Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

NGÀY VUI VỘI TẮT

     

     
Tặng bạn tri âm, Vũ Thành Sơn

Tôi gặp Vi Diệu trong một hiệu sách quốc doanh gọi là Hiệu Sách Nhân Dân. Tôi vào đó để mua bộ sách Lê-nin toàn tập, gồm mấy chục cuốn, giấy trắng mịn mỏng như giấy sách Kinh Thánh, những người mua giấy cân kí trả giá rất cao, gấp nhiều chục lần giá mua từ Hiệu Sách Nhân Dân. Với tiền bán bộ sách này, tôi có thể chi tiêu rộng rãi cả tháng, nên tôi cố mua bằng được. Những người phụ trách bán sách ở các Hiệu Sách Nhân Dân tại Sài Gòn đều biết vụ việc mua bán đó, nên họ chỉ bán cho những ai có giấy giới thiệu của ngành văn hóa thông tin. Cái giấy quý giá này, thỉnh thoảng tôi mới xoay sở được, nói chung là rất khó có cái giấy quý giá này.
Tôi vào Hiệu Sách Nhân Dân ở con phố trong một quận nội thành Sài Gòn, xem còn bộ sách Lê-nin toàn tập nào không. Nếu còn, tôi sẽ xoay sở giấy giới thiệu của ngành văn hóa thông tin quận sở tại. Cô gái đứng sau quầy thu hút tôi ngay lập tức. Cô hơi cúi đầu xuống, đọc sách gì đấy, tóc thả hai bên khuôn mặt thanh tú trong trẻo. Dáng người thanh mảnh càng thêm vẻ rét mướt cao nguyên tôi hằng ưa thích, cô gái thu mình thêm cho sự tập trung đọc sách. Thay vì hỏi về bộ sách Lê-nin toàn tập, tôi hỏi cô đang đọc sách gì. Cô gái mỉm cười, nâng cuốn sách cho tôi thấy bìa sách: Ngàn Thu Rớt Hột. Tôi bắt chuyện dễ dàng, nói về Bùi Giáng, cả về thơ lẫn về người. Tất nhiên sau đó tôi biết tên cô gái, Nguyễn Thị Xuân Diệu.
– Chắc ba hay má cô, người đã đặt tên cho cô, rất thích thơ Xuân Diệu?
Cô gái lại mỉm cười, nói:
– Có lẽ ba tôi chỉ thích cái tên như vậy, đặt tên cho tôi, trùng tên nhà thơ Xuân Diệu mà thôi.
– Còn cô có thích thơ Xuân Diệu?
Cô gái cười thành tiếng nhỏ, răng thật đẹp, có một chiếc răng khểnh. Cô nói:
– Có lẽ tôi thích thơ Xuân Diệu nhiều hơn vì cái tên chứ không phải vì thơ Xuân Diệu.
Tôi nhìn xuống mặt quầy, một bàn tay cô gái úp trên trang sách, những đường gân xanh hiện rõ. Tôi hỏi cô đọc thơ Bùi Giáng nhiều không, cô nói:
– Tôi đọc thơ Bùi Giáng từ hồi học ở Đại học Sư phạm, chỗ trường Đại học Vạn Hạnh trước đó. Hồi ấy vẫn thường thấy ông Bùi Giáng đeo cái bị thiệt lớn. Tôi chợt nhớ để kể lại chuyện ông Bùi Giáng gạ bán cho những người bán thuốc lá ở ven đường, bao thuốc lá Điện Biên, sản phẩm của miền Bắc xã hội chủ nghĩa, để chúng tôi có tiền uống rượu. Cô gái liền hỏi:
– Thế anh cũng không có tiền à?
– Thỉnh thoảng cũng có. Chẳng hạn khi nào có giấy giới thiệu mua Lê-nin toàn tập.
Cô gái nhìn tôi, cái nhìn lo lắng, hỏi:
– Bây giờ anh có giấy giới thiệu không?
Tôi lắc đầu, nói:
– Khó là cái giấy giới thiệu.
Cô gái, vẻ nghĩ ngợi, rồi hỏi nhanh:
– Thế anh có tiền lấy bộ sách Lê-nin toàn tập chứ?
– Chẳng lẽ lại không có tiền để mua.
Cô gái bán cho tôi bộ sách Lê-nin toàn tập, không cần giấy giới thiệu của ngành văn hóa thông tin gì hết.
*
Tôi lại gặp ông Bùi Giáng, dĩ nhiên lại gặp cả cái bị, ở khu vực Viện Hóa Đạo cũ, một vài ngày sau khi tôi có tiền rủng rỉnh vì Lê-nin toàn tập. Ông vận chiếc áo khoác rất đẹp, ông nói của Công Thế Cường ở Hoa Kỳ về, tặng ông. Tôi biết Công Thế Cường, một chàng rất đẹp trai, làm ở ngành ngoại giao thời Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, nghĩa là một chàng bảnh bao trăm phần trăm, chiếc áo khoác chàng tặng nhà thơ đẹp như xứ sở Hoa Kỳ.
Ông Bùi Giáng nhìn tôi, ánh mắt sáng lên một vẻ điên dại, nói:
– Chớ Dã Quỳ Đại Ca tưởng trẫm vận áo đẹp khơi khơi như vầy hả? Đi với trẫm, tới gặp một trang quốc sắc.
