Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Sa Ngã Nguyên Thủy

Chuyên đề Metaphysics

ADAM AND EVE by Tatiana  Nararenko

Tatyana Nazarenko, Adam and Eve

 

Về sau, Eva hiểu rằng sự sa ngã đầu tiên của nàng và Adam không phải là do con rắn hay quả táo đỏ, như truyện kể lại trong Kinh Thánh. Con rắn cũng không hẳn là con rắn, mà thật sự là một người đàn bà khác, không giống nàng một tí nào hết, một người đàn bà dẻo người, nhỏ con, có làn da ngăm đen và đôi mắt hạnh nhân.

Chúa nói với Eva, con xuất thân từ xương sườn của Ađam. Anh ấy là anh con, và cũng là bạn đời của con. Sau khi ăn trái cấm Eva mới cảm nhận rằng mình có khứu giác. Eva cảm nhận mùi đàn ông của Ađam nồng nồng, hắc hắc, đượm nhiều đe dọa mà nàng chưa thấu hiểu. Nàng cự nự với Chúa, “Anh ấy là anh của con, thưa Thầy. Con không muốn lập gia đình với anh ấy. Con chưa biết rõ về anh ấy. Chúng con cần thời gian tìm hiểu nhau lâu dài hơn.” Chúa lắc đầu buồn bã, “Hai con đã đốt giai đoạn tìm hiểu vì con đã ăn quả cấm mà Thầy nói đừng ăn. Từ đây, mọi sự sẽ theo luật thừa trừ, và con người sẽ bị đầy ải vì Thiên Nhiên.”

Eva nhìn quả táo. Về sau, có người nói, đó không phải là quả táo, mà là quả sa-pu-chê, hoặc cũng là quả lựu hay quả mãng cầu, hay có lẽ là quả măng cụt, quả chôm chôm, sầu riêng. Sầu riêng. Không, nhất định không phải là sầu riêng rồi, vì đây là trái sầu Khởi Thủy, trái sầu tập thể, trái sầu truyền kiếp, không tha riêng ai hết. Eva ghét sầu riêng và những loại trái cây phức tạp của miền nhiệt đới. Con rắn thích những hoa quả phức tạp. Con rắn thoải mái với nữ tính phức tạp của nó. Một nữ tính có những khe, rãnh bí hiểm, như những hoa quả với tầng, lớp, nếp, hạt và sự bướng bỉnh hữu cơ. Con rắn khuyên nàng, "Eva ơi, mày phải nhìn vào mày. Mày phải cẩn thận. Rồi mày sẽ thấy, mọi sự đều bắt nguồn từ nhu cầu. Vì nhu cầu mà vườn địa đàng trở nên một thế gian. Nhu cầu tạo ra những thay đổi, và những tranh chấp quyền lực. Thay đổi dẫn tới cái chết."

Eva đáp, "Duyên ơi (con rắn nói nó tên là Duyên), mày rắc rối quá. Tao không có nhu cầu nào hết. Mày có thích Ađam thì đi chơi với anh ấy. Ađam với tao chỉ là anh em. Thầy bảo Ađam là bạn đời của tao. Bạn đời thì tao cũng còn cả một đời để tìm hiểu. Ađam không đi đâu hết thì tao lo làm gì."

Con Duyên nhìn Eva ái ngại, “Mày còn thơ ngây lắm bé ạ. Đàn ông, và Thầy mày cũng là đàn ông đấy. Đừng tin vào những tuyên truyền về sau là Thầy không có giới tính, hay có đứa còn quá lạc quan nói Thầy đã đổi giống. Đàn ông không để cho mày thủng thẳng thong dong đâu. Sau này mày sẽ thấy rằng tao nói đúng. Nếu không có quả cấm này, thì cũng có cách khác để đẩy mày vào con đường Thầy vạch ra từ trước. Thầy cũng không sống đời đời được, mày ơi. Thầy tạo ra mày và Ađam để lấy giống, để gầy dựng một thế giới với những Eva và Ađam trong hình ảnh của Thầy."

