Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

NGUYÊN LÝ ARCHIMÈDE


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 15.10.2018

 

Paolo Giordano

 

clip_image002

Il pricipio di Archimede/Nguyên lý Archimède là một trong 47 chương của La solitudine dei numeri primi/Nỗi cô đơn của các số nguyên tố, tiểu thuyết đầu tay của Paolo Giordano – sinh năm 1982 tại Turin, chuyên ngành Vật lý lý thuyết – tác giả trẻ tuổi nhất đoạt giải Strega dành cho tác phẩm văn học Ý xuất sắc năm 2008. Quyển tiểu thuyết đã được chuyển thành phim năm 2010 – The solitude of prime numbers – đạo diễn: Saverio Costanzo, biên kịch: Paolo Giordano.

_____________________________________________________________

Khi cặp sinh đôi hãy còn bé tẹo và khi Michela làm mấy trò ngốc nghếch như tự gieo mình xuống cầu thang trong cái xe tập đi của nó, hoặc nhét hạt đậu bo (petit pois) vô mũi đến phải đi cấp cứu để người ta dùng kẹp đặc biệt gắp ra, thì bố của hai đứa bé quay sang Mattia, đứa đầu tiên chui ra khỏi bụng mẹ, nói với nó là tử cung của mẹ tụi bây đã không đủ lớn cho hai đứa.

– Bố rất muốn biết hai anh em đã làm trò gì trong bụng mẹ, ông nói. Theo ý bố, con đã đá em gái con tơi bời khiến nó hỏng hóc.

Nói xong ông phá ra cười, mặc dù chuyện đó chẳng buồn cười chút nào. Ông nhấc bổng Michela lên rồi giụi hàm râu quai nón của mình vào đôi má mềm mụp của bé.

Mattia đứng dưới thấp nhìn lên. Thằng bé cũng cười ha ha và để những lời của bố thấm vô người, không thực sự hiểu ý nghĩa của chúng. Nó để cho những lời đó lắng xuống rất sâu trong lòng làm thành một lớp dầy và nhầy, giống lớp cặn của rượu được ủ lâu ngày.

Tiếng cười giòn của bố cuối cùng biến thành một nụ cười méo mó khi ông nhận ra đến 27 tháng tuổi mà bé Michela không nói được tiếng nào. Dù là mẹ, ị, ngủ hay u hay a. Âm thanh phát ra không cấu thành tiếng, được cất lên từ một góc lẻ loi hoang vu nào đó đến nỗi làm Mattia mỗi lần nghĩ đến là lạnh xương sống.

Khi Michela được năm tuổi rưỡi thì một chuyên viên chỉnh âm mang cặp mắt kính dầy cộm đưa cho con bé một hộp gỗ có bốn chỗ lõm hình ngôi sao, hình tròn, hình vuông, hình tam giác và những mảnh rời với hình dạng và màu sắc tương ứng để lắp vào chỗ lõm.

Michela quan sát cái hộp, vẻ ngạc nhiên.

– Ngôi sao lắp vào đâu, Michela? Chuyên viên chỉnh âm hỏi.

Con bé chỉ giương mắt ngó mà không hề mó tay đến trò chơi. Cô chuyên viên đưa cho nó ngôi sao.

– Cái này đặt vào chỗ nào, Michela?

Michela nhìn vu vơ. Nó cho một trong năm đỉnh nhọn màu vàng vào miệng cắn. Chuyên viên chỉnh âm lấy tay nó ra khỏi miệng và lập lại câu hỏi.

– Michela, nghe lời cô đi con, trời đất ơi! Bố càu nhàu, nhấp nha nhấp nhổm trên chỗ ngồi ông đã được chỉ định.

– Ông Balossino, làm ơn làm phước đi, người phụ nữ nhã nhặn nói. Đối với trẻ con phải cho chúng thời gian chứ.

