Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Tiểu thuyết

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 9) 6.11.2018 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi không văn minh văn miếc gì cả. Muôn đời tôi vẫn là Thằng Bờm. Cũng như chị Dậu, muôn đời vẫn là chị Dậu. Nhưng tôi không ăn bánh vẽ như chị Dậu. Chị Dậu vẫn ngây thơ vác đơn đi kiện. Nếu là tôi, tôi cho nổ mìn nhà bọn ăn cướp. Đừng hỏi tôi tại sao vào hùa với bọn ăn cướp?

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA Tiểu thuyết NGUYỄN VIỆN (kỳ 8) 1.11.2018 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Sáng nay ở Hà Nội, Bộ Văn hóa và Mr. Thời Vụ đã chủ trì cuộc họp báo giới thiệu bộ hài cốt hóa thạch tìm thấy ở Phú Thọ được cho là của Hùng Vương thứ 18, cùng với một vài di vật khác chôn chung trong hang đá vôi, gồm đầu voi chín ngà và chân gà chín cựa, đây là hai trong số những lễ vật xin cưới Mỵ nương Ngọc Hoa của Sơn Tinh.

Việc công bố kết quả khai quật này làm hồi sinh niềm tự hào dân tộc vốn đã tan rữa trong đầm lầy kiệt quệ của nền kinh tế vá víu định hướng xã hội chủ nghĩa.

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 7) 26.10.2018 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 7)

TÔI KHÔNG VÀNG, KHÔNG ĐỎ.

Và tôi thấy mình là một thằng Bờm, đứa con hoang của nhân dân, mạnh mẽ và mong manh. Tôi cũng thấy mình là đứa con vô thừa nhận của Phú …

đẻ sách – chương 3: diễn đàn tóc (kỳ 2) 11.10.2018 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Trang giấy của Nhà thơ Tự-ăn-tóc trở mình, bắt đầu lại muốn cong cong. Chúng nói với nhau lần thứ 101, tất nhiên bằng ngôn ngữ của giấy (đừng nhầm với ngôn ngữ trên giấy!): “Thiệt không gì ngán bằng việc phục vụ các tay chủ đã hiền lành lại chậm lụt.” Ngón tay út nhà thơ bèn buông các sợi tóc và khỏa thân trong không trung…

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 5) 10.10.2018 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi nhìn thấy phía trước, 15 năm sau.

Trong một nhà hàng Ý. Bất chợt một cô gái khá đẹp gọi “Anh” trong lúc tôi đang len qua các dãy bàn đến chỗ toilet. Tôi nhìn …

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 4) 5.10.2018 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi nói, “Anh nghĩ tinh thần quốc gia sẽ đến một lúc trở thành lỗi thời.”

“Với nhiều người thì tinh thần quốc gia đã thực sự lỗi thời. Bởi tinh thần quốc gia chỉ là một chiêu bài dễ kiếm ăn nhất cho bọn buôn máu người.” Cô nói.

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 3) 27.09.2018 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận


Thêm một người trong số những người tôi biết thuộc phong trào sinh viên tranh đấu trước 1975 vừa chết. Anh vốn là quá khứ và chỉ gìn giữ quá …

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 2) 17.09.2018 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi đã từng ở nơi không mưa, không nắng, không ngày, không đêm, không tiếng động. Nhưng bóng tối tràn ngập. Đó là phòng biệt giam dành cho tù chính trị. Chỉ có một lỗ nhỏ để đưa cơm vào, nằm sát đất. Tiếng trái tim tôi đập, tiếng tôi thở là những âm thanh duy nhất để tôi thấy sự sống. Tôi đã ở đó không biết bao nhiêu ngày. Thời gian chỉ là khoảng trống.