Eva nói, "Bây giờ tao phải làm thế nào? Tao chỉ muốn có một tuổi thơ. Tao muốn có sự nhàn rỗi. Tao muốn có hiện tại. Hiện tại trong cách tao ăn, uống, đi, đứng. Một hiện tại hoàn toàn. Một sự cảm nhận toàn bích, trong từng khoảnh khắc của cuộc sống. Không hiểu đây có là một cách tao muốn tìm đến hạnh phúc ?"

Con Duyên hôm đó không cố gạ Eva ăn trái cấm. Nó chỉ mới gieo vào đầu Eva một khái niệm lập lờ về trái cấm. Cứ để cô nàng loay hoay với tư tưởng này trong đầu cũng đủ rồi.

Thầy không nói gì về chuyện hai đứa phải yêu nhau hay đùm bọc lẫn nhau. Điều này được Thầy giảng sau khi Ađam và Evà đã ăn trái cấm. Trước khi nếm trái cấm, cuộc sống hai người là những buổi sáng bất tận, đi câu cá, hái hoa, rồi về nhà trang hoàng nhà cửa, nấu nướng những món ăn từ rau, hoa mang vào từ vườn. Adam và Eva đều không ăn thịt. Cả hai đều thích cách trang trí modern, với bàn ghế bằng gỗ giản dị. Căn nhà hai người là một căn nhà có nhiều cửa sổ mở ra bốn phía của Vườn Địa Đàng, nhìn qua ngôi nhà hình quả nấm, hao hao như kiểu kiến trúc Le Corbusier của Thầy.

Eva muốn cuộc sống cứ tiếp tục như thế. Nàng thích vẽ và làm thơ, Ađam hay thổi sáo. Cả hai người có mặt mũi và tầm vóc giống y hệt nhau. Họ trông như hai anh em sinh đôi.

Một hôm Ađam về nhà và bỗng dưng hỏi Eva:

Em đã gặp cô Duyên lần nào chưa?

Eva nhìn Ađam:

Thì ra hôm nay anh mới nhìn thấy cô ta?

Da cô ấy tối hơn da của em. Da cô ấy là da màu hoàng hôn, và cô ấy nhỏ hơn em. Da cô ấy mịn, và mắt cô ấy màu nâu.

Một lúc sau, Ađam nói:

Anh biết trong Thiên Nhiên có sự đa diện. Hoa quả và loài vật mà Thầy đã tạo ra trước mình, mỗi thực vật, mỗi sinh vật có những nét đặc thù của nó, nhưng tại sao đôi ta, mà Thầy nói là Chúa Tể của muôn loài, lại giống nhau như hai giọt nước?

Eva lắc đầu:

Trừ Duyên. Duyên không giống chúng ta tí nào hết. Chắc anh thích Duyên vì Duyên không giống em, và Duyên không giống anh.

Ađam nhìn Eva một hồi lâu:

Em có nghĩ mình sẽ hạnh phúc mãi mãi, trong khu vườn này, với hai chúng mình?

Eva thở dài:

Duyên nói mọi sự sẽ thay đổi, không cách này thì cách khác, vì hình như Thầy muốn như thế.

Dần dà, ngay cả trước khi họ ăn trái cấm, Ađam và Eva nhận ra rằng thời gian không bất tận, mà đã được chia ra những múi giờ, phút, giây. Họ chỉ cần quan sát ánh sáng mặt trời ban ngày, và ánh trăng ban đêm, mà đoán được giờ giấc. Họ cũng lờ mờ hiểu dần khái niệm của biên giới. Ở ngoài vuờn Địa Đàng là những gì? Có giống ở trong khuôn viên vườn hay không? Còn Duyên, Duyên có phải là con rắn duy nhất, hay có những con rắn khác giống nàng ở ngoài biên giới? Còn Ađam và Eva? Họ có phải là hai con người duy nhất, là con của Thầy? Rắn là gì và người là gì?

Một hôm Eva gặp lại Duyên. Duyên nói:

Ở đằng sau vườn có một nghĩa địa.

Eva hỏi:

Nghĩa địa là gì?

Duyên nói:

Nghĩa địa là chỗ làm việc của Thầy. Trước mày, có những con người khác, những mẫu chế tạo khác không thành công. Những mẫu này được cất giữ ở đó, trong Kho. Thầy gọi đó là Kho Sơ Đồ, chỗ cất giữ những sai lầm.

