Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Trích đoạn tiểu thuyết

Hoa Phượng Đừng Đỏ Nữa 30.06.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 29, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận Hoa Phượng Đừng Đỏ Nữa

Cô hiệu chăm lắm. Vẫn họp hành liên miên. Vẫn rình rập cả thầy lẫn trò. Có điều, tỉnh bơ trước chuyện gì thì được, chớ nghe heo kêu, cô chịu không thấu. Biết vậy, mỗi lần cô tập hội đồng hay ban giám hiệu, thế nào cũng có đứa tìm cách xuống chuồng heo, chọc phá cho heo kêu toáng lên.

Thư Nhà 30.06.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 29, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận Thư Nhà

Đây là lá thư con viết riêng cho me, me ạ. Và con xin khai đầy đủ những lời me hỏi: Con vẫn nặng 55 kí lô, hơn tháng trước một ký, vì dạo này phải leo núi nhiều hơn. Ngoài ra, vòng ngực vẫn như cũ, vong eo vẫn như cũ.

Theo lời me dặn, buổi trưa trước khi ăn cơm, con vẫn uống một ống B12 và ăn đủ 4 chén. Tối, con mặc chiếc áo me đan. Áo me đan đẹp lắm. Nhưng me đan dầy quá, thành thử chỉ mặc được một lát là con đã nghe tiếng ve sầu kêu ầm ĩ, y như đang mang cả mùa hè trên mình.

Một Mảnh “Đường Tự Do, Saigon” 30.06.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 29, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Anh trở lại nhà hàng. Đèn bên trong đã tắt. Ở hàng hiên đã có mấy người bụi đời xí phần. Người đàn bà điên đêm nay cũng về đó. Chị ngồi bệt sát tường, lơ láo ngó mấy gốc cây, mấy chiếc xe chạy vụt qua, ngồi ngó hoài không biết mệt …

Mối Tình Màu Hoa Đào 15.06.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 28, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Anh nói thế, có nghĩa rằng màu hoa đào của tôi chỉ là màu bịa đặt. Rằng người con gái đẹp, người con gái tôi yêu tha thiết, mà tôi trở về tìm ở ngôi nhà bỏ không đường Quan Thánh, người con gái mà tôi đã vượt qua bao nhiêu phòng tuyến để lại gặp một lần … cả người con gái ấy cũng bịa đặt hay sao?

Thư Tình Viết Muộn 31.05.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 27, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Đôi mắt sau cặp mắt kính ngước lên. Được quá, tôi thầm nghĩ. Mắt đẹp. Những câu hỏi vớ vẩn hẳn sẽ dễ nghe hơn. Những câu thẩm vấn nghe sẽ bớt gắt gao, những câu gài bẫy sẽ không còn hằn học. Và tôi hẳn sẽ dễ lọt vào cái bẫy dịu dàng của con mắt hiền sau cặp mắt kính hình bầu dục trên khuôn mặt gầy gầy, thon thả; tôi sẽ dễ gật đầu khi bắt gặp cái mím môi nhẫn nhịn của người thiếu phụ. Nhưng tôi tin người đàn bà này sẽ không gài bẫy tôi. Người đàn bà này sẽ không cố tình đẩy tôi vào trại tù năm bảy năm trời.

Thư Tình Viết Muộn – Trích Đoạn Tiểu Thuyết 31.05.2007 | Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Những ngón tay thuôn sựng lại. Bao nhiêu đêm tôi đã chìm vào giấc ngủ với lời ru ngọt ngào của một người đàn bà mới lớn. Ầu ơ, ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi. Cô ấy hay ru con bé Amy như thế. Còn gì nữa nhỉ. Gì mà anh ham vợ bé bỏ bè con thơ.

Khung Rêu 31.05.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 27, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận Khung Rêu

Xong công việc bếp núc, Tịnh trở vào phòng riêng, ngồi lại bên cửa sổ ngắm bông cẩm nhung tím trong chiếc lọ thủy tinh màu hổ phách. Nàng tìm về những mùa xuân xa cũ bên bà mẹ góa bụa tận miền Hà Tiên. Những ngày sống bên mẹ thật vui êm đềm. Tịnh nhìn cuộc đời hấp dẫn như màu giấy hồng đơn gói tiền mừng tuổi trong ngày đầu năm.

