Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

NHỮNG KHOẢNG TỐI CÓ MA (kỳ 5)

Tôi nhìn thấy phía trước, 15 năm sau.

Trong một nhà hàng Ý. Bất chợt một cô gái khá đẹp gọi “Anh” trong lúc tôi đang len qua các dãy bàn đến chỗ toilet. Tôi nhìn thấy cô ngồi uống rượu với những người nước ngoài, nhưng không biết là ai.

Cô đứng lên, tiến về phía tôi, nắm bàn tay tôi, “Anh còn nhớ em không?”

Tôi nhìn cô cười, lắc đầu.

Cô nói, “Lâu quá rồi. Tuy không gặp anh trực tiếp, nhưng em vẫn biết tin anh, thật đấy. Vì em không muốn quên anh.”

Tôi hơi chột dạ, “Em là ai?”

Cô nhìn thẳng vào tôi, “Em bây giờ lớn rồi, anh không nhận ra cũng phải. Mà thôi, anh quên em cũng không sao. Anh vui khỏe là em mừng.”

Tôi bối rối, “Em có lầm với ai không?”

Cô cười buồn, “Sao lầm được. Em nhắc lại nhé, em vẫn theo anh từng bước. Thậm chí, cứu anh nhiều lần.”

Tôi lắc đầu. Nhưng chấp nhận những điều không hiểu được.

Cô nói tiếp, “Gặp anh ở đây em thấy vui. Khi nào tiện, anh ghé qua gallery của em chơi.”

Cô móc trong ví ra cái danh thiếp. Tôi thấy tên cô, “Lý Hoàng Hoa”.

Tôi không quen ai tên Lý Hoàng Hoa. Nhưng cô nói để kết thúc: “Anh Vịnh đi nhé.”

Cô không lầm.

Về hướng nhìn ngược, 16 năm trước.

Cô bé bán vé số kể với tôi, “Có một ông kia, ổng bảo em thôi đừng đi bán vé số nữa, về nhà ổng sống, ổng nuôi cho đi học.”

Tôi nhìn lại khuôn mặt em. Xinh và ngời sáng. Cô bé dậy thì rồi. Tôi nói: “Nếu là nhà ổng đang sống thì được, còn nếu là một chỗ ở khác thì đừng.”

Cô bé hỏi, “Làm sao biết được?”

Tôi nói, “Dễ mà, em bảo ông ấy đưa về nhà ổng cho biết xem có sống được không.”

Cô bé cười, “Ổng bảo mình chảnh thì sao?”

Tôi cũng cười, “Đúng là hơi bị chảnh thật, nhưng em bảo ông ấy em sợ người nhà của ổng, nên cần biết họ ra sao.”

Cô bé thưa, “Dạ.”

Tôi bặt tin cô bé bán vé số từ đó.

Hiện tại tôi, một bãi lầy.

“XIN GIỚI THIỆU, ĐÂY LÀ Mr. THỜI VỤ.”

Tôi bắt tay hắn, khách sáo nói “Hân hạnh” khi bàn tay hắn đã đưa về phía tôi.

Hắn vồn vã, “Tôi đã nghe nhiều về anh, bữa nay mới có dịp gặp.”

Thật ra, cái dịp này do chính hắn chủ động nhờ một người bạn vẫn cà phê với tôi làm cầu nối. Tôi không có nhu cầu kết bạn với những thằng bá vơ. Nhưng tôi vẫn nói cám ơn.

Tôi ngồi thêm chút cho đủ lịch sự rồi chào mọi người, về.

Một hôm, tôi bất chợt thấy hắn không phải thằng bá vơ. Mr. Thời Vụ xuất hiện trên truyền hình kênh quốc gia. Với bộ đồ lớn, hắn ngồi chung với một ông lớn, trong một dịp lễ lớn, để bàn về một vấn đề lớn. Truyền thống anh hùng bất khuất của nhân dân ta. Tôi nhớ ra rồi, hắn là nhà báo kiêm nhà văn Thời Vũ. Hỗn danh “Mr. Thời Vụ” được giang hồ đặt cho, sau một thời gian dài tả xung hữu đột tham chiến trên mọi mặt trận báo chí và văn nghệ trong tất cả mọi lãnh vực từ chính trị xã hội, đến văn hóa thể thao, với vai trò không chỉ là thiên lôi của đảng, mà đôi khi còn phản biện, theo định hướng. “Nơi nào cần, thanh niên có. Nơi nào khó, có thanh niên”, theo đúng tinh thần của đoàn viên Thanh niên Cộng sản, nhằm tạo ra hình ảnh một nhà báo có lương tâm, trách nhiệm. Đồng thời, cũng là một “dư luận viên” cao cấp.

