Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

HỖN MANG

0 bình luận ♦ 8.01.2019

1

Thoạt tiên, ý tưởng lãng mạn và mơ hồ ấy phủ lên nàng như giấc mơ đẹp nhất nàng từng mơ đến. Còn gì toàn bích và đẹp đẽ hơn thế nữa, nàng thì thầm nghĩ với chính mình, những buổi sáng khi nàng từ giã chồng trước cửa, những buổi chiều nàng nôn nóng mong giờ chồng về, những buổi tối sau bữa ăn nàng co mình trên ghế nhìn chồng khuất sau tờ báo trải rộng. Khi cuối cùng những ý nghĩ thầm lặng đã dâng ngập trong nàng, tuôn tràn thành lời nói, khi đôi mắt chồng nàng bên gối sâu thẳm như chiều sâu hạnh phúc nàng cảm thấy, nàng biết khái niệm xa xôi đã thành mơ ước và dự tính.

Chồng nàng lắng nghe như anh vẫn lắng nghe: kiên nhẫn, âu yếm và có chút diễu cợt. Anh lại cười em ư? Nàng dỗi hờn. Không đâu, anh cũng mong muốn như em chứ, anh không nói vì ngại em chưa sẵn sàng đấy thôi. Nàng vòng hai tay qua cổ chồng, áp má vào má chồng. Hai người đã thành một.

2

Như những mơ ước khác trong đời nàng đã đạt được, kế hoạch đơn giản của nàng thành tựu rất mau. Một buổi chiều, chồng nàng trở về nhà gặp nàng uể oải trên ghế. Sao thế, con mèo con bé nhỏ của anh. Nàng nắm hai tay chồng trong tay mình, thì thầm vào tai anh. Vẻ rạng rỡ trong mắt anh toả lên nàng như tia nắng, và trái tim nàng lỡ mất một nhịp. Dựa trên vai anh, nàng cảm thấy sự sống êm đềm của anh phập phồng trên cổ, nghĩ đến sự sống nhỏ nhoi nào đang bắt đầu ở giữa họ.

Niềm vui ở lại với nàng hai tuần. Không hẳn nàng đã mất niềm vui, đúng hơn là nàng bị chia trí nhiều quá. Nàng muốn lựa những màu sắc dịu nhẹ nhất cho chính mình, muốn trang bày căn phòng nhỏ bên cạnh phòng ngủ hai vợ chồng, muốn tìm những hình vẽ, màu sắc ngộ nghĩnh nhất cho những bộ quần áo bé xíu, muốn thông báo tin mừng cho tất cả gia đình họ hàng bè bạn. Nàng muốn như nụ hoa từ từ hé nụ, hương sắc mỗi ngày mỗi đầy lên cho đến ngày mãn khai. Nàng muốn đem niềm vui mới hoà nhập vào những hạnh phúc sẵn có, để bình minh hồng hơn và hoàng hôn êm ấm hơn. Nàng muốn bước một bước nữa trên những nấc thang hoàn mỹ của cuộc sống của nàng và chồng. Có lẽ nàng bận rộn quá, hay lo toan nhiều quá. Cũng có lẽ nàng không quen với những cái khó chịu nho nhỏ, như cảm giác buồn nôn mỗi khi nấu ăn, hay sự mệt mỏi dằng dai kéo trì nàng xuống chiếc ghế dựa. Chồng nàng hết mực thông cảm, hết mực yêu chiều. Đôi khi nàng thấy tội lỗi như không tròn bổn phận làm vợ, đôi khi nàng không còn đủ sức để cảm nhận tình yêu của chồng. Căn nhà bỗng dưng lạnh lẽo hơn, tuy rằng căn phòng nhỏ có thêm nhiều vật xinh đẹp trong đó. Chồng nàng bỗng dưng không còn ân cần như trước, dù rằng anh không hề làm gì trái ý nàng. Buổi tối, khi nàng trải những tấm vải nho nhỏ trước mắt anh, anh chỉ liếc mắt sơ qua, rồi bảo nàng đừng hao sức quá. Nàng ngước nhìn anh, và chợt nhận ra anh không ngồi bên cạnh nàng.