Michela không có gì phải vội. Một phút trôi qua. Bỗng nó phát ra một tiếng la chói lói, có thể nói đó là một tiếng kêu vui mừng hoặc tuyệt vọng cũng được, rồi với tất cả sự tự tin, em ấn ngôi sao vào chỗ lõm hình vuông.

Bạn bè của Mattia có nhiệm vụ nhắc cho cậu bé nhớ, phòng khi nó quên, rằng em gái nó có vấn đề: chẳng hạn như sau khi cô giáo thông báo với Simona Volterra tháng này em ngồi cạnh Michela nhé, thì bạn này phản đối liền em không muốn ngồi gần con-nhỏ-đó.

Mattia chờ cho Simona và cô giáo dằng co với nhau một lúc rồi mới thưa với cô, để em ngồi cạnh Michela. Điều này khiến mọi người đều nhẹ nhõm: con-nhỏ-đó, Simona, cô giáo. Tất cả, ngoại trừ Mattia.

Trong lớp, cặp sinh đôi ngồi ở bàn đầu, suốt ngày Michela chỉ có tô màu và tô màu, bạ màu gì tô màu ấy, tèm lem tuốt luốt. Trẻ con có da màu xanh nước biển, bầu trời màu đỏ, cây cối màu vàng. Con bé ấn bút chì theo kiểu người ta sử dụng cây dần thịt, đâm mạnh xuống giấy đến nỗi lủng thấu một lúc ba tờ.

Ngồi cạnh em, Mattia học đọc và viết. Nó biết làm cả bốn phép tính và là đứa đầu tiên trong lớp biết làm toán chia có số dư. Nếu óc của em nó trục trặc một cách bí ẩn, thì óc của nó – cũng bí ẩn không kém – lại là một bộ máy hoàn hảo.

Có lần Michela ngọ nguậy trên ghế rồi vỗ đập mãnh liệt hai cánh tay, giống y một con sâu bướm bị mắc lưới. Mắt con bé tối sầm lại và cô giáo, hoảng loạn còn hơn cả Michela, quan sát con bé với chút hi vọng mơ hồ là con-nhỏ-đó có ngày rồi sẽ bay lên. Phía sau, một số học sinh cười khúc khích, mấy đứa khác nói suỵt, suỵt.

Thế là Mattia nhấc ghế của nó lên để tránh gây tiếng va ken két trên sàn nhà, xong đặt xuống sau lưng Michela lúc bấy giờ đang ngúc ngoắc đầu liên tục từ bên này sang bên kia, hai cánh tay vỗ đập dữ dội đến mức thằng bé lo chúng có thể sút ra.

Nó cầm lấy hai bàn tay của Michela rồi nhẹ nhàng khép hai cánh tay lên ngực em gái.

– Rồi nhé, giờ em không còn cánh nữa nhé, nó thì thầm vô lỗ tai em.

Vài giây sau Michela thôi run rẩy. Nó dán mắt một lúc lâu vào một điểm vô hình rồi lại bắt đầu hành hạ mấy bức vẽ của mình như chưa hề có gì xảy ra trước đó. Mattia trở lại chỗ ngồi, đầu cúi thấp, còn cô giáo tiếp tục bài giảng.

Cặp sinh đôi giờ đã học lớp hai mà chưa bao giờ được bạn mời đến nhà ăn xế lần nào. Để khỏa lấp điều này, mẹ chúng quyết định nhân dịp sinh nhật tụi nó sẽ tổ chức một buổi. Tại bàn ăn ông Balossino đã bác bỏ đề nghị, ông nói anh van em Adele, như vầy đã là vất vả lắm rồi. Mattia thở phào hú vía, trong thời gian đó Michela đã làm rơi nĩa của nó lần thứ mười. Từ đấy không ai bàn lại chuyện này nữa.

Một buổi sáng tháng giêng, Ricardo Pelotti, một cậu bé tóc đỏ, môi mỏ phụng phịu, đến gần Mattia.