Ông Bùi Giáng dẫn tôi tới con phố hẹp, đường Trần Văn Văn cũ, dừng lại trước một căn nhà nhỏ, cửa sắt đang khép kín. Ông đặt cái bị xuống, kéo cửa sắt rộng ra, tiếng kêu rít vang lên, ông đứng giữa chỗ trống, ngang tàng như một hiệp sĩ thời Trung Cổ.
Cô gái đẹp, tôi cho rằng chỉ có khuyết điểm là vẻ mũm mĩm, và một vẻ tươi thắm quá tràn đầy, ông Bùi Giáng giới thiệu cô gái là Người Đẹp Hồng Ngự. Tôi liền nhớ tới (Nguyễn Thị) Xuân Diệu, quyết định sẽ dẫn ông Bùi Giáng tới, ngay sau khi rời nhà Người Đẹp Hồng Ngự.
(Nguyễn Thị) Xuân Diệu bối rối khi gặp nhà thơ bùi Giáng bằng xương bằng thịt. Ông Bùi Giáng hỏi chuyện giọng oang oang, cô gái trả lời lí nhí trong cổ họng. Nhà thơ xé bao thuốc lá, lấy miếng giấy bạc bên trong, viết hai dòng thơ tặng (Nguyễn Thị) Xuân Diệu:
Gọi là Vi Diệu cô nương
Mùa Xuân hương sắc xin nhường cả hai.
Những ngày sau đó tôi thường xuyên tới Hiệu Sách Nhân Dân, gần như ngày nào cũng tới, không phải để rình mua bộ sách Lê-nin toàn tập, mà chỉ để gặp Vi Diệu, bởi từ lúc này, như thơ ông Bùi Giáng viết tặng cô (Nguyễn Thị) Xuân Diệu, cô là Vi Diệu của những tháng ngày thằng tôi bi đát.
Cô luôn đứng sau quầy, tôi đứng trước quầy, một khoảng cách quá thân mật, quá thuận tiện cho hai người đối diện thì thầm. Ấy tuy nhiên, dù đã thân thiết, dù tôi rất muốn nắm bàn tay gầy guộc nổi gân xanh của Vi Diệu, vẫn chưa một lần tôi chạm tới. Có một lần, chợt nhìn thấy một bàn chân của Vi Diệu phía dưới quầy, tôi thầm cảm ơn cái quầy hổng, không che kín sát mặt đất, bàn chân ấy đặt trên chiếc hài, tôi rút chân tôi ra khỏi chiếc giày, đặt bàn chân mình lên chân Vi Diệu. Cô vội rút chân ra khỏi chân tôi, im lặng một lúc, cô hỏi tôi:
– Anh đọc truyện Mối Tình Chân của Nhất Linh rồi chứ?
Một ngày sau đó không lâu, tôi không muốn nhớ: Vi Diệu cho tôi biết, cô đã đính hôn, anh K. Và tôi được ai đấy cho biết, anh K. sắp xuất cảnh, diện HO, bởi anh là con của một vị tướng trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Vi Diệu cũng sẽ xuất cảnh cùng anh K. Tôi chưa hề biết, gặp anh K., nhưng thân phụ của anh thì không riêng tôi, một triệu người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa biết ông. Nhiều người cho rằng, vị tướng này có đeo trước ngực cái bùa hay cái răng nanh của heo rừng gì đó, mũi tên hòn đạn của đối phương thấy là phải né. Tôi từng thương xót bụi tre vàng sọc xanh rất đẹp, trong khuôn viên tư dinh của vị tướng này. Mỗi ngày vị tướng ra lệnh cho lính di chuyển bụi tre hết chỗ này tới chỗ kia, tới khi bụi tre quá mỏi chân tức mình mà chết.
Trước ngày thành hôn với anh K., Vi Diệu nói với tôi, cô muốn trả lại những gì tôi đã viết gửi cô, chỉ giữ lại miếng giấy bạc trong bao thuốc lá của ông Bùi Giáng. Tất nhiên tôi chẳng cầm giữ những thứ ấy làm gì, tôi bảo Vi Diệu muốn liệng đi đâu cũng được. Vi Diệu nói:
– Tôi không thể liệng đi được. Anh không chịu nhận lại, muốn tôi đốt thành tro rồi uống phải không?
Tôi bảo tất nhiên tôi không hề muốn như vậy, tôi chẳng muốn cái gì hết. Muốn cũng chẳng được, mà được cũng chẳng để làm gì.
Bây giờ Vi Diệu ở kinh đô ánh sáng Paris, có thể ngẫu nhiên đọc cái viết này, anh K. cũng có thể đọc. Nếu có gì khiến anh K. khó chịu, Vi Diệu nói giùm tôi: “Để ý làm chi cái viết lách của anh chàng tâm thần. Anh ta từng có giấy chứng nhận điều trị trong Trại Thần Kinh Tâm Lý – Tổng Y Viện Cộng Hòa vào năm 1972, sau Mùa Hè Đỏ Lửa.
./.

bài đã đăng của Nguyễn Đạt


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)