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 1/9) 9.09.2018 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tự do à? Cũng không phải, vì tự do hay không là một ý thức hay trạng thái nội tại. Bản thể hay chữ “OM” thần thánh? Ồ, đấy là điều tôi không quan tâm. Quả thực, tôi không thể nhớ mình đã mất chữ gì, ở đâu, khi nào. Nếu không có nó tôi chết mất. Vì thế, gặp ai tôi cũng muốn hỏi như hỏi thượng đế, “Sao ông ăn cắp chữ của tôi?”

Bờ Bên Kia- Chương 19: Phần kết (2) 30.06.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Vi đi chân không trên thềm, lần mò đến bên bàn ăn, mắt đăm đăm nhìn vào giá treo dao. Cặp mắt Vi trong veo hướng về những con dao sắc. Đừng. Đừng, Vi ơi. Tôi sợ hãi kêu thầm. Bàn tay xanh xao có những cái ngón thật dài như tay quỷ lần trên giá, tìm đúng con dao cắt cà chua. Nàng từ từ rút nó ra, đưa lên ngang tầm mắt. Dưới ánh trăng đôi mắt của Vi trống rỗng vô hồn thật dễ sợ.

Trong một phút bất ngờ, Vi đâm mạnh con dao xuống mặt bàn

Bờ Bên Kia- Chương 18: Phần kết (1) 22.06.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Người đàn ông bất chợt ngẩng đầu lên. Ánh mắt hung tợn lóe lên trên bộ mặt nhăn nheo tàn tạ. Tôi giật mình lùi lại. Nhưng điều đó chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi. Nó thoáng qua rồi lập tức biến mất, nhanh đến độ tôi đâm ra nghi ngờ cảm giác của mình. Bộ mặt người đàn ông trước mặt tôi vẫn ngu dại, ánh mắt đờ đẫn vô tri. Tôi thì thầm:

“John, ông có nhận ra tôi không? Thằng nhỏ Thomas ngày xưa đây.”

Bờ Bên Kia- Chương 17: Qua nửa dòng sông 15.06.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Con bé này biết cả từ giở giọng Nghệ. Ừ, chữ Nghệ bây giờ mang nghĩa chung là lưu manh, lường gạt, côn đồ. Bọn trẻ từ quê nghèo kéo sang hàng đàn hàng lũ, làm gì có tiền mà mua chồng. Đám mua chồng mua vợ là đám buôn bán có tiền, hay con cái bọn cán bộ tham ô trong nước cần cái quốc tịch Đức để tẩu tán tài sản ra nước ngoài

Bờ Bên Kia- Chương 16: Phần tàn 9.06.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Trại dưỡng lão Abensberg SH nằm giữa vùng núi đồi cạnh biên giới Tiệp. Nó hoàn toàn không có tên trên bản đồ hay trong danh sách những viện dưỡng lão của miền Đông Âu.

Thám tử Bartmann chỉ vào một chấm đỏ trên màn hình:

“Đây là tọa độ do máy định vị của chúng tôi ghi lại. Từ trung tâm vùng đồi núi Breitenbrunn, đi về hướng đông, mười tám cây số. Có khoảng mười người già bị bỏ quên trong cái xó xỉnh này.”

Bờ Bên Kia- Chương 15: Hỏa lực miền Đông 1.06.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

muốn tìm ai bên phía Đông này cứ tới Đồng Xuân Center mà hỏi. Đó là khu chợ trung tâm, niềm tự hào của cộng đồng người Việt gốc Bắc tại Berlin. Max thường nói đến nó như một trong những điểm nóng của thành phố về ẩm thực phương Đông, hàng hóa không nguồn gốc, dịch vụ massage, cắt tóc làm móng tay, dịch vụ chạy thuế chạy giấy tờ và cả môi giới tình dục.

Bờ Bên Kia- Chương 14: Phần Tận 24.05.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Anni đang đứng bên bếp lò, loay hoay với cái chảo có vài miếng dồi rán. Cô mỉm cười ngập ngừng khi thấy tôi bước vào.