– Mẹ tớ nói cậu có thể đến dự sinh nhật tớ, nó thì thào, mắt ngó lơ về phía tấm bảng đen.

– Cả bạn kia nữa, nó vừa nói thêm vừa chỉ vào Michela lúc ấy đang chăm chỉ vuốt lấy vuốt để mặt bàn bằng kính làm như thể đó là tấm trải giường.

Do xúc động mạnh, mặt Mattia tê rần lên như có kiến bò dưới da, nhưng Ricardo, bối rối sau khi phải làm một việc khó khăn, đã bỏ đi mất.

Phấn chấn, mẹ của hai đứa nhỏ nắm lấy cơ hội đưa chúng ra tiệm Benetton để mua quần áo mới. Ba mẹ con rảo qua ba gian hàng đồ chơi. Adele đắn đo.

– Nhóc Ricardo thích gì nhỉ? Con nghĩ xem nó khoái cái này không? Bà vừa hỏi Mattia vừa cân phân trọng lượng hộp hình ghép 1500 miếng.

– Làm sao con biết được?

– Bạn của con mà. Hẳn con phải biết nó thích đồ chơi gì.

Mattia nghĩ Ricardo không phải bạn nó nhưng không biết làm sao để giải thích với mẹ. Nó bèn nhún vai.

Cuối cùng Adele chọn một bộ Lego con tàu vũ trụ, món to nhất và đắt nhất của gian hàng.

– Mẹ. Nhiều quá mẹ.

– Không đâu. Tụi con có đến hai đứa. Mà tụi con cũng đâu muốn mình trông kỳ cục quá.

Mattia biết rằng có hay không có hộp đồ chơi Lego thì tụi nó cũng trông có vẻ kỳ cục. Với Michela, làm sao mà không trông có vẻ kỳ cục chứ. Nó cũng biết Ricardo mời anh em nó đến nhà chẳng qua chỉ vì bị bố mẹ bắt phải làm thế. Thế nào Michela cũng sẽ đeo dính anh, làm đổ nước cam lên quần áo, xong bắt đầu khóc nhề nhệ như con bé vẫn thường làm mỗi khi thấy mệt.

Thế là thằng bé nghĩ tốt hơn bản thân nó nên ở nhà.

Hoặc tốt hơn nữa là Michela nên ở nhà.

– Mẹ, nó dè dặt mớm lời.

Adele đang lục tìm ví tiền trong giỏ xách.

– Gì con?

Mattia hít một hơi thật sâu.

– Có thật Michela cần phải đến dự không mẹ?

Adele khựng lại và nhìn thẳng vào mắt con trai. Cô thâu ngân vừa thờ ơ quan sát cảnh tượng vừa chờ được trả tiền, bàn tay mở xòe đặt trên tấm thảm cuốn. Lúc ấy Michela đang xáo các gói kẹo trên kệ bày hàng mẫu.

Má Mattia nóng bừng lên sẵn sàng đón lấy một cái tát nhưng điều đó đã không xảy ra.

– Tất nhiên, mẹ nó nói với giọng cố kìm chế, và như thế vấn đề coi như đã được giải quyết.

Hai anh em có thể tự đến nhà Ricardo chỉ cách đó mười phút đi bộ. Đúng 3 giờ chiều Adele đẩy hai đứa ra khỏi nhà.

– Nhanh lên, sắp trễ rồi. Tụi con đừng quên cám ơn bố mẹ Ricardo nhé.

Rồi quay sang Mattia.

– Để ý em con đó. Con biết là nó không thể ăn bậy bạ được.

Mattia vâng dạ. Adele hôn lên má hai đứa, nhất là Michela. Bà sửa lại tóc tai của con bé dưới mũ trùm đầu và nói tụi con đi chơi vui nhé.