Một cách công bằng, nội dung cuộc trao đổi của hắn hoàn toàn mẫu mực. Tất cả đều đúng đường lối, thậm chí, giống sao chép một bài xã luận của báo Nhân Dân. Đấy cũng là cách ghi điểm thành tích cá nhân, khi câu chuyện được kết thúc bằng một tụng ca dưới sự lãnh đạo của đảng, “khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng.”

Tôi được mời nhậu sau đó không lâu, như một tình cờ, khi tôi ngồi với mấy người bạn. Mr. Thời Vụ vui tính, hài hước. Hắn bảo, đây là chầu nhậu thứ mười ba, báo công lên sóng. Tuy nhiên, chầu linh đình, tốn kém nhất, theo hắn kể, phải là với trưởng ban khoa giáo và đạo diễn đài truyền hình.

Một người hỏi “Tiền cát-xê thế nào?”

Mr. Thời Vụ chửi “Làm đéo gì tới tay.”

Người bạn nói tiếp “Nhưng ông vẫn lời lớn, phải không?”

Hắn im bặt, kêu mọi người nâng ly.

Cô tiếp viên tiếp bia vào ly cho mọi người. Tiện tay, Mr. Thời Vụ xoa mông cô gái, “Tôi hỏi mấy ông, hôm nay chúng ta được ăn nhậu sung sướng vầy có phải là nhờ ơn Bác và Đảng không?”

Nói xong hắn cười he he. Không biết hắn đểu hay thật. Trước khi bỏ về, tôi nói, “Uống cái đi, tôi về chết đây.”

Sau vụ lên truyền hình, Mr. Thời Vụ được nhiều nơi mời nói chuyện, kể cả các đại học. Danh tiếng như cồn, lại có tiền.

Tôi cũng không hiểu vì “động cơ” nào, hắn thích rủ tôi cà phê, nhậu nhẹt. Và bao giờ hắn cũng đòi quyền được trả tiền. Hắn bảo, “Anh cứ rủ thêm bạn bè anh đến cho vui.”

Phải thú thật rằng, đi với hắn cũng đỡ buồn. Hắn biết pha trò, kể chuyện tiếu lâm có duyên, biết gợi chuyện, thay đổi đề tài và không bao giờ để thời gian chết giữa cuộc vui.

Mỗi dịp lễ lạc, Mr. Thời Vụ đều có bài viết phục vụ nhu cầu tuyên truyền cho sự kiện, không đợi lệnh Ban Tuyên giáo. Nhờ thế, uy tín của hắn, không phải với chính quyền hay với nhân dân, mà chính xác là cho các công việc làm ăn của hắn càng ngày càng tăng lên. Hắn kiếm được nhiều tiền nhờ biết tâng bốc, cũng như đâm bị thóc, chọc bị gạo.

Tác phẩm của hắn, phần lớn gom góp từ các bài báo, được in và phát hành rộng rãi từ các tiệm bán sách đến các văn phòng công ty, nông trường, nhà máy… Giám đốc kiểu gì cũng phải mua sách ủng hộ hắn để phát cho nhân viên.

Một ngày đẹp trời, hắn trở thành Tổng biên tập của một tờ báo ngành, không oai nhưng giàu.

Một ngày đẹp trời khác, hắn trở thành chủ tịch Hội Nhà văn thành phố.

Nhưng quan trọng hơn, hắn trở thành người tổ chức thành công mọi cuộc vui chơi, từ địa phương xa xôi đến trung ương nóng bỏng.

Chơi, có nhiều kiểu chơi. Đôi khi tôi cũng tự hỏi, sao lại có người chịu chơi, chịu chi không cần tính toán như hắn, đến vậy? Có lần, hắn dẫn tôi vào một quán ăn trong Chợ Lớn. Tuy là hàng quán, nhưng nó lại có một bầu khí rất riêng tư, không chỉ bởi từng phòng riêng biệt, mà chính cách phục vụ của nó cho tôi cảm giác mình là khách mời đặc biệt của họ. Thức ăn ngon và cảm nhận của tôi là rất bổ, tuy vị thanh. Ăn xong, chúng tôi được dẫn qua một phòng khác, kín đáo hơn. Hắn nói, “Ông cứ thoải mái nhé, thích gì cứ yêu cầu.” Tôi được tắm rửa, massage và tùy nghi chọn lựa từ một đến hai cô gái trẻ đẹp phục vụ không giới hạn.

