Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

“Đôikhibấtchợt”

0 bình luận ♦ 20.11.2018

 

 

 

Sống không cần ban đêm vì ngủ đồng nghĩa chết hơn một nửa. Chết không cần ban ngày vì tắt thở không đòi hỏi ánh sáng.

Chuyện nhân sinh không bình thường: Ban ngày có người ngủ mê mệt, đêm sống dậy không cần đèn, viết trong bóng tối. Ẩn ý “viết mò.”

Chuyện nhân sinh kỳ lạ: Trẻ nít cho núm vú nhựa, im lặng hài lòng, vui vui đạp hai chân. Người lớn, cho cả hai vú, vẫn không vừa ý.

Trẻ nít, thật ngộ nghĩnh, cho bình sữa, mừng gần chết. Người lớn gần chết, cho sữa vẫn buồn rầu.

“Đôikhibấtchợt” thấy điều gì cảm giác quen quen, nghĩ lại, đã cũ, sao trí nhớ không sáng tạo điều gì mới?

“Đôikhibấtchợt” bắt gặp điều gì mới, chẳng mấy ai tin. Với họ, mới gần giống sai lầm.

“Đôikhibấtchợt” nhìn lui lịch sử thấy quá nhiều lịch rơi hơn trang viết. Sử gia tệ hơn thi sĩ, họ hân hoan loan truyền tin giả một cách thật. Thi sĩ thông báo tin thật một cách giả.

Chính trị gia tệ hơn sử gia, họ tận lực suy nghĩ kiểu giả để sự thật trở thành hối đoái và danh vọng trở thành nạn đói. Người theo đuôi chính trị còn tệ hơn, thảm hại hơn, một đám mù trí nhãn đi bảo vệ niềm tin xây dựng bởi diễn viên.

“Đôikhibấtchợt” thấy người vô tội hoàn toàn có tội. Đám đông bỏ phiếu ủng hộ, cho phép thi hành tội ác. Họ vừa nạn nhân đồng thời hung thủ.

“Đôikhibấtchợt” nghĩ về nhân loại: Một đám thiên thần nhốt xuống bể đau, từ từ chết chìm nhưng vẫn thở và nói quá nhiều.

“Đôi khibấtchợt” hiểu tình yêu chỉ là khoái lạc đính kèm lời nhân nghĩa hoặc ít điều đạo lý điểm trang. Bình thường tình yêu như viên đá ném bắt lâu ngày mòn trơn bóng loáng, cứ cho vào từ điển định nghĩa ngọc quí.

Chuyện nhân sinh đại mộng: Càng lớn càng khó tính, không hỏi cũng chê khen.Càng sống càng tham lam. Càng già càng sĩ diện dù dung nhan tàn tạ.

Chuyên nhân sinh đại trà: Khen hay dù hát dở. Khoe giàu dù đang nghèo. Cười hòa dù thắt ruột. Tưởng một đời vui, gần hết, khám phá toàn bộ trống không.

“Đôikhibấtchợt” thức dậy ban ngày thấy “vô nghĩa” là chữ đúng nhất, hay nhất, đẹp nhất, không cần giải thích.

“Đôikhibấtchợt” ban đêm em thức giấc, hỏi đang làm gì? Vội ngưng viết, ngưng sống. An phận trở về kiểu chết bình thường.

“Đôikhibấtchợt” là không thể không bất chợt.

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)