Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

đã rơi từ khi nào ♦ tháng mười & chùm ý tưởng

0 bình luận ♦ 6.12.2018

 

 

 

đã rơi từ khi nào

 

không thể xác tín được
nụ hôn luôn bí mật hiện đang phiêu du
nó sẽ dành cho bóng hình ẩn mặt
khi ý thức chẳng hiểu gì về sự phỉnh dụ của giọng nói
cưỡng lại cơn khát thèm chăng
con vật người theo quán tính dục vọng
tự nhiên nằm xuống 
. . .  
Không cần nói lời gì lúc bấy giờ
phó mặc linh hồn cho loài hồ ly lém lỉnh dẫn dắt
thỏa mãn sau những lần khát đói hừng hực lửa tình
ước ao phải chi có cái đuôi để rụng
. . .
chợt nhìn thấy lũ ma trong thinh lặng
đã thắp giùm ta đốm sáng niềm u uất
trí tưởng bắt đầu nghĩ về giấc mơ đang mang thai
bật cười, vòng kế hoạch hóa trong tử cung đã nhũn nhão
người đàn bà thích bỡn cợt niềm tin
thật ra rất nhàm chán cái lưỡi già nua không còn nhám nhúa
. . .
cũng chỉ là một cuộc chơi
người đàn bà đốt cháy thời gian với trò ba que xỏ lá
bóng tối luôn thuộc về hố thẳm nhớp nháp
bao giờ mới chính là ngày mai
bừng thức dậy
thấy mây xám bay ngang qua bầu trời
ta đang hít thở không khí sực nức mùi thú vật

 
gió chướng 10/2018

 

 

 

tháng mười & chùm ý tưởng

 

có ai đã nghĩ đến những hạt bụi
nó không thể hiểu vì sao cứ mãi tồn tại
lăn trầm trên tóc người và rụng xuống chạm vào vô cùng hiện thể
nó ngu ngơ về cơn mê trong giấc ngủ là gì
khi ấy, những bóng ma lướt nhẹ trên đường luôn khóc nức nở
sẽ là điệp khúc tạo sóng âm vượt qua màng thính giác

thật ra, anh đã phạm sai lầm khi bên em
linh hồn của thằng điên thơ đi rong chơi từ lúc nào
mùa thu về chảy loang dập dềnh mộng tưởng
yếu đuối ánh nhìn đã cũ mèm chờ thời khắc lụi tàn
anh cảm thấy những ngón tay đang rụng dần
tự phân hủy trên vòm ngực em khiến nỗi khát thèm vô ngôn cũng phải sững sờ ngỡ là hư ảo

mặt trời có bao giờ chớp mắt
cũng chỉ là điều dối trá để thế gian hư cấu vấn nạn hiện hình
em hãy múa đi theo quán tính như loài dơi bay lượn không cần thị giác
rất thật, mùi hương tình yêu phủ trùm thân thể chúng ta
sự thinh lặng đã làm cho nỗi nhớ mềm mại trên hai chiếc lưỡi
những thiên thần trong tranh tường cùng nhau vỗ cánh dễ chừng rạo rực muốn được khỏa thân
nồng nàn ký ức trong nhau nên không thể trơ trẽn nhìn nhau biểu hiện nét cau mày
nào hay gần hết tháng mười
những chiếc lá vội vã xanh
tin rằng. lá mãi xanh trong bài thơ tình anh viết tặng riêng em

 

 

 

.

bài đã đăng của Khaly Chàm


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)