Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

ĐỀN BÙ

0 bình luận ♦ 12.12.2018





Tặng Bơ yêu quý vô cùng của cha

stairway-to-heaven-tanya-kimberly-orme



Anh là người leo cầu thang chuyên nghiệp. Không ai hiểu điều đó. Đối với người khác, cầu thang là cầu thang, một đoạn đường bắc đến một căn phòng, một nơi chốn của ánh sáng hay bí mật phù du nào đó. Nhưng đối với anh chính bản thân việc lao cầu thang là tất cả. Có những người, như được số mệnh định sẵn, bước những bước nhẹ nhàng thờ ơ mà cũng lên được chiếc cầu thang cao vút. Anh chậm chạp bước từng bậc, mồ hôi chảy ròng ròng, cố nép vào một góc trong cùng của cầu thang nhưng đôi khi vẫn bị đạp vào lưng, lúc bị hất ra mép rìa ngoài để trống chỗ. Những con người chạy nhanh giẫm đạp lên kẻ khác đó có biết gì đến hành trình số phận? Họ sống một cuộc đời tẻ nhạt biết bao nhiêu. Anh ngã lăn ra có khi chênh vênh mép rìa, dưới là vực sâu hun hút nhưng anh vẫn nghiến răng bám trụ. Có khi lết được vào trong góc cầu thang bò lên từng bậc thì bị giẫm đạp lên lưng lên đầu, máu miệng ứa ra cùng với nước mắt. Nhưng anh không bao giờ bỏ cuộc. Đối với người khác, một bậc thang là một bậc thang, chẳng có ý nghĩa gì. Đối với anh một bậc thang là một điểm cao mới, là sự thắng lợi của lòng kiên trì, nhẫn nhục pha lẫn niềm vui của người thấu suốt được ý nghĩa của hạnh phúc tìm trong đấu tranh. Anh gom góp từng niềm vui nhỏ khi thắng vượt từng bậc, khi tiến lên âm thầm trong tịch lặng rẻ khinh, gom góp cả từng giọt nước mắt chảy trong đêm sâu không lời. Kho tàng ký ức của anh vô cùng phong phú những kinh nghiệm cuộc đời. Đến một ngày anh nhìn xuống, thấy con đường dài mênh mông, bao nhiêu bậc thang đã qua hết. Trước mắt chỉ là một chân trời mây bay. Anh ngồi xuống, lặng yên. Từ dưới cùng cầu thang tít tắp, vệt máu và mồ hôi anh bết vào từng bậc thang chạy mãi lên trên này. Từng chút một, con đường máu anh mở biến dần thành hoa hồng. Rồi nghe tiếng trẻ con bi bô. Một đứa bé chạy tung tăng lên bậc thang với thảm hoa hồng, vừa chạy vừa nhìn lên chỗ anh gọi “cha ơi, cha ơi”. Qua từng bậc thang đứa bé cứ lớn dần lên mạnh mẽ. Đến khi ngồi cạnh anh đứa bé đã trở thành một chàng thanh niên mạnh mẽ tuấn tú. Anh mỉm cười. Tóc anh bạc trắng như vôi. Anh ngồi không nổi nữa. Anh nằm xuống trong lòng đứa con và thiếp ngủ. Cầu thang dài ra mãi. Chàng trai bế anh lên chậm chạp bước lên từng bậc cầu thang nở hoa hồng và đi lên cao mãi. Sẽ đến một ngày có chàng trai trở thành một ông già tóc bạc ngồi xuống và một đứa bé khác sẽ chạy từ dưới lên gọi “cha ơi, ông ơi” rồi tiếp tục dùng hai tay bế hai thân xác già nua đi lên từng bậc cầu thang. Đi vào tương lai. Đi vào ngày mai không biết. Qua từng thế hệ, sự sống của anh được nối dài ra mãi mãi. Dòng máu cũng sẽ tiếp tục chảy mãi trong những con người leo cầu thang chuyên nghiệp.

Sài Gòn, ngày 10/4/2016

tranh: Stairway To Heaven của Tanya Kimberly Orme

bài đã đăng của Hoàng Long


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)