Rồi những bộ quần áo ưa thích của nàng bắt đầu chật. Dĩ nhiên nàng đã chuẩn bị sẵn những bộ mới, trang nhã và dịu dàng (cho tâm ý đứa trẻ được an vui, người ta bảo thế). Nàng bắt đầu mơ hồ cảm thấy nhịp đập của trái tim lạ dưới trái tim mình. Khi nàng nói với chồng, vẻ vui sướng của anh làm dịu bớt nỗi hoang mang. Không phải nàng không nghĩ rằng đó là một sự kỳ diệu, một phép lạ. Nàng chỉ không quên được hình ảnh của nàng trong gương sáng hôm ấy. Bụng nàng bắt đầu nhô lên dưới làn vải, chiếc áo màu hoa đào nho nhỏ chồng nàng ưa nhìn căng lên như muốn bật tung. Nàng ngẩn ngơ nhìn mình trong gương. Từ độ nàng thích soi gương đến bây giờ, người phụ nữ trong gương vẫn có thân hình thanh mảnh. Chồng nàng vẫn trêu nàng "mình hạc xương mai" đấy thôi. Nàng quay nghiêng người, tưởng tượng ra chiếc bụng gần ngày sinh nở. Còn những bốn tháng nữa, nàng nghĩ, thấy mình như hụt hơi. Bốn tháng nữa.

Tháng sau nàng mập lên thấy rõ, từ cánh tay, đôi chân cho đến khuôn mặt. Khi chồng ôm nàng vào lòng, giữa họ đã có khoảng cách của vòng cầu bụng nàng. Sợ khó chịu cho đứa bé, cho nàng, anh tránh không ôm nàng thường, nhất là trong giấc ngủ. Khi nàng muốn lăn vào gần anh lúc sáng sớm, như nàng thường làm trước kia, nàng tỉnh ngủ và nhận ra mình đã quá nặng nề để làm như vậy. Thêm nữa, dù nàng có xích nằm bên anh, anh cũng sẽ đẩy nàng ra xa hơn vì sợ chật đứa bé. Anh bớt yêu nàng rồi chăng? nàng tự hỏi. Hay là anh yêu đứa bé hơn? Anh thích đặt tay lên bụng nàng, xoa xoa nhẹ, như để vỗ về âu yếm đứa bé. Khi nàng cầm tay anh đặt lên má mình, anh chỉ mỉm cười, rồi rút tay lại khi anh nghiêng người nghe ngóng. Anh muốn nghe nhịp tim của nó, anh giải thích. Trái tim nàng căng lên giận dỗi, lo lắng. Nàng nghĩ đến hình ảnh mình trong gương, khuôn mặt bì bì như giữ nước, môi không còn hồng và cằm như có lớp mỡ. Em xấu đi phải không? Có lần nàng rụt rè hỏi. Anh nhìn nàng rất mau, vẻ ngạc nhiên như nói: làm gì có. Nàng vui lên một hai giây ngắn ngủi, vì trong trí nàng, câu hỏi chợt đến: có phải mắt anh chỉ thoáng qua khuôn mặt nàng? có phải anh không nhận ra nàng xấu đi vì đứa bé, sự sống màu nhiệm, phép lạ có thực, và bao nhiêu từ ngữ hào nhoáng đẹp đẽ khác anh vẫn thường dùng nhắc đến đứa bé. Mắt nàng rướm lệ, và anh nghiêng người, rất gượng nhẹ, hôn lên má nàng: dĩ nhiên là anh thấy em đẹp. Anh yêu em cơ mà. Em là mẹ của con anh cơ mà. Giọng anh hơi đùa cợt, như muốn cho nàng cười, nhưng nàng chảy nước mắt nhiều hơn.

3

Tháng thứ tám của kỳ thai nghén, ngày dài ra vô tận.

Những chuẩn bị cho đứa bé đã xong. Căn phòng nhỏ bên cạnh phòng ngủ hai vợ chồng, trước đây là phòng làm việc của anh, đã trang hoàng lại những màu vui tươi và dịu dàng. Họ không muốn biết trước đứa trẻ là trai hay gái (chồng nàng thích sự ngạc nhiên hạnh phúc đó, anh nói thế), cho nên căn phòng có trần màu xanh da trời, tường màu vàng nhạt, và thảm trắng (thảm trắng trong phòng con nít, mẹ nàng bật lên, tay chận ngực như cảm thấy choáng váng). Chiếc nôi đã sẵn gối nệm, và trên đầu đu đưa những con thú nhồi bông nhỏ xíu ngộ nghĩnh. Trong tủ, quần áo từ lọt lòng cho đến sáu tháng, cộng thêm túi xách, giỏ đeo, xe đẩy, tã lót… Chuẩn bị cho nàng cũng đã xong, túi xách nhỏ có những thứ nàng cần khi nhập viện chờ lâm bồn.

