Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Văn Chương Phùng Nguyễn

ĐƯỜNG VỀ CỦA PHÙNG NGUYỄN 30.11.2018 | Chuyên Đề, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận ĐƯỜNG VỀ CỦA PHÙNG NGUYỄN

Tháp Chàm Bàng An của Chiêm Thành xưa, nay đã là Tháp Ký Ức chữ nghĩa của riêng Nguyễn. Bàng An đứng lẻ loi trên một vùng đồng ruộng khô. Tháp không có rêu xanh. Chỉ là rêu một màu nâu chàm xa vắng. Gạch của thân tháp màu máu khô, xác thân một sử lịch của tiêu vong. Từ một hỏa thiêu, Nguyễn trở thành chiếc bóng của Tháp. Và tịch lặng cái âm u đời đời, lòng tháp.

Đường Đến Điểm Hẹn Da Màu: Nghịch Lý Zeno hay “Lần Trở Lại của Cá Voi?” 22.11.2018 | Diễn từ, Nhận Định, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Đường Đến Điểm Hẹn Da Màu: Nghịch Lý Zeno hay “Lần Trở Lại của Cá Voi?”

Cuộc chơi của chúng tôi thì vẫn còn dài, và sẽ vượt qua chính cuộc sống của chúng tôi. Cuộc chơi này giống như nghịch lý của Zeno, vì bước tiến từ điểm A đến B vẫn vô định. Hy vọng của chúng tôi được dựa trên khả năng truyền tải của những biên bản qua những biên giới đã, vẫn và sẽ còn bị kiểm duyệt.

Truyện & Tiểu luận của Phùng Nguyễn qua cái nhìn Thi pháp học Văn hoá 21.11.2018 | Diễn từ, Nhận Định, Phê Bình, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Truyện & Tiểu luận của Phùng Nguyễn qua cái nhìn Thi pháp học Văn hoá

Người đọc đọc văn, truyện, tiểu luận của Phùng Nguyễn, và cái nhìn của họ về những gì anh đề cập đến, qua sự đọc này, có thể thay đổi. Hoặc sẽ được chính họ (qua kích thích từ những gợi nhắc, đề nghị của anh …) tái kiểm điểm, định vị, cân nhắc và đánh giá. Đó thực là một vòng sinh trưởng. Và bồi dưỡng.

Chiếc bóng quá khứ trong truyện Phùng Nguyễn 20.11.2018 | Biên Khảo, Diễn từ, Nhận Định, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Chiếc bóng quá khứ trong truyện Phùng Nguyễn

Quá khứ, như từ câu đầu tiên của bài viết này, là chiếc bóng không thể tách rời, và quá khứ vẫn luôn có mặt trong truyện tình của Phùng Nguyễn, nhưng dường như chẳng đóng vai trò quan trọng nào, có vai trò chăng nữa thì cũng là vai rất phụ. Tình yêu trong truyện Phùng Nguyễn dường như chỉ có thì hiện tại.

Ngày Oakton. Câu Trả Lời 17.11.2017 | Đọc và Đọc lại, Phê Bình, Quan Điểm, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Ngày Oakton. Câu Trả Lời

“Thằng (con) khùng” là ẩn dụ hoặc ước nguyện của mọi nghệ sĩ /nhân chứng muốn thoát khỏi vòng kiểm duyệt của thành kiến xã hội và chính trị, vì không ai chấp trách một “thằng” hay “(con)” khùng. Được làm một thằng hay con khùng là đạt đến bình đẳng của nhân sinh quan, khi một người không cần phải núp sau những cách xưng hô trịnh trọng khách sáo.

Đêm Oakland. Câu Hỏi 16.11.2017 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Đêm Oakland. Câu Hỏi

Tôi nghĩ đến nỗi trơ trọi của Đức và những người bạn của hắn trong cuộc hành trình tìm kiếm một ý nghĩa …. Có khi tôi nợ [Đức] không chỉ một câu trả lời cho cái vấn nạn đã lởn vởn phía trên những ly bia sủi bọt và đĩa tiết canh màu đỏ bầm trong ngôi quán ở cái thành phố chúng tôi kéo đến tối hôm qua.

