Trang chính » Chụp và Chép, Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến – phần 12

 

                  116

X về, tôi muốn nói với nó, những con thạch sùng vẫn khoẻ, nó chưa tiến triển nhanh, nhưng cũng khác so với hai tháng X rời nó. Tôi vẫn cho lão nhà văn cầm chân cô gái, mụ da đỏ thì ngày càng lộng hành trong thế giới âm u của mụ. Tôi chẳng làm gì hơn cho những nhân vật của mình, có lẽ giờ này họ đang chờ đợi sự giải quyết của tôi.

Nhưng X quá sợ hãi với bóng người đàn bà trung lưu âm thầm ngồi uống trà trên đầu giường, trong căn nhà mới mướn của nó.

T3/17/8/04

 

                  117

Berkeley.CN.9.19.04

sự kiện trong thành phố

Sáng, khoảng trăm chiếc xe đủ màu, đủ kiểu diễu hành ngang thành phố, không khí nhộn nhịp, kèn trống, tiếng người hò la, máy chụp hình, nhà báo phỏng vấn dân chúng, chống chiến tranh và đòi trục xuất Bush khỏi ghế tổng thống. Nơi nơi là sự vui vẻ, náo nhiệt, người khắp nơi đổ về để xem những chiếc xe ngộ nghĩnh gắn đầy đinh ốc, bưu thiếp, sọ người, cờ xí… nhưng vẫn không thấy chiếc xe gắn đầy bàn phím và bộ phận máy vi tính của ông già hôm nọ. Có lẽ ông ta đã đi từ những chuyến đầu tiên nên tôi không thấy chăng?

X cũng đòi gắn toàn bộ ly tách muỗng nĩa trong quán café, sẽ gắn đầy các phin café lên xe. Còn tôi thì thích có một chiếc xe đạp và gắn nhiều loa phát thanh, mặc dù bây giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra phải gắn cái gì khá hơn.

Tôi ngồi ngoài nắng xem các show biểu diễn, tuy không hay lắm nhưng đủ vui. Thoát khỏi ồn ào đông đúc, tôi và X chạy về gà trống tơ, nhưng ngay trước quán lại có một nhóm bốn người xài bốn nhạc cụ khác nhau: violon, đàn nhị, guitar và một loại nhạc cụ đặc biệt do cô gái ấy chế tạo. Nhạc cụ này gồm một cây gỗ dài, tròn, dây đàn gắn vào tâm điểm của cái thùng thiếc và cây gỗ, thế là cô gái có ngay một âm thanh trầm, đục. Họ chơi say mê khiến mọi người đều dừng chân.

Trong lúc tôi ngồi nghĩ ngợi thì bỗng nhiên bên kia đường, một chiếc xe già nua đang cố bò lên dốc, động cơ của nó rền rĩ khắp đoạn đường khiến mọi người phải quay nhìn. Khi nó bò ngang mặt tôi thì đấy là chiếc xe cuối cùng trong đoàn xe vừa diễu hành qua. Chiếc xe này gồm những ô cửa sổ gộp lại. Trên mỗi cánh cửa còn ghi đầy đủ năm tháng, tên vùng đất đi qua. Tôi chẳng hiểu tại sao người đàn ông nhỏ thó với chiếc mũ nhăn nhúm lại có thể tìm thấy chiếc xe đó nằm chết dí tại cánh đồng hoang. Nó mắc kẹt giữa vũng cát, bên cạnh là lạch nước nhỏ. Có lẽ ông ta là người trong vùng nên mới có đầy đủ dụng cụ để sửa…Tôi cố nhìn theo chiếc xe cho đến khi màu xanh của nó nhập vào đoàn người đông đúc, hẳn giờ đây những tấm ảnh tôi treo bên trong cũng rung lên lọc cọc vì đường xa và mệt mỏi.

Chậm chạp, tôi xé một trang giấy để bắt đầu viết cho ông ta bức thư mới. Có lẽ đến khi chiếc xe của tôi không còn chạy được nữa, hoặc giả ông ta cần sửa sang, tháo tất cả đồ xuống thì mới thấy đằng sau mỗi tấm ảnh là một bức thư tôi viết cho ông.

Mà cũng có thể, vì sự lơ đễnh nào đó…người ta sẽ để nguyên trạng chiếc xe cho đến khi chính các ô cửa tự rơi xuống.

 

                  118

x9

 

T nằm chết dưới những cánh quạt khổng lồ, họ tìm thấy xác hắn nằm lẫn lộn với vỏ nho, mồm sùi bọt nho.

T2/20/9/04

“…một phụ nữ châu á nằm im trên quả nho, từ hơn một năm nay, quả nho lớn khác thường…”

_ trích Le Monde, tuần báo Pháp_

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)