Con Suối Ở Miền Đông 15.05.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 26, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Tại sao mày lại khổ sở thế hở cháu? Bác nghĩ đời thiếu gì thằng chó đẻ, đáng bị hành hạ mà chúng nó cứ sống phây phây. Cách ngôn dạy: khổ sở mới khôn ra vì nó là cái lò luyện người. Bác cho là láo toét. Mấy thằng làm cách ngôn có biết khổ là gì đâu. Chỉ ngồi viết láo. Bác già nửa đời khổ sở, cuối cùng thì đi làm sơn đông bôi hề bán thuốc gạo rang.

Vòng tay học trò 15.05.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 26, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Nhưng vực sâu như mở ra dưới chân Trâm, và gió bão vừa bắt đầu chuyển mình réo sôi quằn quại. Không còn một ý niệm nào về thời gian, không gian, tốt xấu, đạo đức hay vô luân ở giây phút hoang mê đó. Nhưng Trâm vẫn còn mong mỗi được giải thoát và lẩn trốn vũng tối ghê gớm này. Sau đó, để làm gì. Tìm về ánh sáng để làm gì, Trâm không biết.

Đẻ Sách – Theo Chân Những Người Tỵ Nạn – Chương 2 30.04.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Trước và trong khi có đời sống siêu thực, nhà văn ăn tim kiêm nhà phỏng vấn cây rừng đã góp mặt trong nhiều sự kiện, tình tiết của cuốn sách mà độc giả đang theo dõi. Chúng ta hãy chân thành cám ơn ông, và nguyện cầu hương linh người quá cố tiêu diêu nơi cõi Phật.
Hạnh phúc và Bất hạnh, cái May và cái Rủi, sự Thành và sự Bại ở đời thực và đời ảo, nơi chữ nghĩa và cuộc sống, có khác chi hai nút Copy và Delete đang đặt cạnh nhau trên màn hình kia?

Những cánh thư thất lạc 30.04.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Vâng, bạn cứ việc nói thế, người Cộng sản là người thông minh vượt trội. Họ có trong tay chương trình vĩ đại. Dự án cho một thế giới hoàn toàn mới mẻ trong đó mỗi người đều có thể tìm ra chỗ đứng của mình. Phe chống đối chẳng có giấc mơ lớn nào, chỉ vài ba nguyên tắc đạo lí, cũ mòn và ngắc ngoải, để vá víu cái quần rách bươm của nền trật tự cũ. Vì thế, chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi kẻ nhiệt tình, kẻ với tinh thần phấn chấn dễ dàng chiến thắng kẻ lừng khừng, nhút nhát. Họ không để phí phạm thời gian và đã nhanh chóng biến giấc mơ của họ thành hiện thực: kiến tạo khu vườn thượng uyển của công lí cho tất cả mọi người.

THUYỀN NHÂN – Trốn Về Dĩ Vãng – Tập 3 30.04.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Một thanh niên quen thân với gia đình, thông minh học giỏi mà bị cản trở không được học lên, phải đi làm thợ xi-măng, chắc bất mãn lắm… Anh đi vượt biên chung toán với cô Ngọc, đánh nhau với cướp nên bị chúng phang côn vào sọ… về sau học tiếng Tây bị ngộ chữ, hóa lẩn thẩn… Mỗi ngày một lẩn thẩn hơn đến chỗ mất trí. Thế thôi… Bách nghĩ chuyện chị kể thật là giản dị.

Theo Chân Những Người Tỵ Nạn – Phần 2 18.04.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 24, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Theo các thày ở trường Đảng – nói với nhau ngoài lớp học mà bọn chị nghe lỏm được – thì chả có quốc gia nào trong 13 nước xã hội chủ nghĩa là con chính thức của chủ nghĩa Cộng sản. Vấn đề là ở chỗ chủ nghĩa Cộng sản không hề có con chính thức! Hoặc là nó giống cụ Ăng-ghen, không có vợ và chả có con. Hoặc nó giống ông Lê Nin, có vợ mà không có con. Hoặc nó giống Bác Hồ không vợ mà có con đồn thổi.