Nàng đã tăng lên 30 lbs, độ tăng bình thường của phụ nữ mang thai cùng thời kỳ. Nàng không buồn soi gương, cũng không buồn trang điểm mỗi ngày. Có ích lợi gì đâu. Son phấn nào che được dáng vẻ cồng kềnh của nàng? Chồng nàng, lo lắng cho nàng và đứa bé, không muốn nàng lái xe hay ra ngoài nhiều nữa. Ở nhà, anh cũng không muốn nàng nấu nướng, sợ làm nàng mệt mỏi. Nàng thấy mình mệt thật, và dễ buồn chán quá sức. Thay vì hay mơ mộng vẩn vơ như trước kia, bây giờ nàng không muốn nghĩ ngợi nhiều, vì nàng biết suy nghĩ chỉ làm cho nàng cảm thấy bất ổn, và nàng không muốn tâm trạng không vui ảnh hưởng đến đứa bé. Quanh nàng, mọi người hân hoan chờ đón đứa bé, những nụ cười, những săn đón, những viếng thăm đôi khi làm nàng nghẹt thở. Hình như chỉ có mình nàng, người đáng lẽ vui mừng nhất, cảm thấy lo âu. Nàng không thể hình dung ra đứa bé trong cuộc sống của nàng và chồng. Khi nàng nghĩ đến con cái trước khi có thai, nàng tưởng tượng buổi chiều, khi nàng đón chồng đi làm về, thay vì đứng một mình, nàng sẽ ôm trong tay đứa con. Hai mẹ con chờ mãi anh đấy, nàng sẽ nói thế, câu nói xinh đẹp như một giấc mơ gia đình hạnh phúc. Giờ đây, nàng chợt nhớ, nếu nàng có đứa bé trong tay, nàng sẽ không còn có thể chạy ùa đến, choàng hai tay qua cổ chồng, nhón gót đợi nụ hôn của anh. Và anh, chắc anh sẽ không còn ôm nàng vào lòng, nhìn sâu vào mắt nàng, như thể anh thật mong nhớ nàng ghê lắm sau 8, 9 tiếng làm việc. Chắc anh sẽ hôn phớt trên má nàng, rồi cúi xuống nựng nịu con, hay bồng nó từ trên tay nàng. Nàng, đứng một bên, có bị bỏ quên mất hay không? Chẳng trách có những người phụ nữ chán đời sau khi sanh, nàng lẩm cẩm nghĩ. Mọi người cho rằng họ buồn vì con không còn trong bụng, nhưng biết đâu chẳng là vì phải chia xẻ tình cảm thời gian của chồng? Nghĩ đến đây, nàng vội vàng tìm cách bận rộn. Chưa sanh con, nàng đã là bà mẹ không tốt. Nàng quơ tay tìm chiếc mũ con nít đan dở. Đã có sáu chiếc mũ, em đan thêm cho đủ một tuần ấy à? chồng nàng đùa cợt bảo thế. Con sẽ chiều nó hư mất thôi, mẹ nàng nói, thở dài. Nàng cười với cả hai, im lặng, lòng hơi nhoi nhói khi nghĩ đến lý do thực sự nàng mê mải đan: để khỏi tránh những câu hỏi về tương lai nàng không có lời giải.