Trong khi bước đi, ý nghĩ của Mattia đong đưa theo tiếng lào xào của những miếng Lego nhúc nhích trong hộp như một ngọn thủy triều nhỏ vỗ vào thành giấy cứng của hộp đồ chơi. Sau lưng nó vài thước, Michela ngó chừng cố không để cho mình cách anh Mattia quá xa, nó kéo lê chân trên mớ lá chết dán sát mặt đường. Trời tĩnh và lạnh.

Thế nào con bé cũng sẽ làm rớt tá lả món khoai tây rán, Mattia nghĩ.

Rồi nó sẽ đọat lấy trái banh và không chịu trả lại.

– Em đi nhanh lên một chút có được không? Mattia hỏi em lúc ấy đang ngồi xổm trên lề đường dùng ngón tay hành hạ một con sâu đất.

Michela ngó anh trai như thể lâu ngày không gặp. Nó cười với anh rồi vội chạy về phía Mattia, kẹp chặt con giun giữa hai ngón cái và trỏ.

– Thấy gớm quá. Quẳng nó đi! Mattia vừa ra lệnh cho em vừa né ra xa.

Michela xem xét con giun thêm một lúc, dáng vẻ như đang tự hỏi làm cách nào mà con giun lại nằm giữa hai ngón tay của nó. Nó thả con giun xuống đất xong cố gắng chạy lon ton theo anh lúc bấy giờ đã đi tuốt phía xa.

Thế nào con bé cũng sẽ giật lấy quả bóng và không chịu chuyền đi, giống như ở trường, Mattia nghĩ.

Cậu bé ngoái nhìn em gái, cũng đôi mắt giống nó, cũng cùng màu tóc như nó, với một bộ não chỉ để vứt đi, lần đầu tiên trong đời nó cảm thấy ghét em nó ghê gớm. Nó cầm lấy bàn tay con bé để dẫn qua đường vì ở đoạn này xe cộ chạy bán mạng. Chính lúc đó một ý tưởng len vào đầu nó.

Nó thả bàn tay mang găng len của con bé ra nhưng liền tự nhủ không được làm thế.

Lát sau, trong khi hai đứa đang đi dọc theo công viên, Mattia đổi ý và nghĩ chắc sẽ không ai biết được kế hoạch của nó.

Chỉ cần một hoặc hai tiếng. Chỉ lần này thôi. Nó nghĩ.

Thế là nó đổi hướng, kéo Michele vào công viên. Không ai có can đảm đi dạo ở đây trong thời tiết giá rét như vậy. Hai đứa trẻ đến một khu vực nhiều cây, có cả ba bàn gỗ và một vỉ nướng thịt ngoài trời. Hồi còn học mẫu giáo, tụi nó đã được đi cùng với lớp đến đây ăn trưa, cũng chỗ này cô bảo mẫu đã bảo tụi nó nhặt lá khô làm thành các thứ quà kinh khủng để tặng cho ông bà chúng nhân dịp Giáng sinh.

– Nghe anh nói đây, Michi. Có nghe anh nói không hả? Mattia bảo.

Với Michela phải luôn luôn kiểm tra xem kênh giao tiếp của nó đang tắt hay mở. Mattia chờ cho đến khi con bé ra dấu bằng một cái gật đầu.

– Nè, anh sẽ đi một lúc nhe? Không lâu đâu, chừng nửa tiếng thôi, nó giải thích với em.

Nói thật với con bé có ích gì: đối với Michela, nửa tiếng hay trọn một ngày thì cũng vậy. Bà bác sĩ đã khẳng định rằng phát triển nhận thức về không gian và thời gian của Michela dừng lại ở khu vực tiền ý thức, và Mattia thừa hiều điều đó có nghĩa gì.

– Em ngồi đây chờ anh nha, Mattia bảo em.

Michela nhìn anh chăm chú và nghiêm trang, cô bé không trả lời, đơn giản vì không thể. Nó không lộ vẻ gì đã hiểu, nhưng ánh mắt rực lên một lúc. Suốt cuộc đời mình Mattia sẽ bị ám ảnh bởi đôi mắt ấy như cách người ta bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi.