Eva tò mò:

Mày dẵn tao tới chỗ đó, cho tao coi.

Duyên lắc đầu:

Chưa được, mày ạ. Nhưng mày có thể tưởng tượng ra nó, hình dung ra nó. Mày biết vẽ mà, mày vẽ nghĩa địa trong đầu thử coi.

Eva nghĩ một hồi lâu:

Một nghĩa địa của những mẫu chế tạo không thành công, có nghĩa là …có sự đa diện, có những mẫu chế tạo không hẳn là giống tao, hay giống Ađam. Nhưng tao vẫn không hiểu, thế nào là một mẫu chế tạo không thành công? Thế nào là một mẫu chế tạo sai lầm, như mày nói? Thế nào là sơ đồ không sai lầm của Thầy?

Duyên không nói gì cả. Nó hướng mắt nhìn về trái cấm đang rung rinh ở góc vườn xa.

Eva bỗng chợt hỏi Duyên:

Hay là mày, mày là một mẫu chế tạo sai lầm của Thầy?

Duyên phá lên cười khanh khách:

Rồi mày coi. Quả cấm không có tầm quan trọng như về sau người ta nghĩ đâu, vì mày đã và đang nghi vấn trước khi ăn quả cấm. Nó chả là cái gì cả, họa chăng là một hứa hẹn đang nôn nóng được thành hình, như một giai đoạn lấp lửng, một nụ hôn chưa đặt lên môi. Người ta huyền thoại hóa quả cấm. Nhưng nó tầm thường như khái niệm y khoa về màng trinh. Mày té xe đạp, mày làm rách màng trinh, chỉ có thế.

Eva nhìn Duyên đăm đăm:

Mày là ai? Mày có phải là một con đàn bà?

Duyên nghiêm lại:

Tao không hẳn là đàn ông hay đàn bà.

Dần dà, hình như Vườn Địa Đàng không còn làm cho họ cảm thấy yên bình như trước nữa. Eva không nói với Ađam về cái nghĩa địa sau vườn của Thầy mà Duyên đã gieo vào đầu nàng. Eva bắt đầu vẽ những khuôn mặt người không đủ hai mắt, hay chỉ có nửa miệng, hay không có mắt. Có lúc nàng vẽ những thân hình không tay chân hay mặt mũi, giống như những thân cây hay khúc củi, những hình người có đủ màu sắc, trắng hồng như nàng và Ađam, hay nâu ngăm ngăm như Duyên, hoặc đen sậm như gỗ lim, hay tim tím như khoai sọ, vàng tươi như hoa hướng dương, đỏ như son, hay hung hung như màu đất.

Gần đây họ cũng ít lui tới ngôi nhà có hình cái nấm thăm viếng Thầy. Họ bắt đầu sống trong mỗi thế giới riêng tư của họ. Trời lúc này mưa nhiều. Ađam nói, hay là Thầy bị bệnh trầm cảm cũng nên. Thầy bị bệnh trầm cảm nằm liệt trong ngôi nhà nấm. Duyên đã nói không bao giờ có chuyện hiện hữu đời đời chẳng cùng.

xxx

Quả cấm không hẳn có màu đỏ. Hình như nó cũng không tròn lẳn. Cũng có thể nó trong suốt như pha lê. Chuyện ăn quả cấm đó đã xảy ra lâu quá rồi. Eva không còn nhớ rõ hình thù của quả cấm nữa. Eva cũng không nhớ ai là người cắn miếng đầu tiên. Nàng chỉ biết rằng lúc ăn trái cấm cũng là giờ phút mà nàng và Ađam đã sẵn sàng muốn khai phá những giang sơn ngoài Vườn Địa Đàng. Nhưng sau lúc ăn trái cấm nàng vẫn hy vọng Ađam với nàng sẽ mãi mãi là anh em ruột sinh đôi, là bạn tâm linh, nhưng không phải là bạn đời hay vợ chồng theo ý Thầy muốn. Thậm chí, nàng còn hy vọng là Ađam sẽ kết hôn với Duyên, vì Ađam nói Duyên nhỏ nhẹ và khéo léo. Duyên không bí ẩn hay thích tranh luận như Eva. Thật ra thì Duyên rất đa dạng, nhưng Ađam chỉ muốn nhận thức sự mềm dẻo ở Duyên, và chỉ thấy sự cứng cỏi và trẻ con ở Eva.