Sau này, tôi biết tất cả mọi chi phí vui chơi của hắn đều do người khác thanh toán. Hắn chỉ việc báo miệng, không cần chứng từ, hóa đơn.

Hắn vung vít mọi chuyện, dường như không phải bận tâm điều gì, nhưng tôi vẫn nhận thấy cái vòng kim cô trên đầu hắn, đấy không hẳn là của ông chủ chi tiền cho hắn, mà sâu thẳm hơn, căn tính nô lệ của hắn trong sự bộc lộ quan điểm một cách chính thống, giáo điều. Anh có thể làm tất cả mọi điều, ngoại trừ những gì trái ngược với sự trung thành. Đấy là nguyên tắc của sự tồn tại mà anh phải chấp nhận, nếu anh muốn có đặc quyền, đặc lợi, dẫu vong thân hay phi nhân tính, hoặc điều gì đó tệ hơn.

Tôi cũng nghĩ về tôi. Tôi có thật sự tự do không? Chắc chắn không. Trong cơ chế của một đất nước có nền “kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa”, con người bị khống chế kép bởi hai vòng kim cô.

Một, kinh tế thị trường: Chúng ta sẽ không bao giờ thoát được sự bủa vây của các nhà sản xuất. Họ săn đuổi chúng ta mọi lúc mọi nơi bằng mọi phương tiện. Thậm chí họ còn có khả năng điều chỉnh thị hiếu của chúng ta, thậm chí cách sống của chúng ta. Sự săn đuổi này không có hồi kết khi chúng ta còn nhu cầu về hàng tiêu dùng.

Hai, định hướng xã hội chủ nghĩa: Mọi cá thể đều bị úp sọt. Bạn từ chối chui vào sọt? Không một ai tự do cả khi bạn tưởng mình chỉ làm theo ý mình, kể cả bạn đang là người phản biện xã hội hay một nhà tranh đấu cho dân chủ. Bạn không phải một công dân với tất cả quyền hạn của một con người, mà bạn là một đối tượng, thuộc về một nhóm đối tượng nào đó được phân chia. Tất nhiên cũng có một ít cá nhân được “chiếu cố” một cách đặc biệt, nhưng dù thế, họ vẫn được xếp vào một nhóm đối tượng. Nhà nước có đối sách với từng nhóm trong phạm vi của một cái sọt, có những giới hạn nhất định, những cấm kỵ nhất định. Vượt qua những giới hạn ấy, bạn sẽ bị loại trừ.

Cô nói với tôi, “Em mới bị công an mời làm việc.”

Tôi hỏi, “Vụ gì?”

Cô bảo, “Về không gian nghệ thuật của bọn em.”

Tôi nói, “Chắc là họ không muốn cho bọn em hoạt động nữa thôi.”

“Dạ, bọn em không xin phép. Và sẽ không bao giờ xin phép. Đấy là một nguyên tắc mang tính nghệ thuật.”

Tôi lại nghĩ về cái sọt. Chúng ta có thể nhìn thấy mọi điều thông qua những khoảng trống của cái sọt, như qua song sắt nhà tù, nhưng chúng ta không thể bước ra khỏi nó. Nhiều người an ủi, dẫu sao chúng ta cũng đã bước qua giai đoạn của bức tường sắt, mù lòa.

Trong một lần nhậu, Mr. Thời Vụ khoe với tôi, hắn vừa cho đăng một bài viết mới trên báo của hắn và hỏi tôi đọc chưa? Tôi nói chưa.

Hắn nói, “Đấy là một sáng kiến vô tiền khoáng hậu để phát triển đất nước.”

Tôi bảo chúc mừng ông, cho qua chuyện. Tôi không quan tâm đến những phát kiến hay kiến nghị xây dựng này nọ, bởi vì tôi thấy mọi thứ nhảm nhí, ảo tưởng. Nhưng hắn nói tiếp, “Cách nhanh nhất, đơn giản và hiệu quả nhất để đưa đất nước tiến lên ngang bằng thế giới, theo tôi, là nên tìm kiếm hài cốt các vua Hùng và qui tập về một nơi có thế đất khác, vượng khí hơn. Đó cũng là cách giải bùa yểm của người Tàu với nước ta.”

Tôi cười khoái trá. Tưởng chỉ là chuyện phiếm trên báo câu độc giả, nhưng chỉ một tuần sau, Mr. Thời Vụ đã hí hửng khoe tiếp, hắn được cấp trên lệnh cho lập dự án. Tôi cũng chả có cách nào hơn, lại phải chúc mừng.