Cua 15.11.2017 | Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 1 bình luận Cua

Tôi còn nhớ năm ngoái đưa cả nhà ra bãi biển Redondo. Tụi nhỏ đòi ăn cua luộc, tôi mua cho hết cả nhà, mỗi người một con bự. Nhà hàng phát cho mấy cái búa gỗ và một mớ giấy báo cũ. Chúng tôi ngồi ở chiếc bàn gỗ dài gần mé biển, chỗ người ta đến câu cá, vừa ăn vừa cười giỡn với nhau thật là vui. Vui lắm.

“Giường và Điểm Tâm”: Một Định Nghĩa Truyện Chớp và Siêu Hư Cấu Đời Sống 14.12.2016 | Biên Khảo, Chuyên Đề, Đọc và Đọc lại, Tiểu luận, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận “Giường và Điểm Tâm”: Một Định Nghĩa Truyện Chớp và Siêu Hư Cấu Đời Sống

Việc Phùng Nguyễn dùng siêu hư cấu đưa chính mình vào trong truyện, và việc anh cho một nhân vật quyết định không bước ra khỏi giấc mơ, hai điều này có liên quan gì với nhau không? Có thể lắm, vì truyện là một thể mơ trong hiện thực và những giấc mơ thì rõ ràng mang tính truyện. Chắc chắn những giấc mơ ấy đầy cảm xúc, vì Phùng Nguyễn đã viết về những giấc ngủ không mơ là những giấc ngủ tê bại mọi giác quan và nhận thức, “cứ như bị thuốc mê”

Ba anh em trong một căn phòng bệnh viện 17.10.2016 | , Văn Chương Phùng Nguyễn | 2 bình luận

Theo cấp bậc cũ 1975, hệ thống quân giai, thì Khánh Trường là Trung sĩ nhất, anh Phùng là binh nhất còn tôi là binh nhì. Khi ra đến ngoài, Phùng Nguyễn nhắc lại với tôi là Khánh Trường chết thì ôm mỗi một cuốn Hợp Lưu ra đi. Tôi bảo “Thì vậy, nhưng giao lại cho anh vậy là an tâm”.

Oakland Night Question 14.10.2016 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Từ Việt ngữ, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Oakland Night Question

When Đức asked me what had caused people to stand on this or the other side of the battle line, I would think of Little Kình. So I thought I should share with him this story, full of holes and speculations, to help him toward an answer that perhaps I’d also want to find. I am not an eloquent storyteller, and the story itself is an erratic one.

Phùng Nguyễn: Nhà văn đi tìm hy vọng ở phía sau? 10.10.2016 | Phỏng vấn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận

[T]ôi không nghĩ quá khứ chỉ là niềm tuyệt vọng. “Nó” có những giá trị nhất định mà chúng ta có thể mang theo khi hướng về tương lai. Như nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã viết trong phần giới thiệu, “Quá khứ cũng là một kho tàng cho hy vọng, nếu chúng ta biết dùng quá khứ.” Tôi không đi tìm hy vọng ở phía sau, tôi chỉ muốn lấy làm chắc là mình không quên mang theo những gì nên mang theo.

Hai câu hỏi cho Tạ Chí Đại Trường 10.10.2016 | Phỏng vấn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 1 bình luận Hai câu hỏi cho Tạ Chí Đại Trường

vì muốn thành Tàu mà thực tế biết rằng không phải là Tàu nên mấy ông nhà nho thế kỉ XIV bịa ra chuyện Lạc Long Quân và Âu Cơ, tổ dân Việt, có liên hệ bà con với mấy ông tổ Tàu để cho nước mình có lịch sử 4000 năm đó.

Phùng Nguyễn, vết nứt thời gian 10.10.2016 | , Văn Chương Phùng Nguyễn | 2 bình luận Phùng Nguyễn, vết nứt thời gian

Phùng Nguyễn nhìn chiếc giường ngủ cười, hỏi tôi. Ông có “ghê” hay “bai” không vậy cha? Tôi cười lớn, Trần Nghi Hoàng “thẳng băng” ông à.

