Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Trú Xứ Cuối Cùng/Ngọn Cuồng Phong Cô Độc

0 bình luận ♦ 23.10.2009

henri rousseau woman walking in exotic forest

Henri Rousseau, Người Đàn Bà Đi Dạo Trong Vườn Kỳ Thảo (Woman Walking in Exotic Forest)

TRÚ XỨ CUỐI CÙNG

Anh bước vào khu vườn tuổi thơ chói lòa ánh sáng. Nơi đây gột rửa bụi bặm trần ai và mệt nhoài cuộc thế. Đôi mắt già nua của anh lại trong veo như đứa trẻ lên ba lần đầu tiên ý thức được trời xanh mây trắng. Biết mấy đoạn đường anh đã đi qua. Mặt trời vàng chiếu soi rạng rỡ càng làm màu xanh cây lá biếc hơn. Chiếc ghế đá phong rêu cũng chan hòa ánh nắng. Một vài chú chim non ca hát trên cành cây. Cuộc đời thật tuyệt diệu. Nhưng chốn này thường hay bị lãng quên. Người ta rời khu vườn tuổi nhỏ phóng đi qua những đường hầm tăm tối mong vớt những cặn bã lợi danh. Đôi mắt người từ đó không bao giờ còn nhìn ra ánh sáng. Bàn tay gầy mù lòa tìm kiếm những hư vinh. Những nếp nhăn hằn sâu trên đôi mắt tối, hun hút những ngã rẽ cuộc đời. Thế mà đôi mắt ấy đã từng trong veo như mắt trẻ nhìn cây lá chan hòa. Ai làm nên nỗi ấy? Bởi người quên mất tuổi thơ. Anh khác mọi người chỗ đó. Những con sóng lớn phũ phàng không ngăn được anh tìm về tuổi nhỏ, gột rửa bụi lầm anh lại là đứa trẻ lên ba. Mỗi sáng sớm phóng qua đường hầm tăm tối, anh luôn chừa một lối trở về. Khu vườn cây là nơi đầu tiên anh nhìn ra thế giới cũng là nơi anh chối bỏ tuổi trưởng thành. Như chiếc điện thoại cần sạc pin, anh cũng cần quay về thanh tẩy để tiếp tục làm người. Tuổi thơ, đó là dòng điện không bao giờ khô cạn cho suối nguồn sáng tạo của riêng anh.

Nagoya, ngày 4/10/2009

Baseball 020

James Shuman, Trận Cuồng Phong (Tornado) (tranh sơn dầu dát kim khí trên vải)

NGỌN CUỒNG PHONG CÔ ĐỘC

Thả một ngọn cuồng phong trên mặt giấy, con chữ bay hết những hư ngôn. Khoảng cách giữa hai dòng chữ lớn lên và rõ nét dần. Điều không thể nói nằm trong điều không nói. Mà điều không nói mới là điều cốt tủy người muốn gửi gắm cho đời. Chữ che dấu ý, lời bôi xóa lời. Cơn cuồng phong đi qua làm cho người chợt nhận thấy mình không hiểu những điều tưởng như đã hiểu. Nó phơi bày sự nông nổi của người vốn xem đọc sách như là thời trang chứ không phải là nghiệp dĩ. Người chợt nhận ra bấy lâu nay mình hùa theo những thứ văn chương rẻ tiền. Như bị lột mặt nạ, người lồng lộn căm ghét cơn cuồng phong đầy tai họa và tìm cách trả thù. Ngọn cuồng phong bị xua đuổi khắp nơi nơi, không chỗ nào chôn dấu đành câm lặng nén vào thẳm sâu. Trong mắt người đời, cuồng phong chỉ mang ý nghĩa là tàn phá. Nhưng trong ý nghĩa đời sống tự ban cho mình, cuồng phong biết tàn phá là để tái sinh. Cũng như sau một cơn gió cuồng nộ đi qua, những mái nhà cũ kỹ bị cuốn phăng đi, những cây già mục rỗng bị tróc gốc, mặt đất lại thanh tân đẹp đẽ dành chỗ cho những thứ mới mẻ được dựng xây; những tác giả cuồng phong khi đi qua cuộc thế sẽ làm hỗn loạn cả một kỷ nguyên. Khi một thời đại mới bắt đầu, những giá trị mới được thừa nhận, thì cuồng phong đã biến vào trời xanh, tan vào đất mẹ. Lúc đó, ai mới là kẻ tiếc nuối một người vừa đi qua?

Nagoya, ngày 8/10/2009

bài đã đăng của Hoàng Long


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)