Hắn bảo, “Dự án này xong, ông muốn đi Thái Lan hay Mã Lai gì đó, tôi mời. Gái bên đó có nhiều chiêu lạ.”

Một hội đồng khoa học được thành lập, qui tụ các nhà sử học, khảo cổ và hai nhà ngoại cảm nổi tiếng Phan Bích Tiên, Trần Nhân Tiên… để tìm kiếm các di chỉ về thời Hùng Vương do đích thân Bộ trưởng Bộ Văn hóa làm chủ nhiệm dự án. Mr. Thời Vụ làm phó chủ nhiệm kiêm thủ quỹ.

Trong ngày ra mắt hội đồng tại Hà Nội, ngài Bộ trưởng phát biểu, “Đây là nhiệm vụ chính trị hàng đầu, có tính cách đi trước đón đầu, không những có giá trị lịch sử mà còn nhằm đưa đất nước bước sang một thời kỳ mới, mang tính đột phá. Chúng ta sẽ chứng minh với thế giới bốn ngàn năm lịch sử của Việt Nam không phải là huyền thoại. Một lịch sử độc nhất vô nhị của nhân loại với các vị vua sống hàng thế kỷ. Việc tìm kiếm hài cốt và cải táng này, chúng ta sẽ mang lại một hùng khí mới cho dân tộc, nhanh chóng thoát khỏi đói nghèo, lạc hậu. Đồng thời, đưa đất nước tiến lên theo chiều thẳng đứng, thịnh vượng và tự cường thông qua những khả năng tâm linh chỉ có thể tìm thấy ở người Việt.”

Quả thật, hồng phúc.

Tôi hỏi Thời Vụ, “Ông nghĩ là có thể tìm thấy hài cốt các vua Hùng thật à?”

Hắn cười lớn, “Vấn đề không phải là có thể tìm thấy hài cốt các vua Hùng hay không. Mặt khác, ông cũng cần biết là tôi đâu có ngu để tin rằng có thể tìm thấy hài cốt mấy ông vua ảo ấy.”

Tôi gật đầu, hỏi “Vậy thực chất vấn đề là gì, ngoài chuyện giải ngân?”

Hắn nghiêm túc, “Chúng tôi chuẩn bị cơ sở cho một lý thuyết mới về vấn đề chủng tộc, đồng thời tạo một cảm hứng mới cho sự tăng tốc phát triển bằng sự kết nối giữa anh linh dân tộc với con người hiện đại thông qua một giải pháp chính trị tâm linh gọi là tiềm năng của vô thức. Rồi đây, ông sẽ thấy bộ máy tuyên truyền của chúng ta triển khai nó như thế nào.”

Tôi trố mắt nhìn hắn. Mr. Thời Vụ hùng hồn tiếp, “Đó là kỷ nguyên của 5.0. Hay nói khác đi, kỷ nguyên của tâm linh.”

Trên báo chí, những câu chuyện về đi tìm hài cốt liệt sĩ của hai nhà ngoại cảm Phan Bích Tiên và Trần Nhân Tiên được kể lại, sống động và thần kỳ. Họ có khả năng hướng dẫn từ xa qua điện thoại di động cho thân nhân các liệt sĩ đã bị chôn vùi đâu đó trong chiến tranh, trên tất cả mọi địa hình, sông, núi và rừng rậm, một cách chi tiết. Đi về phía trước, lùi về phía sau, rẽ trái hoặc phải mấy mét, thấy cái cây hay cái gò gì đó hay không. Hoặc hãy đốt một cây nhang, nhìn khói bay hướng nào… Họ định vị một cách xác quyết như thể họ đã chứng kiến từng trường hợp. Cho dù người ta có tìm thấy xương cốt hoặc một vật gì đó hay không, tất cả vẫn được xác nhận đó là nơi mà thân nhân họ đã nằm xuống.

Những nhà ngoại cảm tuyên bố, họ có khả năng kết nối với cõi âm và điều khiển được các hồn ma phục vụ cho công việc của họ.

Một chiến dịch rộng lớn được triển khai, không nhằm xóa bỏ chủ nghĩa duy vật, nhưng đã được những người chủ trương đưa lên tầm quốc sách, cổ vũ cho sự mê tín thông qua các lễ hội dân gian và những tín phiếu của lòng tin từ các đình chùa. Cùng lúc, họ đạt được hai mục đích: duy trì sự mê muội, an dân trong tâm thế định mệnh và bảo vệ vững chắc sự lãnh đạo lươn lẹo của họ.

(còn tiếp)

bài đã đăng của Nguyễn Viện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)