Hãy giúp chúng tôi tiếp tục làm người đọc văn minh 7.10.2016 | Quan Điểm, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Hãy giúp chúng tôi tiếp tục làm người đọc văn minh

Xin nhấn mạnh một lần nữa là đề nghị áp dụng coupon, nếu được chấp thuận, sẽ ảnh hưởng đến thu nhập của ebook Bên thắng cuộc và do đó đòi hỏi sự hy sinh của tác giả về mặt tài chính. Tuy nhiên, nếu thu nhập không phải là mục đích duy nhất, việc đưa tác phẩm của mình đến với nhóm bạn đọc cần đến món ăn tinh thần này nhiều nhất bằng mọi phương tiện là điều nên làm, theo thiển ý.

khi 7.10.2016 | Chụp và Chép, Song ngữ, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận khi

Khi ra đi, nó không biết chờ
Khi ra đi, nó không biết nói
Khi ra đi, nó không biết gọi
Khi ra đi, chỉ biết ra đi

Nỗi loay hoay của Lữ Phương 6.10.2016 | Lý Luận, Quan Điểm, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Nỗi loay hoay của Lữ Phương

Bất kể là vì điều gì, tôi tin là ông Lữ Phương đã để trôi qua cùng với tháng ngày một cơ hội gởi đến thế hệ con em một tín hiệu tích cực về khả năng tái tạo diện mạo “đích thực”của lịch sử bởi người trong cuộc, bên này hay bên kia chiến tuyến, những người đã vướng “nợ lịch sử” một cách vô tình hay cố ý.

Một lần * Thơ Phùng Nguyễn * Nhạc Nguyễn Tiến Dũng 6.10.2016 | Ca từ, Sáng Tác, Thơ, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Một lần * Thơ Phùng Nguyễn * Nhạc Nguyễn Tiến Dũng

Một lần yêu em, óc cuồng hơi men
Khóc cười ngu ngơ bên đời rất vắng
Trần gian lạ lùng, còn mỗi em quen

Cha và Con 5.10.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Cha và Con

Anh nhấn nút quay kiếng xe lên. Mùi da thịt quen thuộc của người vợ cũ bỗng trở nên đậm nồng trong chiếc xe bít bùng. Anh nhắm mắt hít vào rồi thở ra một hơi dài để trấn tĩnh nỗi xúc động dang ào đến đột ngột. Mở mắt, anh liếc nhìn Vi Hương như sợ con đọc được tư tưởng thầm lén của mình, rồi cúi xuống gài số cho xe lùi lại.

Mặt Trời Bé Con 5.10.2016 | Sáng Tác, Thơ, Văn Chương Phùng Nguyễn | 1 bình luận Mặt Trời Bé Con

Có rất nhiều điều tôi chưa hề biết
Như làm bài thơ âm vận rất tròn
Chỉ biết có lần đã từng yêu quá
Em bụng căng, và mặt trời bé con

Kino 4.10.2016 | Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
Kino

“Nhưng rắn là sinh vật thông minh. Trong truyền thuyết xưa, chúng thường giúp dẫn dắt con người. Tuy nhiên, khi rắn dẫn dắt, không ai biết nó dẫn về hướng thiện hay ác. Trong hầu hết trường hợp, phương hướng ấy có cả thiện và ác.”

Nhà thơ Wislawa Szymborska: Kiến Tạo Một Nền Thi Ca Phổ Quát Giữa Những Rối Loạn Chính Trị 3.10.2016 | Dịch Thuật, Phỏng vấn, Sang Việt ngữ, Văn Chương Phùng Nguyễn | 2 bình luận

♦ Chuyển ngữ:
Nhà thơ Wislawa Szymborska: Kiến Tạo Một Nền Thi Ca Phổ Quát Giữa Những Rối Loạn Chính Trị

Mỗi người phải tự quyết định về quá trình mạo hiểm [của chuyện làm thơ]. Trong một giai đoạn nhất định nào đó của đời sống, khi bắt đầu lìa xa tuổi ấu thơ, người ta bước vào cái thế giới của hiểm nguy và của trách nhiệm cá nhân, và không làm sao tránh được nó. Thử làm thơ xem sao. Có thể sẽ là những bài thơ chẳng ra gì, và bị vất bỏ. Hoặc có thể nhà thơ sẽ thành công.