Hình như chỉ có bạn tâm linh mới đem lại cho con người niềm an ủi vô biên. Tình nghĩa vợ chồng, với những đam mê đa diện, những nhu cầu khúc mắc của đời sống, là những biên giới ngăn cách người ta, cho nên một nửa mảnh hồn luôn luôn đi tìm kiếm nửa mảnh hồn kia để mong trở về giai đoạn khởi thủy khi một tâm hồn hoàn hảo là một quả trứng chưa bị tách làm hai. Có lẽ cái bất hạnh lớn nhất mà Eva hiểu từ lúc ăn trái cấm là nỗi đau thấm thía của sự tách rời ra khỏi Ađam mà lúc trước nàng đã có khả năng tưởng tượng nhưng chưa hoàn toàn hiểu rõ trong tri thức, vì nàng vẫn đinh ninh, vẫn yên chí thoải mái rằng cả hai là anh em sinh đôi. Sau khi ăn trái cấm nàng mới biết rằng thật sự nàng không giống Ađam. Nàng không phải là giọt nước của Ađam. Chưa chắc nàng đã là giọt nước của Thầy. Nỗi đau chia lìa, sự xa lạ mà Eva cảm nhận là hiện thực dữ dội, không phải là hư cấu, không phải là mộng du. Khứu giác của Eva phân biệt những mùi. Mùi tinh khí, mùi ngậm ngùi, mùi hoang thú, mùi  máu, mùi phế thải. Trong Vườn Địa  Đàng trước đây không có mùi, ngay cả mùi phân bón.

Chính sự cảm nhận sâu xa về khía cạnh đa diện của hai người, của những đứa con sau này của họ (cho dù những đứa con này đều phát xuất từ họ là hai con người tưởng giống nhau như tạc), là một gánh nặng, một thảm kịch sẽ tái diễn thường xuyên. Nghĩa địa của những sơ đồ không hoàn hảo cũng có thật, vì sau đó Eva cũng thấy tận mắt “phòng làm việc” của Thầy. Nó chứng minh cho Eva nỗi nghi vấn vô biên về vũ trụ. Sau lần biết mùi trái cấm, cái nghĩa địa và ký ức về những bản nháp trước Ađam và Eva mãi mãi ám ảnh hai người.

Nỗi đau trái cấm cũng là nỗi đau sinh đẻ của Eva. Mỗi lần sinh con là mỗi lần bị đứt ruột. Eva thấy như vậy, vì nàng nhìn thấy rõ cái chết trong tiếng khóc chào đời của con. Điều đau đớn nhất, mà cũng là một hạnh phúc tuyệt diệu mà Eva cảm nhận được, là sự vô biên của nghi vấn chính nó cưu mang những khả thể bất tận. Không có Sự Thật hay cái Sa Ngã nào bất di bất dịch, vì nỗi nghi vấn của Eva đã cho nàng hàng ngàn, hàng vạn những tia sáng nhỏ, những vụn vỡ lấp lánh của các vì sao.

Còn Duyên? Duyên không phải là quỷ. Nàng là dịch giả, là văn bản.

bài đã đăng của Đinh Từ Bích Thúy


6 bình luận »

  • đứa bé viết:

    Đứa bé mạo muội hỏi Tác giả Đinh Từ Bích Thúy : Sa ngã và sám hối – cái nào trước cái nào sau hoặc đồng thời ?

  • Gã Sáu viết:

    Tôi xin phép mở màn lời bình cho entry này. Các đề tài liên quan đến lãnh vực siêu hình thì ít khi có sự đồng thuận trong cách nhìn nhận và đánh giá, nhưng quả là thú vị khi biết hai tác giả nữ của Da Màu thuộc thế hệ 1.5, một chưa đi nhà thờ, một bây giờ ít đi lại có nội lực để viết ‘đi tìm bản kinh thánh cuối’ và ‘sa ngã nguyên thủy’. Trở lại câu chuyện sa ngã lùi về thời ‘thuở ấy chưa có gương’ (minh họa), thì những cái  ĐTBT viết, dù biết là hư cấu, nhưng có cái ghi trong KT, có cái đi lệch KT, thậm chí ngược lại KT, khiến tôi cảm thấy băn khoăn khi chính mình đánh mất cái khách quan của người đọc, hệ quả vì bản thân tôi là người đọc và tin Kinh Thánh. Nếu cứ như độc giả bình thường thì đây là truyện viết rất hay,  có một chùm tư tưởng xem ra khá lạ, cụ thể chưa thấy ở đâu mà lại có nhân vật nữ tên Duyên và trên thiên đàng có cả …nghĩa địa. Lối viết cũng cuốn hút khiến độc giả cứ ngỡ những suy tưởng của BT là…có thật. Tôi khen BT ngoài tài dịch và biên tập còn có thêm tài này. 

    Nghiêm túc mà nói tôi có một ý nhỏ là không hiểu Thầy mình khi sáng tạo ra các loài thọ tạo Người có để lại các ‘bản nháp’ hay không, điểm này tôi chưa được lời giải thích thỏa đáng của các nhà thần học, kể cả các mục sư linh mục. Nhưng trước khi có nạn hồng thủy, Chúa có phán,”Ta sẽ hủy diệt khỏi mặt đất loài người mà ta đã dựng nên, từ loài người cho đến loài súc vật, loài côn trùng, loài chim trời; vì ta tự trách đã dựng nên các loài đó.” (Sáng thế ký 6: 7)

    Còn Duyên?  Duyên không phải là quỷ. Nàng là dịch giả, văn bản. Câu hỏi quá cao tôi không hiểu nổi, xin nhường lại cho tác giả ‘văn bản’ và ‘người dịch’.

    Gã Sáu

  • Bùi Vĩnh Phúc viết:

     
    Thân gửi Đinh Từ Bích Thuý,

    Câu truyện kể rất hay. Rất gần với những hư cấu của cuộc đời. Sặc mùi chữ nghĩa Việt Nam.  Thế ra là chữ Việt Nam đã có từ hồi tạo thiên lập địa đến giờ?  Cái con rắn đó nói đặc giọng Việt.  Rất khôn ngoan, và có một chút “đanh đá cá cầy” trong thái độ, trong mắt nhìn của nó đối với Eva nữa. Nó rất… nữ tính.  Còn “nữ” hơn cả Eva !

    Duyên (Charm, Charming, Charmingly) là một ký hiệu.  Tạm xét về mặt danh từ và động từ thôi, thì charm có nghĩa là:  n. 1/ personal attractiveness; irresistible power to please or attract. 2/ a symbol of occult power, as an amulet — v. t. & i. fascinate; enchant; captivate.  [The New Amerrican Webster Handy College Dictionary (New Third Edition, 1995)].  Chưa kể duyên còn có thể dịch thành seductiveness (quyến rũ) hay attraction (lôi cuốn). [Tân Đại Tự Điển Việt-Anh (Nguyễn Văn Tạo, Nxb Tân Văn, 1986)].  Tác giả của câu truyện này, một cách hữu thức hay vô thức, đã gài biểu tượng chữ nghĩa ghê lắm!  ” Duyên” là con rắn, và là… một cô gái!  Thì đúng rồi!  (Điều đó là “sáng tạo” của ĐTBT, không phải tôi dựng chuyện!!)

    Đọc truyện này, tự nhiên nhớ truyện “Gia đình Adam” của Michel Tournier trong tập Le Coq de Bruyère.  Một thứ kinh thánh được viết lại. Không phải với ý “bẻ quẹo” hay phạm thượng gì, mà là để kéo Adam và Eve gần lại với trần gian, gần gũi với con người hơn.  

    Cái giọng kể truyện của ĐTBT khác cái giọng của Tournier.  Ý tứ cũng khác.

    Thế nhưng, tôi nghĩ Đinh Từ Bích Thuý cũng đã thành công, như Michel Tournier, trong phong cách văn chương của mình.