Rảnh rỗi quá, nàng xem truyền hình nhiều hơn, và chú ý đến những tình tiết liên quan đến mẹ con nhiều hơn. Một buổi chiều chồng nàng thấy mắt nàng đỏ hoe, hỏi gặng mãi. Nàng bảo xem một chuyện tình dang dở, nàng khóc như vẫn hay khóc khi xem phim buồn. Anh ôm nàng vào lòng (cong người chừa chỗ cho bụng nàng) và bảo em phải nghĩ đến những điều vui vẻ. Nàng gật đầu, tuy rằng nàng biết sẽ khó quên câu chuyện thật sự làm nàng khóc: cô con gái trở về bên giường bệnh người mẹ, nghe bà xin cô tha thứ vì đã không thật tình thương yêu cô suốt những năm qua. Khi bà bắt đầu mê sảng, bà lảm nhảm mọi thứ: tôi không muốn có con. Thai nghén phá hỏng thân hình tôi, nhân tình không ai đoái hoài nữa, cha nó trở về với vợ, xua đuổi tôi giữa đường. Nàng khóc ngon lành sau đó, cố không tìm hiểu tại sao mình khóc, đan nốt chiếc mũ len thứ bảy.

4

Chuyện gì đã xảy ra, bây giờ nàng không còn nhớ rõ. Ký ức của nàng là những mảnh vụn lờ mờ bệt màu đỏ của máu, xé nát bằng những cơn đau và những khoảnh khắc chập chờn giữa mê và tỉnh. Khi nàng có đủ sức nhận ra những người chung quanh mình, nàng đã trở thành một bà mẹ bất hạnh.

Ít nhất là trong mắt mọi người. Những giọt lệ thương xót đổ từ những đôi mắt thân thuộc xuống tay, xuống thân nàng, chừng như những người ấy muốn dùng chúng để an ủi nàng, để hồi sinh tâm hồn nàng mà họ chắc đang đau đớn héo tàn. Họ khóc nhiều hơn vì nàng không khóc. Đôi khi, mắt nàng dường như lấp lánh những giọt nước, nhưng chúng không bao giờ rơi xuống.

Thực ra nàng không cảm thấy điều gì cả, khi bắt đầu ngoi lên từ tiềm thức đến nhận thức, và rất lâu sau đó. Như mỗi lần nàng bệnh nặng, những ý nghĩ của nàng cũng dường như nhuốm bệnh và lười biếng, không còn hăng hái nhào lộn và chạy nhảy trong đầu nàng như mọi khi. Trong khoảng không gian vắng lặng của trí óc nàng, giữa những giấc ngủ mê, chỉ còn một màu xám tôi tối như bầu trời lúc chập choạng tối, mặt trời đã lặn và trăng sao chưa hiện lên.

Điểm khác lạ giữa lần (bệnh) này và những lần khác là khi cơ thể nàng bắt đầu phục hồi thì những ý tưởng và cảm xúc thường như gió và sóng không ngưng nghỉ vẫn vắng bóng. Sự trống rỗng, cái hố đen mập mờ thoáng hiện lên mỗi khi nàng nhìn vào tim óc mình khiến nàng hơi tò mò nhưng không khó chịu. Bối rối hơn là sự gượng nhẹ của những người chung quanh, từ nụ cười tươi tỉnh hơn bình thường của cô y tá cho đến những cái nhìn lảng tránh, nhìn nàng mà như thể cố không nhìn nàng. Khi nàng hiểu ra đấy là vì tình trạng bất hạnh của mình, nàng lại càng bối rối hơn, vì nàng, nhân vật chính của câu chuyện bi thương, lại ít cảm xúc hơn họ. Nàng không biết phải cư xử ra sao cho đúng mực. Nàng có nên khóc hoặc tỏ ra buồn bã không? Họ rõ ràng tỏ ra không muốn thế, nhưng hình như họ đang chờ đợi điều ấy?

5

Cuối cùng, nàng cũng phải trở về nhà. Căn phòng nhỏ bên cạnh phòng ngủ của vợ chồng nàng đóng chặt cửa, bên trong ngổn ngang những thứ liên quan đến đứa trẻ không ra đời và kỳ thai nghén: chiếc nôi, đồ dùng quần áo trẻ em, những mảnh len đan dở, những chai thuốc bổ, cả cuốn sách về thai nghén và dưỡng nhi. Chồng nàng đã cố sức biến căn nhà lại như lúc trước, lúc ý tưởng lãng mạn và nồng ấm mới còn nằm trong tưởng tượng của riêng nàng.