Mattia đi thụt lùi để chắc ăn con bé không chạy theo nó. Chỉ tôm tép mới đi cái kiểu như thế rồi cuối cùng sẽ va vào thứ gì đó, có lần mẹ mắng.

Nó đi được khoảng mười lăm bước thì Michela đã quay nhìn chỗ khác vì bận bứt cái nút từ áo khoác.

Thằng bé quay đầu và vụt chạy, tay cầm chặt cái túi trong có hộp quà. Trong hộp, hơn hai trăm hình khối bằng nhựa va đập nhau như thể muốn nói lên điều gì đó.

– Chào Mattia, mẹ Ricardo đón thằng bé ở cửa. Em gái của cháu đâu?

– Dạ nó bị sốt. Sốt nhẹ thôi.

– Ồ, tiếc nhỉ! Bà nói, giọng không có vẻ gì là tiếc. Bà tránh sang bên chừa chỗ cho Mattia bước vào.

– Ricky, bạn Mattia của con đến kìa. Đến chào bạn đi, bà ta gọi to về phía hành lang.

Ricardo Pelotti nhào ra, vẫn mang bộ mặt thiếu thiện cảm như thường lệ. Nó quan sát Mattia vài giây rồi đưa mắt tìm dấu vết của con bé thiểu năng. Nhẹ nhõm, nó nói: chào.

Mattia giơ cái túi đựng quà ra trước mặt mẹ Ricardo.

– Cháu để cái này ở đâu ạ? Nó hỏi.

– Gì thế? Ricardo chất vấn với giọng ngờ vực.

– Đồ chơi Lego.

– A….

Ricardo túm lấy cái túi rồi biến mất trong hành lang.

– Cháu theo nó đi, bà mẹ vừa nói vừa đẩy Mattia. Tiệc bày ở trong ấy.

Phòng khách nhà Pelotti treo đầylồng đèn và bong bóng. Trên cái bàn trải giấy đỏ là những tô lớn đựng bắp rang và khoai tây rán, một khay bánh pizza đã được cắt thành từng ô vuông và một dãy chai lọ đủ màu.

Mattia bước vào nhưng khi còn cách bọn trẻ hai mét thì nó đứng lại, y như một vệ tinh không muốn chiếm quá nhiều chỗ trong bầu trời. Chẳng ai để ý đến nó.

Khi căn phòng đã đầy người, một cậu trai khoảng 20 tuổi đeo mũi đỏ bằng nhựa, đội mũ hề, điều động mọi người chơi bịt mắt bắt dê và trò vẽ đuôi lừa – người chơi trò này phải gắn đuôi vào hình một con lừa đã được vẽ sẵn trên giấy trong khi mắt bị bịt kín. Mattia chiếm giải nhất, đơn giản chỉ vì nó nhìn thấu qua dải băng bịt mắt. Bọn trẻ la ó tẩy chay trò gian lận, Mattia cảm thấy xấu hổ khi cho phần thưởng bánh kẹo vào túi.

Khi trời sụp tối, cậu thanh niên mặc trang phục hề tắt hết đèn đóm để kể chuyện kinh dị, bọn trẻ được bảo ngồi thành vòng tròn, còn cậu ta cầm một cây đèn pin đặt dưới cằm.

Mattia nghĩ câu chuyện chẳng có gì ghê nhưng khuôn mặt được chiếu sáng bằng cách thức như thế thì đúng là dễ sợ. Ánh sáng từ dưới hắt lên làm mặt anh đỏ lừ và tạo nên những mảng lồi lõm rất kinh. Để không phải nhìn, Mattia quay đầu về hướng cửa sổ, và nó chợt nhớ đến Michela. Không phải nó quên bẵng con bé, nhưng lúc ấy nó bỗng hình dung em nó giữa các lùm cây đang tự làm ấm bằng cách xoa xoa má với đôi tay mang găng trắng.

