Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Một Ngày Khi Trở Về

 

 

 

hãy để cho dòng sông trôi qua ký ức tôi
dòng sông không có rác
những chiếc thuyền trôi trên mênh mông sóng nước
những chiếc thuyền mầu hoa mộc lan
là mầu tôi yêu thích
đôi khi những bông hoa cười, cũng có khi nó khóc
nhưng tất cả là niềm hạnh phúc
một ngày khi trở về
không có những hàng rào sắt
chỉ có những dây leo tím mọc bên bờ
và trẻ con ca hát
những bài ca nay chỉ còn vang vọng trong ký ức
vẫn thanh bình như thuở ở trong nôi
khi chiều về tiếng nước chảy bên đồi
gã trai trẻ đắm mình nghe tiếng gọi tên người
bay trong gió
như cơn mưa chiều ngần ngại đi qua phố
con phố nhỏ như bàn tay thiếu nữ
lau vội vài giọt lệ xanh xao
tiếng ve kêu chói tai làm chứng cho nụ hôn đầu
sẽ ghi vào lịch sử
hãy để cho những ghềnh biển nhô đầu cao nhìn gió thổi
và sóng dưới chân mình
lau đôi bàn chân trần vô tội
chuyển những thông điệp tình yêu qua bên kia bờ thế giới
một thế giới không còn ngôn ngữ
chỉ là tiếng thì thầm nhịp đập trái tim non
không còn ai tự làm cho mình khó hiểu
bởi những chữ nghĩa thịnh nộ cuồng điên
tôi mơ về một thảm cỏ xanh
và những chiếc bong bóng nổ lách tách
cùng những nụ cười giòn giã bé con
người ta nghĩ
nay chỉ còn trong những câu chuyện cổ tích
được kể lại một đêm
dưới ánh đèn dầu không còn là cái gì có thật

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)