Thế nhưng, một người đàn ông không quen việc nhà như chồng nàng, dù có được phụ giúp của những người phụ nữ trong gia đình, không thể thu vén lại căn nhà hoàn toàn như trước. Hoặc có thể anh không thể thu vén lại cảm nhận của nàng khi trở về. Căn nhà, biểu tượng của cuộc đời nàng, chứa đựng những thứ quan trọng nhất trong cuộc đời nàng, dường như không còn là tổ ấm nữa. Trong những căn phòng gọn ghẽ và ngăn nắp, nàng chỉ thấy những mảnh vụn. Trong không gian im vắng trong lúc chồng nàng đi làm, sau cánh cửa đóng của căn phòng ngủ, mặt phẳng câm lặng và trống rỗng của tâm hồn và nhận thức của nàng nứt rạn, vỡ tan, và nàng bắt đầu khóc.

Có những giọt nước mắt thương xót cho đứa trẻ nàng chưa thấy mặt, nhưng nhiều hơn là sự bơ vơ lạc lối nàng chưa từng cảm thấy bao giờ. Không phải nàng không từng thất bại, gặp những điều không may, mất mát, nhưng nàng luôn có sẵn một phương án, một thứ kim chỉ nam cho cuộc đời mình. Rằng nàng sẽ lập gia đình, sẽ có con, sẽ cùng người phối ngẫu nuôi con lớn, sẽ êm ả sống hết quãng đời còn lại sau đó. Hơn cả kế hoạch, dự tính, đấy là định luật, là lẽ tự nhiên, là một điều nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ có thể, cách này hay cách khác, không xảy ra. Giờ đây nàng đã biết thế, không phải vì nỗi tuyệt vọng về đứa trẻ, mà cảm giác gần như nhẹ nhõm ngay sau nỗi tuyệt vọng ấy, lấp lóe như một ánh sáng khó cưỡng viền dưới đám mây đen trong một ngày giông bão.

6

Căn phòng nhỏ bên cạnh phòng ngủ của vợ chồng nàng vẫn đóng chặt cửa. Chồng nàng tránh hết sức không nhắc đến nó, tuy dường như anh đã bắt đầu sốt ruột hoặc muốn dự định cho một đứa bé khác hoặc muốn dùng lại căn phòng làm nơi làm việc thêm ở nhà như trước. Sau những phút đau buồn, những giờ tưởng tiếc, anh dường như đã bình tĩnh và bình tâm, tìm lại đủ ý chí và sự lạc quan để nhìn ra phía trước.

Còn nàng, nàng quay về cánh cửa đóng. Mỗi ngày trong lúc chồng đi làm, nàng mở cửa vào căn phòng nhỏ. Có mặt nàng, nó cũng không ấm áp lên được chút nào, có lẽ tại vì chính nàng cũng lạnh lẽo. Nàng vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế cạnh cái nôi trống, đôi khi tựa đầu vào lưng ghế nhắm mắt ngủ, đôi khi nhìn quanh quẩn và chảy nước mắt. Những giọt nước mắt chẳng hiểu vì sao, chẳng có thời khóa biểu, lúc nào cũng chực chờ rưng rưng trên khóe mi.

Dần dà, nàng mang vào phòng một valy nhỏ, sắp xếp mấy bộ quần áo, chuẩn bị cho một chuyến đi dường như đã trở thành nhất định, không thể tránh. Không phải là chuyến đi trong cuộc đời nàng đã nghĩ là tất nhiên, không phải chuyến đi về tương lai, mà là một ngã rẽ, một khúc ngoặt, một mình. Mỗi ngày, nàng mở nắp valy, có khi lơ đãng nhìn những vật ở trong, có khi rơi thêm vài giọt lệ nhòe trên vạt áo xếp vuông vắn. Cái valy là điểm kết thúc của sự kết thúc đã khởi đầu từ…Từ bao giờ nhỉ? Lúc ý tưởng lãng mạn và mơ hồ ấy phủ lên nàng như giấc mơ đẹp nhất nàng từng mơ đến? Lúc giấc mơ ấy biến dạng, biến mất? Lúc nàng thức giấc và nhận ra chồng nàng vẫn còn trong giấc mơ?

Bên ngoài căn phòng nhỏ, căn nhà đẫm trong ánh sáng ban ngày, êm ả, kiên nhẫn chờ hoàng hôn.



6/15

Hồ Như

bài đã đăng của Hồ Như


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)