Ruộng Gió 3.10.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Ruộng Gió

Khuôn mặt David lộ vẻ căng thẳng, mắt dán vào cái hộp nhỏ có đề hàng chữ Global Positioning System, hệ thống định vị toàn cầu. “Cần chi tới toàn cầu, chỉ cần cái hộp nhỏ xấu xí này có khả năng báo hiệu cho David cái mỏm núi đầy tuyết nằm đâu đó trước mũi của hắn là tốt lắm rồi,” Điền nghĩ thầm.

Vĩnh Biệt Phùng Nguyễn 3.10.2016 | Quan Điểm, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận

Chữ nghĩa của Phùng Nguyễn còn đó, ý tưởng của Phùng Nguyễn còn đó, kinh nghiệm và kiến thức của Phùng Nguyễn còn đó, hành trình của Phùng Nguyễn còn đó. Còn ở khắp cõi ảo. Còn ở khắp chốn khắp nơi trên GOOGLE, Firefox, Explorer…

tác phẩm 30.09.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận tác phẩm

Khi dựng truyện, ông Thân đã nghĩ đến việc cuốn tiểu thuyết của ông có thể làm buồn lòng một số người, trong đó có ông Quang, nhưng cái danh tiếng “nhà văn công chính” không cho phép ông sửa đổi một số chi tiết mà ông cho rằng rất quan trọng cho toàn bộ cuốn truyện chỉ để không làm phật ý ai đó.

Đọc "Ðêm Oakland và Những Truyện Khác" của Phùng Nguyễn 29.09.2016 | Nhận Định, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận Đọc "Ðêm Oakland và Những Truyện Khác" của Phùng Nguyễn

[T]ôi cười khi đọc đến câu “Ðêm về, tôi ngủ một giấc đã đời, tới trưa trờ trưa trật mới dậy…” Bà xã tôi ngồi dậy hỏi cười gì, thấy tôi đọc sách vẫn thường như vậy, nên bà nằm xuống ngủ lại. Vâng, đồng ý trong câu trên không có chất gì là Quảng Nam, nhưng người Quảng Nam thường hay nói như vậy.

KHÁN GIẢ 29.09.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận KHÁN GIẢ

Tiếng hát của Thành lại vọng lên, bập bùng như đến từ một không gian, một thời gian nào khác. Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa… Bài hát gì mà kỳ cục vậy nhỉ? Hình thù đống vỏ bia ngổn ngang trên bàn bỗng cong vẹo đi như được nhìn qua một màn nước. Tôi đưa tay dụi mắt, cười ngu ngơ. Bậy quá, uống cho lắm vào …

TRUYỆN NGẮN PHÙNG NGUYỄN NHỮNG DAY DỨT VỀ LỊCH SỬ VÀ VĂN HOÁ… 28.09.2016 | Biên Khảo, Nhận Định, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận TRUYỆN NGẮN PHÙNG NGUYỄN NHỮNG DAY DỨT VỀ LỊCH SỬ VÀ VĂN HOÁ…

Chọn viết về khía cạnh tai nạn của chiến tranh, phải chăng [Phùng Nguyễn] muốn nhắn gửi với chúng ta, hãy cứ “dễ tính” tạm coi rằng nếu chỉ là tai nạn không thôi, thì chiến tranh cũng đã đủ muôn phần đau khổ và đáng sợ!

“RICK” 28.09.2016 | Sáng Tác, Truyện ngắn, Văn Chương Phùng Nguyễn | 0 bình luận “RICK”

Bằng cách đổ quân ào ạt vào miền Nam, người Mỹ đã biến chúng tôi – trong con mắt của người dân VN và của thế giới – thành một lũ ‘hợp tác’. Lẽ ra mọi sự đã có thể khác đi, cho chúng tôi và cho cả anh nữa, Rick ạ. Lẽ ra anh đã là thầy giáo, doanh gia, công nhân, hay gì gì đó. Nhưng chắc chắn không phải là thằng bum sống nhờ vào mấy cái lon rỗng trong thùng rác!”

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)