    Bùi Vĩnh Phúc
     

  • Gã Sáu viết:

    Tôi rất tâm đắc với GS. Bùi Vĩnh Phúc, đây là một khích lệ lớn cho ĐTBT khi cũng nhà phê bình này viết lời bạt cho tác phẩm đầu tay của ĐTT. Thật sự ngoài đời cũng nhiều người ‘khổ’ vì Duyên. Ông ‘đứa bé’, tuy bé mà hay cắc cớ, ông này hay hỏi nhiều câu sắc sảo và có những nhận xét rất tinh tế, nhưng xin ‘tha’ cho tác giả vì cô không phải mục sư. Gã Sáu

  • Bùi Vĩnh Phúc viết:

    Xin viết thêm chút ít về “Sa Ngã Nguyên Thuỷ”.
    “Duyên”, “con rắn”, trình hiện trước Eva, qua hình dạng một phụ nữ, một người đàn bà (trích ĐTBT: Con rắn cũng không hẳn là con rắn, mà thật sự là một người đàn bà khác, không giống nàng một tí nào hết, một người đàn bà dẻo người, nhỏ con, có làn da ngăm đen và đôi mắt hạnh nhân.”). Nhưng, có lúc, nó lại nói thẳng với Eva rằng, ” Tao không hẳn là đàn ông hay đàn bà.” 
    Từ đó, tác giả đã đưa quan niệm về “Duyên”, về “sự cuốn hút”, “sự quyến rũ”, “sự lôi cuốn”, v.v…, từ những trang sách cũ, sang khung cảnh của thời bây giờ. Hiện tại, người ta cũng không còn chỉ dùng tên gọi một người nữ để đặt tên cho những con sóng dữ dội, cuốn theo phong ba bão táp, gây thiên tai khủng khiếp nữa. Bây giờ, người ta cũng dùng tên của phái nam để chỉ những con sóng dữ ấy.
    Do đó, nhìn (mọi sự) như thế nào là do nơi người đọc, người “dịch” một văn bản văn học thành những ý nghĩa cho chính mình. Và một văn bản văn học thì chứa đựng trong nó những khả thể khác nhau.

  • Đinh Từ Bích Thúy (author) viết:

    Kính thưa độc giả Gã Sáu, “đứa bé,” và nhà phê bình Bùi Vĩnh Phúc,

    Chân thành cám ơn quý vị đã đọc truyện Sa Ngã Nguyên Thủy và gửi đến những lời góp ý sâu sắc và sự ủng hộ xây dựng và nhiệt tình, làm Thúy rất phấn khởi.

    Vâng, như  anh Bùi Vĩnh Phúc đã rất tinh tế ở phần phân tích tên “Duyên” của con rắn,  “Duyên” ở đây cũng có nghĩa là “duyên phận,” hay “fate.” Như  anh Phúc đã nhận xét, “Duyên” có đặc nét Á Đông (nhỏ người hơn Eva, và có da mịn, mắt nâu), cách nói chuyện cũng “đanh” hơn Eva, biểu tượng khái niệm về “bùa/charm/amulet,” về sự quyến rũ/ngẫu nhiên của số phận. Đây có lẽ là những khái niệm phát xuất từ phương Đông. Trong Kinh Thánh, sự đồng tâm/phục tòng (obedience) của Adam và Eva, tuy có lẽ cũng gần giống như khái niệm “fate” của Á Đông, Thúy nghĩ nó có nhiều liên hệ đến uy quyền của Thượng Đế: Adam và Eva phải tuân theo lời Chúa Trời vì Ngài đã tạo ra loài người theo hình ảnh Ngài. T. nghĩ khái niệm duyên phận/định mệnh của Á Đông có vẻ huyền hoặc hơn–nó không hẳn giải nghĩa Creation như huyền thoại Sáng Thế.  Sự bức xúc của Eva là dilemma của một nhân vật bị dằng co bởi hai cách nhìn: sự uyển chuyển của phương Đông/khuynh hướng feminin và ý tưởng có vẻ như bất di bất dịch của Thầy. Tuy nhiên, vì Duyên là “dịch giả,” cô ta” đã giải ra cho Eva rằng thật sự  ngay cả Thầy (Thượng Đế) cũng chưa chắc là một hiện hữu không suy chuyển, và vì thế Ngài cũng muốn loài người thay đổi, vì chính quá trình sáng tạo của Thầy cũng có những “bản nháp,” cũng không hoàn hảo, và ngay khái niệm sáng tạo đã có trong nó khái niệm hủy diệt. Không phải ngẫu nhiên mà Chúa phán, I’m the Alpha and the Omega (tạm dịch: ở ta là khởi sự và cũng là chấm dứt). Dĩ nhiên, “cách hiểu” của Duyên vẫn không giải đáp hết những khúc mắc trong huyền thoại Sáng Thế, vì nếu thật sự Thượng Đế đã “cố tình” muốn loài người ăn trái cấm, thì tại sao lại đổ tội chuyện ăn trái cấm này là một “sa ngã nguyên thủy” (original sin) của loài người, mà phải qua sự giáng trần và cái chết của Chúa Giê-Su, mới có thể cứu rỗi, và giúp loài người trở lại trạng thái bất diệt và vô nhiễm trước khi bị cám dỗ?