Nó đứng phắt dậy đúng lúc mẹ của Ricardo bước vào căn phòng tối với bánh sinh nhật trên có cắm nến, đúng lúc cả đám đang vỗ tay tán thưởng câu chuyện đồng thời hoan hô món tráng miệng.

– Cháu phải đi ạ, nó vội thông báo.

– Bây giờ á? Còn cái bánh nữa đây nhé.

– Dạ ngay bây giờ. Cháu phải đi.

Mẹ của Ricardo nhìn thằng bé, ánh nến từ cái bánh hắt lên mặt bà tạo ra những hốc tối trông thật đáng sợ. Đám khách mời im thin thít.

– Thôi được, bà mẹ Ricardo nói với giọng hơi do dự. Ricky, đưa bạn ra cửa đi con.

– Nhưng con còn phải thổi nến, nhân vật chính của bữa tiệc phản đối.

– Mẹ bảo làm thì làm đi, vừa ra lệnh bà vừa đăm đăm nhìn Mattia.

– Mầy đúng là cục phân, Mattia!

Một đứa phá ra cười. Mattia theo Ricardo ra cửa, rút lấy áo ấm máng bên dưới một lô quần áo của những đứa khác, nói cám ơn và chào. Ricardo không thèm trả lời, đóng cửa lại và vội vàng trở vào phòng khách.

Trong sân nhà Ricardo, Mattia ngoái nhìn một lúc cái cửa sổ sáng đèn. Âm thanh huyên náo của bọn trẻ vang ra từ cửa sổ đến tận tai nó, lùng bùng, nghe giống như tiếng rì rầm của chương trình truyền hình ở phòng khách nhà nó, khi bố mẹ đã bắt hai anh em vào giường. Lúc cánh cổng đóng lại nghe đánh cách sau lưng, nó phóng đi.

Mattia vào công viên, đi loanh quanh khoảng mươi bước. Ở khu vực này đèn đóm không đủ sáng để nhận ra lối đi có trải sỏi. Tại tán cây nơi nó đã bỏ lại Michela, các cành cây trơ trụi in đậm nét lên nền trời đen. Nhìn chúng Mattia tin chắc một cách khó giải thích là em nó không còn ở đấy nữa.

Nó dừng lại hai ba mét cách cái băng ghế mà vài tiếng đồng hồ trước Michela đã ngồi bận bịu bứt nút chiếc áo khoác. Nó đứng bất động, lắng nghe, nín thở, làm như bất cứ lúc nào con bé cũng có thể xuất hiện từ phía sau một cái cây, kêu lên cúc cu, rồi chân thấp chân cao xiêu vẹo chạy về phía anh.

Mattia gọi Michi, cảm thấy sợ chính cái giọng của mình. Nó lập lại tên Michi với âm lượng thấp hơn. Tiến đến cái bàn gỗ nó đặt tay lên băng ghế chỗ Michela đã ngồi. Băng ghế cũng lạnh ngắt như bất cứ thứ gì khác.

Chắc con bé chán quá nên bỏ về rồi, Mattia nghĩ.

Nhưng nó đâu có biết đường đi. Mà nó cũng không biết băng qua đường một mình.

Mattia nhìn công viên chìm khuất trong bóng tối sau lưng. Nó thậm chí không biết công viên rộng đến đâu, thâm tâm không muốn dấn vô sâu hơn nhưng không còn chọn lựa nào khác.

Thằng bé đi nhón gót để không gây ra tiếng xào xạc dưới đế giày, đầu quay sang phía này phía khác hi vọng sẽ gây ngạc nhiên cho Michela hẳn đang ngồi xổm đâu đó phía sau một gốc cây rình bắt một con bọ hung hay một con gì đó.

