Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Nỗi Khổ Tâm Của Người Rét Buốt

0 bình luận ♦ 15.10.2008

Tôi bó gối im lặng chờ đợi. Gió giật buốt rét từng cơn. Manh áo mỏng không đủ che chắn, tôi lấy rơm làm đệm ngủ. Vùi thân trong lớp rơm dày, tôi chờ lũ trẻ ra chơi với tôi. Đó là thú vui duy nhất của cuộc đời. Không nhà cửa, họ hàng thân thích, tôi nằm giữa cánh đồng hoang, ăn cỏ dại và uống nước mưa. Đôi khi tôi cũng băn khoăn thầm nghĩ sao mình lại ra nông nỗi này, sao mình không cố gắng làm gì khác ngoài việc ngủ vùi cho quên ngày tháng. Thế là tôi làm quen với lũ trẻ. Bữa đầu tiên nhìn thấy bộ dạng của tôi, nhiều đứa đã khóc thét lên. Nhưng tôi làm mấy trò vui và dụ khị bọn trẻ vào cuộc. Rồi cứ ngày nào tôi cũng đùa chơi với chúng từ sáng sớm đến chiều tà. Cuộc vui nào rồi cũng qua nhanh chóng. Lũ trẻ phải về nhà ăn cơm với cha mẹ và ngủ trên những lớp đệm ấm êm. Tôi cô đơn trở lại. Nhưng có hề gì, tôi tự nhủ, chỉ cần chịu đựng một đêm buốt giá là ngày mai có thể tiếp tục đùa vui. Điều tôi không ngờ đến là lũ trẻ lớn lên, phải đi học, phải làm quen với thế giới khắc nghiệt này. Chúng lớn lên im lìm câm lặng trong những ngôi nhà, sau những bức tường. Và không còn ai chơi với tôi nữa cả. Thú vui duy nhất bị cướp mất. Tôi cứ im lặng bó gối ngồi giữa cánh đồng hoang. Gió cứ giật lên từng cơn, xuyên thấu và cả vào tâm hồn thơ dại ngây ngô và hoang vắng này. Và tôi tự gọi mình là người rét buốt.

 

Hoàng Long

Sài Gòn, tháng 9/2008

bài đã đăng của Hoàng Long


Bài này không có phần bình luận.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)