Trang chính » Chuyên Đề, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn Email bài này

Anh Đào nhớ về Phùng Nguyễn

Kính thưa quý vị, có thể nói, Anh Đào (AD) là người ít tiêu chuẩn nhất để đứng trước quý vị ngày hôm nay nói về anh Phùng Nguyễn, vì tôi quen với anh thời gian ngắn sau này, so với nhiều người trong quý vị. Nhưng AD xin phép, nếu như chị Đặng Thơ Thơ đã nói về di sản tinh thần mà anh đã để lại, thì xin quý vị cho AD một vài phút để nhớ về con người anh Phùng Nguyễn, và cho phép AD gọi bằng tên thân mật anh Phùng, vì chắc không chỉ AD ở đây mới phải thú thật là, anh Phùng, là một người rất dễ thân, nếu như bạn là một người chân thành và sống hết mình.

AD gia nhập làng văn chương VN hơi trễ, những năm 2000, 2001, và cũng không quen biết nhiều người vì lúc đó không ở quận Cam. Hồi đó AD trong nhóm biểu diễn thơ Spoken Word One Mic, và mỗi tháng có tổ chức một buổi để cộng đồng văn chương ca nhạc song ngữ Anh Việt cùng đến để chia sẻ sáng tác mới. Anh Phùng có thể nói lúc đó không ở trong lứa tuổi của nhóm hay đi One Mic, và anh là đàn anh của tôi. Nhưng đây là một điều có thể không nhiều người biết về anh Phùng, đó là anh rất nhiều ý tường sáng tạo rất phiêu lưu và có thể còn là mạo hiểm, khi anh tin tưởng ở  tôi, một người chỉ mới làm thơ được vài năm, cộng tác với anh và chị Thơ Thơ để cùng sáng lập nên Da Màu. Anh bảo tôi, anh muốn làm nên một diễn đàn chưa có trên mạng, một điểm tụ cho những tiếng nói phong phú, kể cả bất đồng, cần tiếng nói của những người trẻ, những người không ở trong tinh thần bộ tộc, không cùng ca hát một điệp khúc. Anh dùng cái chữ tiếng Anh groupthink, chống lại cách suy nghĩ và hành xử của groupthink.

Lúc đó tôi ngạc nhiên, nhưng càng quen anh Phùng tôi càng có cơ hội hiểu thêm về lương tâm và sự thành thật đến mức cương trực của anh. Nhưng trong thời điểm bắt đầu văn chương mạng, nơi mà những điều ngụy tạo và vô định thường như ba bữa ăn hàng ngày, lòng chân thành hết mình và tánh tình giản dị thân thiết của anh không chỉ là lợi thế, mà có khi rất cần thiết. Có một lần tôi và bạn trai/chồng tôi Apollo gặp anh Phùng ở đường xe điện ngầm New York. Lúc đó vào buổi khuya cuối tuần nên xe điện đến trễ cả hơn nửa tiếng, tôi thì cứ lải nhải và anh Phùng bảo, AD mà làm ngành văn chương mạng bấp bênh như vậy thì phải đợi xe điện được chứ! Anh nói rất ngẫu nhiên và dễ thương làm tôi cũng im luôn. Sau này tôi cứ nghĩ đến câu này nhiều, nhất là trong những lúc bấp bênh đời sống, không biết đâu là bờ, đâu là biển. Đó chính là Phùng Nguyễn, người luôn hướng dẫn cho cộng đồng, không phải vì anh có hết những câu trả lời, nhưng vì anh trong thâm tâm luôn muốn tìm sự thật.

DSCN0083

hàng trên: Phùng Nguyễn, Lê Đình Nhất Lang

hàng dưới: Đinh Từ Bích Thuý, Elyse Đinh, Đặng Thơ Thơ, Đỗ Lê Anh Đào (hình chụp năm 2008)

bài đã đăng của Đỗ Lê Anhdao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)