Saman 30.01.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 22, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi thật là con cháu của người tí hon. Tôi từng sống ở một trại toàn phụ nữ nơi trẻ con đứa nào cũng nhảy múa. Chung quanh trại là những đồi có những người khổng lồ sinh sống: con yêu tinh với cái quai hàm lồi, con yêu tinh với mái tóc bốc cháy, con yêu tinh màu xanh, con yêu tinh với cái mũi hình cà tím, con yêu tinh với cái mũi hình cà rốt, con yêu tinh với cái mũi hình củ cải.

CHÍN CHỮ CỦA NÀNG 27.01.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 23, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi cất giữ chín chữ ấy trong một cái bình ảo thuật và đậy nắp lại, cùng với thời thơ ấu mới lớn ở Việt Nam. Đồng thời, tôi tiếp tục chờ đợi, hi vọng sẽ gặp một người nào gọi tôi là Đệ Nhất Phu Nhân. Tôi không bao giờ gặp cả.

Đẻ sách – Theo Chân Những Người Tỵ Nạn – Phần 1 27.01.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 23, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Từ đây nhà văn ăn tim – ông Thomas Stone – hầu như trở thành một người quan sát, không là người viết sách nữa. Ở chương này, ông hành nghề của mình, một nhà báo chuyên làm phỏng vấn.

Tình Yêu Ban Đầu 20.01.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 22, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi nhận ra mình không thể trở thành đàn bà của bất cứ người đàn ông nào, kể cả anh; tôi phải sống liên thông với thế giới, khai thác và tận dụng sức mạnh của mình để theo đuổi ý tưởng, ý tưởng là không một người đàn ông nào biết sanh sản. Tôi biết là mình đã tìm được đức tin chân chính.

Trốn chạy 13.01.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 21, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
Trốn chạy

Những khung cửa sổ to tướng dựng nên vách tường nghiêng hướng nam của căn nhà. Sylvia ngước lên và bị choáng ngợp bởi ánh dương ẩm hơi nước vừa ló dạng – hoặc cũng có thể cô bất ngờ bởi hình ảnh của Carla, chân trần, tay trần, trên chóp thang, khuôn mặt viền vòng những lọn tóc màu hoa bồ công anh còn quá ngắn để tết thành bím.

Những mảnh đời trong Thế Giới Đã Biết 16.12.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 17, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

“Tối hôm đó Caldonia chịu cho Moses ngủ với cô lần đầu tiên từ khi ba người nô lệ mất tích. Anh vẫn thèm khát qua đêm trên giường với cô và anh nói hẳn với cô điều này, nhưng cô vẫn chỉ để anh ôm dưới sàn và không nói gì sau đó. Rồi anh hỏi: “Chừng nào em mới thả tự do tôi?”

Đang Uống Cà Phê Ở Nơi Khác 16.12.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 17, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Heidi bắt đầu ngủ lại ở phòng tôi. Có khi cô ngủ trên sàn nhà; có khi chúng tôi nằm ngủ chung như cá mòi, hai bàn chân tôi ngang với đầu cô, đến khi cô than phiền là bàn chân tôi đang “chế giễu” cô. Cuối cùng, đến khi chúng tôi ngủ ngang mặt nhau, cô nói, “Như vầy tốt hơn nhiều”. Cô nằm gần tôi đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi kem đánh răng của cô. “Tao thích tóc mày,” cô bảo tôi, rờ rẫm nó trong bóng tối. “Mày nên để tóc duỗi xuống thường xuyên hơn.”

Đẻ sách 9.12.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 16, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Từ lâu, Chun Hey Gyo đã là một cô gái không xấu, dáng mỏng như lá bài, kiểu đi hơi có vẻ nghiêng dẫu đôi chân rất thẳng. Rõ ràng là, theo thuyết tương đối, mặt đất dưới chân Hey Gyo phải bị nghiêng như thế nào đó mỗi lúc cô rảo bước. Khi trái tim của Hey Gyo được ăn, cô 25 tuổi….