“Anh ăn sáng nhé, tôi còn một ít dồi tươi.”

Tôi ngượng ngịu lắc đầu. Chẳng ai bịn rịn ăn sáng với gái làng chơi bao giờ. Nhưng tôi mắc nợ Anni một đêm không mộng mị.

Bờ Bên Kia Chương 13: Dặm đường truy sát 18.05.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi tìm thấy con dao nhọn nằm trên mặt bàn bếp, cắm giữa trái tim tương cà chua. Những chùm lon báo động vẫn treo trên tường. Kẻ nào đó đã vào đây và lách qua được những sợi dây vô hình trong đêm. Hắn lấy đi con dao dưới gối tôi và mang xuống bếp. Kẻ nào đó đã đến gần tôi trong giấc ngủ, đã quan sát việc làm của tôi suốt những ngày qua.

Suy nghĩ kỳ lạ lại tràn ngập trong đầu, tôi ngẩn người ra, bỗng rồi hiểu được một điều tăm tối. Rất tăm tối.

*

Bờ Bên Kia- Chương 12: Phần diệt 11.05.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Một cô gái điếm rẻ mạt trong xó xỉnh Nollendorfplatz phải khó khăn lắm mới nướng được ổ bánh táo. Bánh hơi khô. Chắc là miếng bánh cuối cùng.

“Cô làm bằng táo gì?” Tôi rụt rè hỏi

Bờ Bên Kia- Chương 11: Đòn chân sát thủ 4.05.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Ba Jemes là người Việt, mẹ là người Đức. Những sinh viên ưu tú người Việt được chính quyền Việt Nam Cộng Hòa cho sang châu Âu du học, chẳng biết trúng gió gì mà lại phất phơ theo cộng sản. Hội đoàn chống cộng mút mùa của ba choảng nhau với chi bộ thờ ma cộng sản suốt hai mươi năm liền, bằng miệng, bằng chân ghế, bằng cà chua…

Bờ Bên Kia – Chương 10: Phần hủy 27.04.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Có đàn thiên nga nào về ngang căn nhà cũ, nghe tiếng đàn lầm lạc Tschaikowsky. Có mùa mưa nào về ngang vườn cũ, buông giọt sầu lên những lùm hoa tím dại. Tôi lùi lại, lùi lại, cho đến khi lưng mình đụng vào thành quá khứ.

Bờ Bên Kia- Chương 9: Cảnh sát liên bang 20.04.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

“Cả ba vết cắt đều như một, không sai một ly”. Tôi rùng mình nghĩ đến cảnh về đến nhà, và phát hiện một sự xáo trộn nào đó, hay thêm một hình ảnh đe dọa khác được vẽ lên tường. Ai có thể ngủ trong căn hộ khi biết rằng đêm qua có kẻ lạ mặt đi ngang dọc khắp nơi. Có khi hắn còn mò vào phòng ngủ giữa lúc tôi đang say giấc li bì.

Bờ Bên Kia – Chương 8: Phần điên 14.04.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

thường người ta vẫn nghĩ, người mẫu không cần đến tri thức, cô ta chỉ cần trẻ đẹp, kiên nhẫn và chịu cởi bỏ áo quần. Nhưng giữa hàng ngàn đứa con gái tuyệt đẹp, phải có những yếu tố khác thường mới tách được mình ra khỏi đám đông mà trở thành cái bánh ngọt. Natalia không hề có những yếu tố khác thường. Cô ta có một mẫu số chung của cái đẹp và mẫu số riêng của sự may mắn

Bờ Bên Kia- Chương 7: Ánh mắt tử thi 6.04.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi tiến tới gần, nhìn xuống khuôn mặt nạn nhân, bỗng thấy choáng váng. Dường như tôi quen cô ấy. Khuôn mặt người phụ nữ trẻ bị biến dạng vì xung huyết, rất khó gợi lại hình ảnh khi còn sống. Cặp mắt trợn trừng ngầu đỏ. Trán và quầng mắt có những vết bầm. Lưỡi thè ra. Cổ họng hiện rõ vệt tím đỏ kéo ngang và bốn đốm tròn màu đỏ. Nhưng rõ ràng tôi đã từng gặp cô ấy, ở đâu đó và chưa lâu.