    Biết đâu những mâu thuẫn trong văn bản của Kinh Thánh cũng là những xung đột và kết tựu từ nhiều cái nhìn văn hóa, tôn giáo và triết lý khác nhau, qua nhiều thời đại? Nếu nói về ảnh hưởng văn chương, thì nhân vật Eva gần giống như Helen trong truyện L’Amant của Duras. Helen, cô bạn trọ cùng trường của nhân vật chính, nhưng khác với nhân vật chính là chưa nhận thức được tầm quyến rũ của mình, vì Helen không hoặc chưa biết khai triển trí sáng tạo của cô ta. Helen, theo Duras, cũng giống như những người vợ “tuyệt vọng và không tự tin,” cố sửa sắc đẹp, cố ăn diện để giữ được lòng chung thủy của chồng, nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Theo Duras, sự  quyến rũ của một người đàn bà phát xuất từ trí sáng tạo của họ. Nhân vật chính đã biết quyến rũ người đàn ông Trung Hoa chỉ ở cái mũ fedora, và ceinture buộc hững hờ ngang cái áo đầm cũ mặc thừa từ bà mẹ.

    Eva cũng giống như người vợ cắt tóc tém, rồi nhuộm tóc thành màu bạch kim và ăn mặc giống y hệt như chồng mình trong Vườn Địa Đàng (The Garden of Eden), tiểu thuyết cuối cùng và dở dang của Hemingway. Trong truyện, người chồng ở đoạn cuối bị quyến rũ bởi một người đàn bà khác, có nét Tây Ban Nha, với mái tóc đen, thân hình sạm nắng. Hemingway muốn ám chỉ là đàn ông Tây Phương hay thích đi tìm “của lạ,” “giang sơn lạ.”  Sự thu hút giữa những dị biệt thể xác cũng là những chất xúc tác cho mọi thay đổi trong lịch sử và xã hội loài người. 

    Duyên là dịch giả, và cũng là văn bản (không có văn bản nào là hoàn hảo, vì nó được sáng tạo từ kinh nghiệm loài người).  Nếu không có văn bản nào hoàn hảo, thì mọi chi tiết trong bất cứ văn bản nào cũng có thể được mang ra chất vấn. Thí dụ, nếu “quả táo” không phải là quả táo, mà là một loại trái cây nào đó có một cái tên tượng hình, như quả mãng (mãn) cầu, quả đu đủ, quả măng cụt, quả (bỉ) ổi,  quả roi (cũng là quả mận), thì những từ dị biệt ở những ngôn ngữ khác nhau thật sự  sẽ làm cho huyền thoại Sáng Thế/Sa Ngã phong phú hơn là chỉ một văn bản bất di bất dịch về quả táo đỏ, và sự cám dỗ của con rắn/con quỷ muốn nổi loạn cướp quyền Chúa Trời.

    Đồng thời, không có khái niệm Thượng Đế nào là hoàn hảo, hay completely consistent, vì loài người, trong ước vọng được có những giải đáp cho mọi hiện tượng siêu hình về vũ trụ, có lẽ cũng đã tạo ra Thượng Đế theo cái nhìn của họ.

    Một lần nữa, xin chân thành cám ơn sự ủng hộ của quý vị.  Vì đây là sáng tác fiction đầu tiên, có lẽ không tránh được những sơ xuất. Thúy rất vui đã có dịp bàn thêm về cấu trúc của truyện với mọi người.

    Trân trọng,

    Đinh Từ Bích Thúy

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)