục, chứng tỏ hầu hết các căn hộ của cao ốc đều đã có người ở. Từ Bãi Sau của Vũng Tàu, có thể thấy cao ốc đó nổi lên như con quái vật khổng lồ in hình lên nền trời sáng chói gần eo biển cong hình vòng cung.

Mùa đang vào hạ.

Ruồi 19.09.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 2 bình luận Ruồi

Trước tiên phải nói rõ T. không biết nó là thằng hay con. Người thông thái chỉ nhìn nó bay qua là biết ngay đực hay cái. T. không thông thái đến mức ấy. T. gọi nó là con để chiều lòng những người bênh vực phong trào nữ quyền.

SERETIDE 14.09.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận SERETIDE

Ánh sáng lu câm cho thấy ông ta đang lăm lăm trong tay một vật trông cưng cứng, có nòng. Gì đây? Án mạng trong thang máy? Muốn giết người thì cần chi chờ đến lúc cúp điện, bắn sao trúng? Trong một sát-na tôi đánh giá nhanh tình hình. Hăm dọa. Hãm hiếp. Bắt cóc. Cướp có vũ khi. Mấy thứ này phim Mỹ đã khai thác cạn tàu ráo máng, logic nằm ở chỗ vì sao nạn nhân lại là mình chứ?

Trở thành 13.09.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Ông không có lỗi gì cả, ông là người bị tôi lợi dụng.”

Ba và bà ấy tiếp tục nói chuyện như vậy, kẻ ngoài người trong.

“Tôi biết tôi không là gì của cô cả; nhưng cô là mẹ của con tôi.”

“Đứa bé không phải là con ông, ông không hề muốn có nó.”

Tiếng Hót Ngoài Bầu Trời 11.09.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Không blog, chẳng facebook, chối bỏ hội nhóm, khước hết mọi tụ tập, tôi náu mình một chỗ. Biên tập bản thảo qua thư điện tử hoặc bản photo không đòi hỏi lúc nào cũng ở cơ quan, tôi có thể đem việc về nhà hoặc bất cứ đâu miễn xong việc. Làm việc trong tòa soạn nhiều năm, trừ bảo vệ phụ trách xe, ai cũng lạ mặt tôi.

Con Mắt 8.09.2017 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
Con Mắt

Tối nay, một cai tù phá lệ, để hé lỗ nhòm. Tôi chờ một lúc xem chuyện gì sẽ xảy ra nhưng lỗ nhòm vẫn để hở. Tôi nhón gót, nhòm ra ngoài. Một hành lang hẹp, và đối diện xà-lim của tôi, tôi có thể thấy ít nhất hai cánh cửa nữa

218 5.09.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận 218

Vì các tầng không được đánh số, gằm đầu hì hục leo lầu rất dễ lơ đãng không nhận ra mình đang ở tầng thứ mấy, nếu không căn cứ vào dấu vết riêng của từng tấm thảm chùi chân. Hôm nào chủ nhà thay thảm, rất có nguy cơ đi lạc.

vết xước đầu đời 20.07.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 1 bình luận

Buồn cũng được. Đau cũng được. Cứ nghe người ta nói cuộc đời này nọ, đỏ đỏ xanh xanh vàng vàng mà rồi y như chuyện cổ tích, kể xong rồi hết. Cháu không ham làm công chúa, cháu chỉ muốn có cái gì mà cắn một miếng, nhai một miếng. Còn không thì cầm trong tay một chút thử xem sao.

THỊ TRẤN X 18.07.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Anh ngụ trong một căn phòng của ngôi nhà có ba căn phòng. Ngôi nhà mái ngói âm dương thấp xoải, cũ kỹ, hiu quạnh như nơi chốn của nó, một thị trấn của một huyện lỵ heo hút mù bụi, một thị trấn hình như không có tên. Anh chợt nhớ tới một nơi chốn, thị trấn miền đông của nhà văn nọ.

TIỂU THUYẾT “ĐẤNG SƠ SINH” 10.07.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Chính tôi cũng thấy tôi đang ngủ say tít, thấy mẹ đi vào ngồi cạnh tôi cầm tay, cầm chân tôi nắn bóp, xoa xít. Mẹ cúi xuống sát mặt tôi hai lỗ mũi phồng to hít ngửi mùi da thịt ngầy ngậy hơi sữa của tôi. Tôi cũng ngửi thấy da thịt tôi thơm mùi sữa.Tôi nghe thấy bà ngoại nói” khẽ khàng thôi nào kẻo làm nó tỉnh giấc.”

Luyến 4.07.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Hoa hồng luôn có vào mỗi sáng. Tôi không mua hoa ở chợ hoặc qua tay một ai hết. Mồ hôi người khác sẽ làm vấy bẩn cánh hồng, hôi uế luôn chữ yêu nơi cuống tim. Một bông, thêm một bông.

HOÀNG HÔN MƯA 26.06.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn | 0 bình luận

Quán cóc của Ông Già. Chúng tôi, thường xuyên là Hoàng thi sĩ và tôi, chàng tài tử Huy Cường, Bố Già Ngọc Thứ Lang, thảng hoặc có thi sĩ Thánh Ca họ Nguyễn, tài tử kiêm đạo diễn kiêm ông bầu Long Đất, chừng ấy “danh sĩ mạt thời” tụ tập quanh cái bàn gỗ xiêu vẹo. Chúng tôi uống cái- gọi-là-cà-phê

TRÔI VỀ NHẬT BẢN 20.06.2017 | Alice Munro và Thể Loại Truyện Ngắn, Chuyên Đề, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Thực tế là cô và Greg đã uống một ít rượu trong khi cuộc trò chuyện tuy buồn rầu nhưng dễ chịu của họ tiếp tục. Anh mang tới một chai rượu ouzo (5). Cô thận trọng với nó như lúc nào cũng thế đối với rượu, kể từ buổi tiệc với các nhà văn kia, nhưng rồi tác dụng của nó cũng xuất hiện. Đủ để họ ve vuốt tay nhau, hôn hít và đụng chạm. Tất cả chuyện ấy xảy ra bên một đứa trẻ đang ngủ.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)