Những Bài Tình Ca 2.12.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 15, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Tiếng vang dội của âm thanh đó len lỏi ngọt ngào, mềm mại, tác động như một sự xoa dịu nơi bộ phận bị siết chặt nhất bên trong trái tim tôi, giúp các nút thắt lỏng ra. Giống như một luồng sóng biển, và tiếng cười của những người tôi đã gặp ở khắp mọi nơi, những người tôi quen biết thân thiết và nay đã chia xa, và như loại từ ngữ những người đó đã nói với tôi, và tiếng kêu rên của con mèo tôi đã đánh mất, và như sự hỗn hợp của tất cả những âm thanh nền reo vang ở nơi chốn thân thương nhất của tôi, một nơi xa xôi, một nơi đã không còn tồn tại, và hệt như sự ồ ạt của những hàng cây vút qua đô…

Tử Tội Trên Dòng Kinh 18.11.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 13, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Thanh mã tấu được rút lẹ ra. Bất chợt đầu nạn nhân từ phía sau ngẩng lên từ từ rồi gục xuống phía trước thẳng góc với thân người. Hình như còn sự cố gắng trong cõi tối tăm, nhiều lần kẻ hấp hối cố nâng đầu lên, nhưng chỉ nửa chừng, chiếc đầu lại được để cho tự do rơi xuống. Từ miệng vết thương, những hơi thở cuối cùng chậm, đột ngột làm sủi những bọt máu và phát ra tiếng kêu khò khè, đứt đoạn của người lên cơn suyễn.

Mặt Trời Mù 11.11.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 12, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Họ đâm lo lắng thêm, nỗi lo của mình và thêm cả của người thân vừa gặp gỡ nữa. Không gặp nhau họ còn yên tâm hơn, lòng còn nuôi chút hy vọng là những người kia đã tìm thấy công việc, có cơm ăn, và nếu không may, cả ngày không có việc làm, họ trở về ăn mớ cơm của người có việc mang về.

Mắt Trời Mù – #11 4.11.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 11, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

Như lệ thường, từ mờ sáng, chị đàn bà có sạp vải ở chợ Thủ Đô ra dọn hàng sớm, phát giác thi hài của lão ăn mày nằm chết cong queo trong một góc, trên sạp hàng của chị. Ở chợ Thủ Đô không ai còn lạ gì lão ăn mày. Không biết lão từ đâu đến, nhưng lão có mặt ở đây đã mấy năm.

trích: Di Sản Của Sự Mất Mát 4.11.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 11, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Niềm mơn trớn của sương mù lùa vào trong tóc cô hình như có linh tính, và khi cô đưa ra những ngón tay, hơi nước nhẹ nhàng nâng lên và ngậm trọn lấy chúng. Cô nghĩ tới Gyan, ông thầy dạy kèm toán lẽ ra phải mang cuốn đại số học đến khoảng nửa tiếng trước đây.

Những tấm ảnh bị mất 28.10.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 10, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Hồi tôi mười một tuổi tôi đã làm một việc không thể tha thứ được: tôi đã đốt những tấm hình của gia đình tôi. Thời đó chúng tôi đang ở Sài Gòn, và khi xe tăng Việt Cộng lăn bánh tới sát thành phố, mẹ tôi, sợ đến phát điên, ra lệnh cho tôi tiêu huỷ mọi thứ có thể mang lại tai hoạ.

Tôi là cái thây ma 21.10.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 09, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Giờ đây tôi chỉ còn là cái thây ma, cái xác chết nằm dưới đáy giếng. Mặc dù tôi hít vào hơi thở cuối cùng cách đây khá lâu và tim tôi đã ngừng đập, không ai, ngoại trừ tên sát nhân đê tiện đó, hay biết chuyện gì xảy đến cho tôi. Cái thằng khốn kiếp, gã bấm mạch tôi, nghe ngóng…

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)