Bờ Bên Kia- Chương 6: Phần độc 2.03.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận Bờ Bên Kia-  Chương 6: Phần độc

Khi tiếng ngáy của Moni kéo từng tràng dài trong phòng ngủ thì cái bóng khô cứng của bà ấy lượn lờ trong khu vườn hương thuỷ thảo. Mùi hương thuỷ thảo ngọt như vanille bay vật vờ, bay vào tận phòng ngủ làm tôi hoang mang. Cái gì là thật, cái gì là giả? Tiếng ngáy, cái bóng? Mùi tử đinh hương giữa mùa đông? Tất cả những thứ kỳ quái này đều là sản phẩm điên loạn của Moni.

Bờ Bên Kia – Chương 5: Áo lụa Thượng Hải 16.02.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Ừ, thì Chấn có cặp mắt đen thẫm và khuôn mặt kiểu Á Châu rất đẹp. Gã nhìn tôi cười, bất chợt tôi cũng cười đáp lại. Nụ cười của Chấn rất điệu đàng, hao hao như nụ cười của mấy nam tài tử Hồng Kông hay Hàn Quốc gì đó. Những khuôn mặt hay xuất hiện trên màn ảnh DVD nhà mạ, tôi cố nghĩ như vậy. Mép môi bên trái của Chấn hơi trễ xuống mang một chút mỉa mai giễu cợt rất điện ảnh. Mà tôi thì không thích ai đóng phim giễu cợt mình.

Bờ Bên Kia Chương 4: Phần sâu 9.02.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Một đứa trẻ năm tuổi tên là Thomas, buổi sáng tìm thấy xác mẹ trên giường. Con dao cắt cà chua đâm xuyên qua ngực trái. Chỉ có hai người hiện diện trong đêm xảy ra án mạng và toà án đã kết tội John Gellert. Không ai nghĩ rằng, một đứa trẻ năm tuổi có thể giết chết mẹ mình, trừ một người

Bờ Bên Kia- Chương 3: Ngôi sao cô đơn 2.02.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Ba mạ tôi và những người đồng hương phát hiện ra mối tình đầu của tôi và họ phẫn nộ treo cổ tôi lên. Chắc họ muốn tôi là tấm gương cho những đứa trẻ khác. Hay họ muốn họ là tấm gương cho những người lớn khác. Hay họ muốn cộng đồng này sẽ là tấm gương cho những cộng đồng khác. Hay họ muốn người Việt mình làm tấm gương cho những dân tộc khác.

Bờ Bên Kia- Chương 2: Phần mộng 26.01.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

“Robert, người ta có thể giết người trong giấc mơ.” Câu nói khủng khiếp đó mở một con đường đi vào vùng tăm tối của ký ức và huỷ diệt cả phần đời còn lại của tôi.

Một đêm nào đó trong bóng vô thức, tôi sẽ giết chết Vi bằng con dao răng cưa cắt cà chua.

Bờ Bên Kia- Chương 1: Bóng tối ban mai 19.01.2017 | Sáng Tác, Tiểu thuyết | 0 bình luận

Tôi chơi squash, bởi vì đó là môn thể thao của sự cô đơn và dối trá. “Täuchung” là ngôn ngữ của squash, có nghĩa là sự lừa gạt và đánh tráo. Một mình tôi trong căn phòng kín mít, giữa những bức tường trắng loang lổ vệt banh đen. Một người, một bóng và những cú bỏ nhỏ tự lừa dối mình. Một người, một bóng và những cú đánh tàn độc tự sát.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)