Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Tiểu thuyết

Con Ve Sầu (7/7) 21.01.2010 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Oanh không ngừng quan sát cậu bé và Olivia. Truyện phim của nàng được thể hiện, bắt đầu sống. Đây có cậu bé, có hình nộm, có cô gái, có lẽ tình yêu. Rồi sẽ có người đóng vai Đởm, Mây, Loan… Ngay cả các lời nói bị cắt đứt, ngập ngừng, không đầu đuôi, không thứ tự thời gian và lý lẽ, cũng có thể diễn tả một cái gì ngoài tiếng nói, ngoài hình ảnh. Sẽ có người hiểu?

nuôi sẹo 20.01.2010 | Đọc và Đọc lại, Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Nguyệt san Tình Thương, Tiểu thuyết | 0 bình luận nuôi sẹo

Lửa mồi thuốc thứ ba chưa tàn trong nõ điếu, Nuôi Sẹo đã lờ đờ đôi mắt. Gã bỏ vội xe điếu xuống, mắt trợn lòng trắng, tay run run nhóm chuồn chuồn. Rồi cái sẹo nhợt, gã ngã quật xuống nền đất thành một đống thịt thở khò khe rung chuyển hỗn độn, oằn oại từ đầu đến chân. Nước giãi té xùi ra bên mép, trên hai môi lập bập, xám xịt ….

Con Ve Sầu (6/7) 16.01.2010 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

– Cô dùng phản ảnh của các tấm gương để làm lạc đường câu chuyện, cả độc giả lẫn nhân vật, họ không biết họ là ai, họ vào trong truyện, họ là nhân vật và họ ra khỏi truyện, họ trở thành người thực. Có lẽ cô đang viết ký sự? Nhật ký? Phóng sự?

Con Ve Sầu (5/7) 14.01.2010 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi đã hoàn toàn bị quyến rũ bởi Loan, dĩ nhiên, vì Loan xinh đẹp và vì Loan “nhìn” thấy tôi, tôi không còn là một cái bóng qua cửa sổ, tôi có hình, có thể, như mọi người. Cô đơn trong bao nhiêu năm trong tù, tôi không quan niệm được thế nào là hạnh phúc. Khó mà làm cho Loan hiểu rằng 17 năm trong hầm tối đã nhân lên hàng trăm lần cái thú được Loan nắm tay

Con Ve Sầu (4/7) 12.01.2010 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi cầm máy nói, như sắp uống một thuốc độc êm ngọt, tôi bấm các số vội vàng để không thay đổi ý kiến nữa, tôi gọi Mây, vợ sắp cưới của tôi. Mây cũng là một tên hiếm như Ve Sầu, nghe nhẹ như mây, dịu như gió. Tôi yêu Oanh, nhưng sẽ cưới Mây, éo le, lủng củng như hành trình của tôi.

Con Ve Sầu (3/7) 9.01.2010 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Oanh trở về quá khứ trong đó không có tôi, nhưng vẫn áp mông nàng vào bụng tôi, như muốn định rõ tôi, tôi tái tạo tôi trong trí nhớ nàng. Tôi có ảo tưởng đang sinh ra lần thứ hai, đang dự vào sự tái sinh của chính tôi, khi tôi thoáng thấy đôi mắt tím đen của nàng nhìn vào vô tận. Dưới phố, bên kia đường, cô gái vẫn hát bằng một giọng cao vút.

Con Ve Sầu (2/7) 7.01.2010 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi ngắm khuôn mặt nàng trong bóng tối, khuôn mặt thanh và đẹp, như tất cả các cô gái thời này, như là vừa mới ra từ một tạp chí thẩm mỹ. Tự nhiên tôi thấy nhẹ nhõm cả tâm hồn, vì không bao giờ tôi sẽ mất nàng, vì còn bao nhiêu cô gái gần hoàn toàn giống nàng trên trái đất này.