Băng qua khu đu quay, Mattia cố gắng nhớ lại màu sắc của chiếc cầu tuột trong ánh nắng một chiều chủ nhật, cái lần mẹ nhượng bộ trước tiếng la thét của Michela, cho phép con bé chơi mặc dù Michela quá lớn so với cái món đó.

Thằng bé men dọc theo bờ rào đến tận nhà vệ sinh công cộng nhưng không có can đảm bước vô. Nó tìm lại được con đường nhỏ ở cái đoạn không còn là con đường nữa mà chỉ là một lối mòn được hình thành bởi bước chân tới lui của những người đi dạo. Nó đi theo lối đó cho đến khi mất dấu. Thế là nó vừa khóc vừa ho.

Em ngốc quá Michela, Mattia thì thầm. Ngốc nghếch và bã đậu. Mẹ đã giải thích với em cả ngàn lần khi nào đi lạc thì phải ở yên một chỗ…Mà em có hiểu gì đâu chứ…Chẳng hiểu gì sất.

Nó trèo lên một bờ dốc và phát hiện một dòng sông cắt ngang công viên. Bố đã từng nói tên con sông nhưng nó nhớ mãi không ra. Nước sông phản chiếu một tí ánh sáng không biết từ đâu hắt tới, lung linh trong đôi mắt ướt của thằng bé.

Mattia tiến sát bờ sông, nghĩ hẳn Michela đang quanh quẩn đâu đó. Con bé thích nước. Mẹ kể khi anh em nó còn bé và khi mẹ tắm cho Michela, con bé la hét như một con điên vì không chịu ra khỏi bồn tắm, dù lúc ấy chính Mattia đã thấy lạnh cóng rồi. Có một chủ nhật bố dẫn hai đứa ra bờ sông, đúng là chỗ này đây, và dạy cho tụi nó cách ném hòn sỏi dẹt sao cho nẩy trên mặt nước. Ông giải thích phải kéo khuỷu tay như thế nào để quyết định chiều xoay của hòn sỏi, Michela đã chúi nhủi về phía trước và rơi tõm xuống nước, may mà bố níu kịp cánh tay. Ông giáng cho con bé một cái tát khiến con nhỏ khóc sướt mướt; lần đó cả ba người về nhà ai cũng mồm miệng ngậm tăm, mặt mày sưng sỉa.

Hình ảnh Michela dùng một cành cây để chơi vọc với cái bóng phản chiếu của mình rồi rơi đánh tủm xuống nước như một bịch khoai thoáng qua óc nó, bạo liệt như một cú điện giật.

Mệt mỏi, thằng bé ngồi xuống cách bờ sông khoảng nửa thước. Nó ngoái lại phía sau và nghĩ bóng tối hẳn sẽ còn ở đấy rất nhiều giờ nữa.

Mattia dán mắt vào mặt nước đen sóng sánh ánh sáng, một lần nữa cố nhớ tên dòng sông nhưng rồi lại chịu thua. Nó sục hai bàn tay xuống lớp đất lạnh. Bờ sông ẩm ướt làm cho đất mềm đi. Nó mò thấy một mảnh chai, tàn tích một cuộc vui về đêm của ai đó. Khi đâm mảnh chai vỡ vào lòng bàn tay, nó chẳng thấy đau, thậm chí còn không nhận ra là mình không đau. Rồi nó nhổ mảnh chai ra để lại đâm sâu hơn vào da thịt, mắt vẫn không rời dòng sông. Mattia chờ cho Michela, vào một lúc bất kỳ sẽ trồi lên mặt nước, nó tự hỏi vì sao có những thứ nổi lên được còn những thứ khác thì không.

clip_image004

Trần Thị NgH chuyển ngữ từ bản tiếng Pháp của Nathalie Bauer – Le principe d’Archimède – một chương trong La solitude des nombres premiers, Editions du Seuil 2009.

bài đã đăng của Paolo Giordano


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)