Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Tấm gương cửa sổ

Họ giam tôi vào một căn phòng màu trắng. Tôi bị trói vào một cái ghế giữa phòng. Phòng có nhiều cửa sổ. Những ngày ấy tôi thích nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời lúc nào cũng nắng đẹp. Để ý kĩ còn nghe đuợc tiếng chim hót nữa. Mỗi sáng thức dậy trên ghế, tôi đều chọn một cửa sổ để nhìn. Không một cửa sổ nào giống nhau, thế nên dù hàng ngày chỉ có mấy cái cửa sổ mua vui, tôi ít khi thấy chán.

Nhưng rồi người ta bịt những ô cửa sổ ấy lại bằng những bức tranh phong cảnh. Mỗi một ô cửa là một bức tranh khác nhau. Mỗi sáng thức dậy trên ghế, tôi lại nhìn những bức tranh. Những bức tranh đẹp. Những bức tranh phong cảnh đẹp không kém gì những chiếc cửa sổ. Những bức tranh đẹp theo cách của riêng mình. Và mỗi sáng thức dậy trên ghế, tôi lại ngắm một bức tranh khác. Tôi ít khi thấy chán.

Nhưng rồi người ta là lại thay thế những bức tranh bằng những tấm gương. Những tấm gương phản chiếu. Những tấm gương phản chiếu những bức tường trắng. Những tấm gương phản chiếu mặt tôi. Mỗi sáng thức dậy, tôi thấy mặt mình trong gương. Và những bức tường trắng và những bức tường trắng trong những tấm gương. Tôi ngắm mặt mình trong gương và những bức tường trắng và những bức tường trắng trong gương. Tất cả đều giống nhau.

Tôi phải thoát ra khỏi đây.

Tôi muốn nhìn thấy mặt trời và nghe tiếng chim hót.

Tôi vùng vẫy trên chiếc ghế. Dây trói nới dần rồi tuột hẳn. Việc đầu tiên là phải gỡ những tấm gương ra. Tôi bước đến một tấm gương. Tôi lại thấy mặt mình và những bức tường trắng. Tôi nhanh chóng gỡ nó ra. Sau tấm gương là một bức tranh phong cảnh.

Tôi ngắm bức tranh phong cảnh một lúc. Một bức tranh đẹp.

Tôi gỡ bức tranh phong cảnh ra. Đây rồi, cửa sổ với mặt trời và tiếng chim.

Nhưng đây không phải chiếc cửa sổ tôi mong đợi.

Đây là một màn hình độ phân giải cao với hình ảnh mặt trời và âm thanh chim hót.

Tôi đứng giữa căn phòng, không biết làm gì.

Tay run run gỡ màn hình cửa sổ ra, tôi không biết mình phải mong đợi điều gì.

Sau màn hình cửa sổ là màn đêm.

Tôi đạp tung cửa ra vào. Sau cửa ra vào cũng là màn đêm. Màn đêm. Chỉ là màn đêm.

Tôi chạy.

Tôi thấy những người trói tôi vào ghế cũng chạy, với đèn pin loang loáng trên tay chiếu vào màn đêm đen đặc. Tôi tưởng họ đuổi theo tôi, nhưng họ chạy vượt qua tôi, vào thẳng màn đêm đen đặc. Những chiếc đèn pin khua loạn xạ bất lực trong màn đêm.

Tôi quay về căn phòng. Tôi lắp lại. Lần lượt. Màn hình cửa sổ. Bức tranh cửa sổ. Tấm gương cửa sổ. Tôi nhìn vào vào tấm gương. Thấy mặt mình trong đó.

Cửa ra vào vẫn mở. Nhưng tôi không muốn đi đâu nữa. Ở đấy không có mặt trời. Chỉ có mặt tôi. Ở lại.

bài đã đăng của Nguyễn Văn A


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)