Con Ve Sầu (1/7) 6.01.2010 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Và tôi nhìn phía đằng xa một đàn con gái đang nhịp nhàng chạy, người này lẫn vào người kia, thành một khối uyển chuyển. Họ đều trầm xuống, như trong một giấc mơ lạ lùng. Chân, tay, đùi họ mạnh mẽ căng ra, co lại trong nhịp chạy, nổi bật các bắp thịt, họ cười nói vui vẻ tắm trong ánh nắng còn âm ấm. Tôi biết họ, như người ta biết nhau trong một giấc mơ dù chưa bao giờ gặp nhau, nhưng đối với họ tôi chỉ là một đồ chơi

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 14) 15.07.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 30, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Tôi hỏi lại: “Cô nghĩ tôi đã giết người thật sao”? Cô nói: “Biết đâu tôi sẽ chẳng là nạn nhân của ông”. Tôi bảo: “Cô đánh giá tôi hơi cao. Tôi luôn luôn là kẻ bị giết”. Chờ cho cô thấm hết điều tôi muốn nói, tôi tiếp: “Nhan sắc phụ nữ là điều tối thượng, cô còn có sự thông minh của một nghệ sĩ. Đấy lại là một tối thượng khác. Cô có quan tâm đến những vấn đề nữ quyền không?”

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 13) 30.06.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 29, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Cụ tổ nhìn thấy cả cái hay và cái dở của ông Lục trong việc cứu người, ông phát tâm đại nguyện học nghề thuốc đến nơi đến chốn. Cha của Phụng được thừa hưởng những tinh hoa của tổ tiên, vừa có cốt cách ôn nhu của một thày thuốc vừa có chất lãng tử của một hào kiệt.

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 12) 15.06.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 28, Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Ít nhiều dì cũng đang được hưởng một thứ tự do khác, độc lập trong cái gác xép bé xíu ở giữa một thành phố xa lạ. Cho mình là người có vai vế lớn, dì tự nhiên thoải mái. Tôi cũng muốn dì hòa đồng với chúng tôi. Nhưng tôi không thích dì ở nhà mà không mặc áo lót.

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 11) 31.05.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 27, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Cô còn nói có một thứ y học tâm linh cũng như có một thứ y học tình dục. Tôi bảo bé con đừng có xạo sự. Cô cười nói: “Phụng cũng từng là người bán thuốc đó nhe.” Tôi bảo tôi nhớ điều ấy, nhưng đừng nói như một con mẹ nạ dòng. Cô giận bỏ cơm.

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 10) 15.05.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 26, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Làm tình và vẽ. Tôi cởi truồng cầm cọ. Màu sắc trong tranh tôi rừng rực. Ðôi khi tôi quẹt sơn lên cả người Phụng. Tôi vẽ những giấc mơ của con người. Tôi để Phụng tùy thích lăn người trên sơn ướt. Tôi hòa trộn Phụng, tôi, mồ hôi và nước nhờn vào tranh. Da bụng của Phụng mỗi ngày một căng phồng lên, láng bóng.

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 9) 30.04.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Tôi gọi Phụng. Cũng im lặng. Tôi nói vọng vào: “Nếu anh không mở cửa, tôi kêu công an.” “Chờ chút,” tiếng anh Đức. Vài phút sau, cánh cửa sắt được kéo lên. Tôi xông vào bên trong. Phụng đang nằm trần truồng trên ghế gội đầu, có vẻ như hôn mê. Tôi gào lên: “Anh đã làm gì nó?” cùng lúc tôi cầm cây kéo.

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 8) 18.04.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 24, Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Thú thật, tôi không hiểu điều gì nơi cô khiến tôi phải thương xót hay mê đắm, ngoại trừ cái màu da đen rất Miên của cô. Tôi hoàn toàn không có một chút ý thức nào về màu vàng của da mình, nhưng màu đen làm tôi nghĩ đến một da màu khác. Và nó quyến rũ tôi vì sự khác biệt đó. Hơn nữa, ở cô, tôi cảm nhận được một thế giới khác, không phải thấp kém mà là nguyên bản.

đi tới cuối đường rồi … (Kỳ 7) 27.01.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 23, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:

Tôi bảo tôi không muốn sống với ông nữa, nhưng tôi sẵn sàng nuôi đứa bé với điều kiện nó không phải là con hoang của ông. Ông ta hỏi tôi tại sao không cho ông nhận con? Tôi bảo: “Ðó không phải là điều ông muốn sao? Vả lại, tôi cũng không muốn mang tiếng nhục”. Nhưng rồi ông vẫn tiếp tục làm nhục tôi lần thứ hai khi ăn ở với một cô gái khác ngay dưới chân núi.

Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 6) 20.01.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 22, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Căn nhà đó mụ bán đi, dắt mấy đứa con phiêu bạt như một cách trả thù ông, kể cả việc mụ đem Tiểu Phụng bán trinh. Mụ hận ông nhưng báo oán trên cuộc đời con bé. Không muốn có bất cứ một đòn thù thâm hiểm nào nữa đến với Tiểu Phụng, ông quyết định nói sự thật với con và mang nó về.

đi tới cuối đường, rồi … (Kỳ 5) 13.01.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 21, Dịch Thuật, Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận đi tới cuối đường, rồi … (Kỳ 5)

Con Múp gọi điện thoại báo tin cho tôi xuống nhà thương Rạch Giá. “Tiểu Phụng sắp chết”. Tôi hỏi có chuyện gì vậy? Nó không nói, chỉ bảo: “Ông phải xuống. Nó cần ông”.
Chuyện tồi tệ hơn tôi tưởng.

Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 4) 6.01.2007 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 20, Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi không biết có những cửa ải nào con người đi qua mà không phải sợ hãi. Chân tay tôi bủn rủn khi bước vào cửa khách sạn, tôi run run hỏi người quản lý cho tôi lên phòng. Dường như đã được dặn dò trước, cô ta tỉnh queo bảo “lầu hai”, không cần biết đến nỗi sợ hãi của tôi. Tôi đang bước qua một khúc rẽ của cuộc đời.

Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 3) 30.12.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 19, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi thật sự cảm thấy áy náy khi Tiểu Phụng ra đi mà không chào tôi. Nhưng mặt khác tôi lại cảm thấy nhẹ nhàng, ít ra mình đã không gây ra điều gì oan trái. Tôi nghĩ tôi có thể sống bình thường với những cô gái bình thường, khi tôi cần. Những bức tranh tôi vẽ càng ngày càng tồi tệ. Một sự lập lại buồn nản. Những mảng màu không âm vang.

Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 1) 16.12.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 17, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tất cả những điều tôi đã biết về Tiểu Phụng chỉ là một lý lịch mơ hồ. Mười bảy tuổi, mồ côi cha mẹ, sống với một người nhận là dì, nhưng thật ra chỉ là một bà chủ keo kiệt mà ra vẻ nhân đức. Đây là một trong những lý do tôi đã muốn mang cô ấy đi. Bởi vì tôi tin rằng tôi là một người nhân đức thật sự mà không cần phải chứng minh bất cứ điều gì. Ngay khi nhìn thấy Tiểu Phụng lần đầu và nghe cô ấy nói “Mời ông uống nước cho mát. Ông không cần phải mua thuốc đâu”, tôi đã cảm thấy nỗi gay cấn mông muội của lòng tử tế.

Về nhà / Going home 9.09.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 05, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi đã trở về nơi tôi từng sống với bố mẹ và những đứa em. Căn nhà ấy giờ đây không còn nữa. Nó đã thuộc về một ai đó, tôi không biết. Điều chắc chắn nhất là tôi đang bước lên chiếc cầu thang gỗ. Phía dưới, đứa em gái áp út nằm ngủ trên ghế bố sau quày hàng. Mẹ tôi nằm ở chiếc giường phía trong…

Cấy Óc 10.08.2006 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 01, Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận Cấy Óc

Dựng lại một người đã chết là điều khó làm.

Vào đúng ngày giỗ năm ngoái của ông ngoại thì tôi nẩy ra ý định dựng lại ông. Ý tưởng này nằm ẩn sâu trong tiềm thức đã lâu, đến ngày giỗ chợt bộc phát như một tai họa không cách nào ngăn cản. Những ý tưởng có tính cách tai họa khi chúng ta không thể nào làm chúng biến đi, như một vết mực hay vết máu.

Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 2) 23.12.2005 | Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 18, Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Con Múp kể với tôi về chuyện lão bảo vệ đã dụ nó như thế nào. Ông ta vẫn cất giấu hàng giùm nó và đôi khi cho nó tiền. Bù lại nó cho ông bóp vú. Ông ta muốn tụt quần nó nhưng nó không chịu. Vài phút trong văn phòng thì không thể làm gì hơn. Ông ta hẹn nó buổi tối đến, nhưng nó chỉ khất lần. Nó bảo muốn dành cái của nó cho một người yêu thật sự.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)